Monday, January 9, 2017

Chờ Tết







Chờ Tết

Cứ đến cuối năm rộn chuyện mà
Lau chùi dọn dẹp tiễn đông qua 
Quả thơm trái kiểng chưng đầy ngõ 
Chân nến lư hương thắp sáng nhà
Nấu bánh đêm khuya chờ nếp chín
Tỉa cành sáng sớm đợi hoa ra
Tân niên chỉ có dăm ba buổi
 
Chuẩn bị từ lâu mới được a ...

Nguyệt Hạ
(Lt - TD)
 

Bài họa của Anh Tú:


Khoái Tết
 
Tết đến mỗi năm chuyện thích mà
Dịp  này ngồi nhớ những ngày qua
Mê quà quần áo …Xuân thăm ngõ
Khoái gói lì xì …Tết viếng nhà 
Cá cọp bầu cua … ngồi suốt buổi
Pháo bông lân múa … bức không ra
Lấy hên năm mới đôi ba bữa
Ta nhớ thảnh thơi chớ quên a….

Anh Tú



Tết Vui A !*


Tết cổ truyền ai cũng khoái mà !
Già ngồi nhớ lại mấy Xuân qua
Hẹn hò lũ trẻ vây đầu ngõ
Xúm xít anh em chật cửa nhà !
Khổ nhọc chùi lư chờ suốt buổi
Kiên trì sên mứt đợi đường ra
Gia đình hội tụ ăn chung bữa
Vui thiệt là vui Xuân nữa a !

 
Hoành Châu
*Họa bài:
-Chờ Tết của Nguyệt Hạ
-Khoái Tết của Anh Tú

Saturday, December 31, 2016

CHÀO NĂM MỚI 2017





Hàng năm tại thành phố Pasadena, tiểu bang California có diễn hành ngày đầu năm bằng những xe hoa kết bằng hoa thật. Sau khi diễn hành, người ta cho những chiếc xe hoa đó đậu lại một chỗ và bán vé cho dân chúng vào xem. Lại gần mới nhìn tận mắt công trình của bao nhiêu ngàn người làm tình nguyện. Tất cả hình ảnh trên các xe hoa đều được kết dán bằng những hạt đậu, hạt gạo và hoa lá tươi.

Năm nay họ diễn hành ngày hai tây tháng giêng, nhằm ngày thứ hai nên chúng tôi không thể đi xem. Mời bạn xem vài tấm hình xe hoa năm vừa qua, người đi xem quá đông nên hình chụp không được vừa ý lắm.





 













Xin chúc các bạn một năm mới 2017 an lành và may mắn.


Nguyệt Hạ
Ngày cuối năm 2016

Wednesday, December 14, 2016

NGÀY VUI CỦA CHÁU và ĐẠI GIA ĐÌNH






 

Tháng trước nhà có đám cưới cháu, con trai út của anh lớn. Hai tuần trước ngày cưới các chị chồng bảo tôi, lần này nhà mình phái nữ mang áo dài. Từ năm 2000 đến nay tôi không mặc áo dài, áo cũ thời ấy ngắn ngang đầu gối, bây giờ người ta mặc dài phết đất, lại phải may áo cho hợp thời trang.

Một năm trước cháu cho cả nhà biết sẽ tổ chức khoảng tháng này. Nhà có nhiều đàn bà con gái nên ai cũng lo nhịn ăn và tập thể dục. Hôm thử áo, sau mười sáu năm nhìn mình với chiếc áo dài, thấy lạ lạ và vui. Thì ra mình vẫn có dịp mang áo dài, tưởng rằng đã không còn cơ hội nữa vì cuộc sống bận bịu và viện đủ lý do.


Nhà thờ cách nơi tôi khoảng nửa giờ lái xe, nhà hàng cách đó mười lăm phút. Chương trình đến nhà thờ sớm chụp hình chung cả nhà, chúng tôi rời nhà hai tiếng trước vì sợ kẹt xe, quả thật, freeway đông nghẹt, xe cộ nhúc nhích từ từ chậm rãi. Tôi không muốn mang áo dài ngồi trên xe nên mang theo, ngờ đâu gần đến giờ lễ mà vẫn kẹt trên đường. Đành phải thay áo trên xe và hầu như không trang điểm gì cả. Rẽ vào đường trong, chạy bán sống bán chết đến nhà thờ vừa đúng lúc phụ dâu phụ rể đi vào nên coi như chưa trễ.


 
Buổi tối tại nhà hàng thật vui. Từ ngày tất cả các bạn cùng trang lứa lập gia đình hình như chúng tôi chưa dự một đám cưới nào vui thế. Đi dự những tiệc cưới kiểu Mỹ, không nhảy nhót ăn uống như Việt Nam nên đám nào cũng buồn thiu.


