Thursday, February 25, 2010

Tuổi Mới Lớn



   
Tuổi mới lớn

 
Thanh Dương    

Thương tặng Sơn, người bạn     
cùng khu phố 42 năm xưa.    


     -Con có thấy con trai ông Quận đi họp không? Cái người ốm ốm cao cao?
     -Dạ con không biết.
     - Nó ngồi hàng đầu với bố tối nay đó.

    Năm ấy cô bé vừa tròn 15, cái tuổi thật đẹp của một đời con gái. Mắt sáng, môi hồng, tóc dài mượt mà, cô bé vừa trổ mã đã ra dáng một cô thiếu nữ đằm thắm, nết na, dịu dàng. Cô bé vẫn còn rất vô tư, cô nhìn đời chỉ thấy toàn màu hồng. Đi học cứ việc vui chơi với bạn bè chẳng cần biết gì khác, mặc ai theo đuôi cứ việc. Suốt cả năm học lớp 9, hàng ngày đi học về có một chàng học 12 ở Minh Đức tên Hùng lẽo đẽo theo sau mà cô bé chẳng để ý bao giờ. Bây giờ cô bé chưa biết lựa chọn ai, chưa biết gì nhiều nhưng cứ thấy có người theo sau là vui, là có chuyện để kể cho bạn nghe rồi.
     Nhớ hồi đầu năm học, Quang, anh họ của nhỏ bạn thân đã gởi một lá thư, gọi là thư rủ đi chơi thì đúng hơn là thư tỏ tình. Rồi Quân, ở gần nhà cũng nhờ nhỏ em làm chim xanh, đưa thư mời đi chơi. Những người này với cô bé đã biết nhau nên trong thư chỉ tả trời xanh mây nước nói xa nói gần rồi mời đi uống nước. Vậy mà cũng làm cô bé đỏ ửng cả đôi má khi đi học ngang nhà họ. Chẳng nhẽ nghĩ chơi với nhỏ bạn thân, thôi thì không thèm chơi với anh họ của nó vậy. Cô bé nghĩ rằng nếu chịu đi chơi với Quang, thì nhỏ bạn sẽ vào lớp tung tin thất thiệt có mà độn thổ. Thôi thì không trả lời. Còn Minh, nói thật cô bé không thích đâu. Bạn học từ hồi lớp 5, bây giờ bày đặt viết thư, thấy không tự nhiên tí nào cả.
     Bây giờ, là mùa hè, cô bé thấy mình lớn lên một tí và quan trọng hơn vì chung quanh có nhiều người muồn làm quen. Trong những buổi đi họp thanh niên trong khu phố, có vài ba anh chàng đến hỏi thăm, ai cũng xưng là anh, ừ thì ai cũng lớn hơn mình nên cho làm anh tuốt. Tại vì bố mà cô phải để ý tìm kiếm người mà bố nhắc đến, xem thử người ấy ra sao. Ngóng cổ cò nhìn quanh trong buổi họp xem ai là người con trai bố nói. Ai cũng ốm, ai cũng cao, dĩ nhiên là cao hơn cô bé. Tan buổi họp, trên đường đi về, có vài người bạn đi cùng, tự nhiên cô bé thấy im lặng, nhìn lại thì chẳng thấy bạn bè đâu, chỉ thấy có một anh chàng lạ hoắc đang đi bên cạnh.
     -Cho anh đi cùng cô bé nhé.
     Im lặng, người gì mà vô duyên, đường xá của chung, chứ của riêng gì ai mà hỏi.
     -Cô bé khó tính thế, có cho anh đi cùng không?
     Vẫn im lặng, chưa gì mà đã cho người ta khó tính. Ừ thì im luôn xem sao. Đến ngã rẽ rồi, làm ơn đừng đi theo nữa, cô bé bắt đầu thấy trống ngực đánh lô tô, lạy trời cho người này rẽ qua lối khác. Đi chung về gần đến nhà có mà chết, bố thấy thì chỉ có ăn đòn nhừ xương. Làm sao mà cái người ấy vẫn cứ đi bên cạnh, còn cười cười nữa chứ. Chẳng nhẽ phải mở miệng bảo đi chỗ khác chơi hay sao đây.
     -Cô bé đừng lo, anh đến nhà thăm bố luôn. Thôi chết rồi, gặp trúng dân lì thứ thiệt rồi. Chưa biết con đã đòi thăm cha. Ai quen biết gì anh mà thăm với viếng kia chứ? Cô bé nhất định không trả lời vì không muốn mắc mưu của anh chàng lì lợm này. Thôi cứ đi về thử xem sao. Đến cổng nhà rồi, cô bé đi vào, đang phân vân không biết phải đối xử như thế nào, không quen biết chả nhẽ cho vào nhà, mà người ta muốn đến thăm bố không mời vào có bị bố la không? Người con trai lì lợm đã tự động đẩy cổng đi vào, chẳng coi cô bé ra kí lô nào cả. -Cháu chào bác, bác có khỏe không ạ?
     Thôi rồi, quen biết đâu từ hồi nào vậy? Miệng mồm đâu mà dẻo kẹo. Không biết anh này muốn thăm bác thật hay muốn làm quen với con gái bác nhỉ?
     Thì ra anh là người con ông Quận mà bố đã hỏi hôm nọ.
    Những lần đi họp thanh niên kế tiếp, họ bàn chuyện làm văn nghệ. Cô bé và mấy cô bạn ở trong ban hát. Cũng có anh chàng lì lợm đó nữa. Chạy đi đâu cũng không tránh khỏi. Mỗi lần tập hát xong lại có màn anh đưa em về.

     Chuyện tình đã bắt đầu như vậy. Anh là thầy giáo, bây giờ là mùa hè nên có mặt ở đây sinh hoạt với cô bé. Mùa hè qua, anh trở lại trường, mỗi cuối tuần anh lại về thăm. Dần dần anh về một tuần hai lần vì nói rằng anh nhớ cô bé qúa. Nhiều khi tan học ra thấy anh đúng đợi ngoài cổng trường cô bé cũng thấy vui vui và hãnh diện với bạn bè. Có lần trường đi lao động, anh đã mang ba lô giùm cho cô bé vào tận trong lớp học, bạn bè phải phục anh tài lì lợm.
     Mới đầu thì bố không nói gì, sau bố bắt đầu giảng cho vài bài về tình yêu.
     -Con còn nhỏ không nên yêu đương sớm quá không tốt cho việc học.
     -Bố ơi con không có ý định bỏ học để yêu đâu.

     Bố bảo rằng đừng cãi lời bố,
     -Bố đã hai thứ tóc trên đầu rồi nên bố biết hơn con.
     Thế là cô bé phải tìm cách gặp anh không để cho bố thấy. Bố mà bắt gặp được thì … cô bé không dám nghĩ đến.
     Nguyên một năm học lớp 10, hầu như một tuần hai lần cô bé đi uống cà phê Kim Liên với anh. Anh còn chia với cô