Các cháu để nhạc của bọn trẻ thời nay nhưng thỉnh thoảng có những bài của thời 80-90. Chúng tôi dự định về sớm nhưng khi nghe điệu nhạc quen thuộc của bài "You're My Heart, You're My Soul" làm ngứa ngáy chân cẳng, nhịn hết được mấy anh em kéo nhau ra sàn. Những bản nhạc New wave, Disco lúc tôi mới qua đây rất thịnh hành, đi party ở đâu cũng có những bài này. Sàn nhảy chật cứng bạn bè của các cháu, gia đình chú rể cô dâu ai cũng kéo nhau ra sàn lắc lư.


 Hình ảnh chú rể với mẹ thật đẹp.


Mannequin challenge


Dự định sẽ cùng các chị trang điểm và chụp hình áo dài trong ngày cưới của cháu nhưng cuối cùng không được gì cả. Mặc áo dài khi xe đang chạy, đến parking nhà thờ, nhảy xuống với giày cao gót, hình ảnh người mặc áo dài lượt thượt đi như chạy vào nhà thờ có lẽ là buồn cười lắm, nhưng tôi không còn giờ để yểu điệu thướt tha nữa, đành vậy. Chưa bao giờ đi dự lễ cưới mà không sửa soạn kỹ lưỡng như lần này, tôi cứ áy náy mãi.

Tôi thích tấm hình này với con, chị chồng bấm ở nhà hàng,





Đại gia đình đã có một ngày quá vui, cầu mong hai cháu hạnh phúc bền lâu.





Nguyệt Hạ
Tháng mười một 2016


*You're My Heart, You're My Soul - Modern Talking





Thursday, December 8, 2016

SEASON GREETING





HAPPY HOLIDAY TO ALL MY DEAR FRIENDS
 Thân chúc các bạn một mùa lễ thật an lành



Wednesday, December 7, 2016

Bài Thánh Ca Buồn




Bài Thánh Ca Buồn
Tác giả: Nguyễn Vũ
Trình bày:Trần Thái Hoà



Thursday, November 24, 2016

THANKSGIVING 2016



Happy ThanksGiving to you all,


Con gái của cháu, 6t học lớp 1, tự làm các món trang trí trên bàn




Chị lớn nấu các món ăn
 
 
Xin Tạ Ơn Trên những gì chúng tôi có được hôm nay.




Wednesday, November 16, 2016

BURRITOS SUNDAY



Khoảng vài năm trước, buổi trưa ngày lễ Tạ Ơn, tôi ra thư viện trả sách. Thư viện đóng cửa tôi thấy một ông nằm ngủ trước cửa dưới mái hiên. Lục trong túi chỉ còn số tiền nhỏ, tôi để nhẹ bên cạnh ông. Ra về mà lòng áy náy. Tối hôm đó hai chúng tôi mua những hộp pizza trở lại thư viện. Không thấy ông ấy đâu, chúng tôi chạy xe vòng qua mặt bên kia cũng không thấy, nhưng lại thấy những người khác nằm ngủ dưới các bụi cây. Xót xa lắm, trời lạnh mình áo mũ còn run mà họ nằm trong những chiếc túi ngủ mong manh... Tôi đặt những hộp pizza bên cạnh họ, quay lưng đi, thì nghe những tiếng gọi thật lớn tên ai đó. Sợ quá tôi tưởng họ nổi giận với tôi. Bóng tối phủ đầy chung quanh khoảng sân bên hông thư viện, nơi đây vắng vẻ, chỉ có những bụi cây um tùm. Tôi quay lưng tính chạy ra xe. Thì ra họ gọi những người khác đang ngủ ở chỗ bụi cây xa xa ra ăn chung. Từ đó thành thông lệ, mỗi mùa lễ chúng tôi lại mang pizza đến với họ.

Thường mình cho tiền khi các hội từ thiện gửi giấy xin, hay soạn áo quần cho các tổ chức. Những việc làm ấy góp phần giúp người thiếu thốn nhưng dừng lại ở mức độ nào đó. Khi đối diện với những người kém may mắn hơn mình, thực tế đánh thức tôi, làm tôi suy nghĩ và tiếc rằng mình không có  khả năng để chia xẻ nhiều hơn.

Lúc sau này, tôi tham gia vào một nhóm ở nhà thờ làm burritos cuối tuần mang đến chia cho người không nhà. Sáng thứ bảy, nhóm gặp nhau trong bếp của nhà thờ, sửa soạn các thứ cần thiết như trứng, thịt, khoai tây nấu cho món burritos. Mỗi phần có chai nước, giấy lau miệng, gói gia vị nhỏ. Tất cả cho vào một túi giấy trắng tinh đàng hoàng. Từ sáu giờ sáng Chúa nhật, chúng tôi đã có mặt để hâm nóng các thứ và cuốn gói burritos. Hơn bảy giờ đoàn chúng tôi lái xe xuống downtown, nơi có nhiều người không nhà để chia cho họ phần ăn sáng. Mỗi tuần nhóm làm khoảng 300 chiếc burritos, và phân phát những món cần thiết khác.

Tôi đi theo và thấy rằng, họ rất cần những thứ dùng cho vệ sinh cá nhân, và mùa lạnh đến họ cần áo ấm, vớ, giày, mền. Mới tuần trước đây, một món không ai chuẩn bị có vài người hỏi: những người đàn ông cần dao cạo râu. Trong nhóm ai có áo quần không dùng mang đến, có người mua thêm mền mới, và những tấm nhựa để họ trải nằm dưới đất. Người phụ trách phát áo quần trong nhóm nói với tôi, khi đi khách sạn nhớ mang những chai nhỏ các thứ như dầu gội đầu, xà phòng tắm, bàn chải và kem đánh răng ... về cho, người ta rất cần. Lâu nay tôi có rất nhiều những thứ đó không biết làm gì vì khi đi chơi thấy chai nhỏ đẹp, lấy cho vui, về nhà thì không dùng.

Và vì thế tôi bận hơn một tí, bận đi xin áo ấm, vớ, giày, và các thứ nhỏ nhỏ. Tôi nói với các chị tôi, các bạn, những người quen biết, ai cũng vui vẻ lục lọi đồ đạc để cho những món họ dư dùng. Có những món áo quần đẹp, sang thì nhóm tôi không lấy vì mình mang cho người không nhà, chỉ cần những món thực dụng. Khi tôi đứng phát mũ, vớ, ai cần dùng họ mới hỏi. Một đoàn người đứng xếp hàng lần lượt chờ đến phiên, họ không nói năng ồn ào, hình như họ không muốn nói. Họ không lấy món gì họ không cần. Đó là điều ngạc nhiên. Trước mặt tôi là thùng mũ len, thùng vớ, ai tôi cũng hỏi nếu họ cần, nhiều người lắc đầu. Người cần chỉ lấy một đôi vớ, họ không màng đến đôi thứ hai. Nhìn thấy vậy, mới biết họ đàng hoàng hơn những nơi có cho quà hay thức ăn miễn phí, nhiều người nhào vào giành giật thật xấu hổ.

Khi tôi mới sang Mỹ, nhắc đến người không nhà, nhiều người ở đây nói đừng cho tiền họ, vì họ là những người làm biếng không chịu đi làm. Tôi lại nghĩ khác, số người đó có thể chỉ là một phần nhỏ trong số mấy chục ngàn người kém may mắn kia. Mỗi người có một hoàn cảnh, ai lại muốn ra ở ngoài đường ngoài phố như vậy. Gần ba mươi năm ở đây, tôi thấy rằng mình làm gì được phần mình thì làm. Mình có được nơi ăn ở ấm êm, chừng đó đủ để thấy mình may mắn hơn họ rất nhiều. Nhớ mãi, khi Thầy tôi còn, thường nhắc nhở tôi, Lời Chúa dạy rằng: Đừng cho tay trái biết việc tay phải làm. Tôi không bao giờ muốn cho ai biết những gì tôi làm, nhưng việc này, nếu không cho biết thì làm sao xin được những món cần thiết. Như tôi lúc trước, không hề biết người ta cần những đôi vớ cũ, những chai dầu gội đầu nhỏ từ khách sạn, những chiếc dao cạo râu, những chiếc lược... những món tôi có, cũng như bạn có, mà mình không biết làm gì với nó.

Mùa lễ Tạ Ơn đến, tôi Tạ Ơn Trên đã cho chúng tôi  những gì có được ngày hôm nay, tôi cũng tạ ơn người trưởng nhóm Burritos Sunday đã nghĩ ra chuyện làm burritos để chúng tôi có dịp đóng góp một chút ít. Hy vọng bạn cũng tìm được một việc gì đó chia xẻ với những người kém may mắn trong mùa lễ này.


Tôn Nữ Thanh Dương
Mùa Tạ Ơn 2016



Monday, November 14, 2016

ÁO DÀI



Tháng này có đám cưới cháu. Hai tuần trước các chị chồng bảo nhà mình phái nữ sẽ mang áo dài. Hơn hai mươi năm rồi chưa may áo dài, chưa mặc áo dài lại. Hơi lo lo. Chẳng biết sẽ như thế nào...

Thử áo, chưa kịp quay lại, chị bấm máy bất ngờ, lại thích tấm hình này:


mt 2016

Nhìn thấy mình trong gương, ngạc nhiên lắm. Cảm giác lạ và thích thú khi xỏ tay vào chiếc áo dài sau mấy mươi năm.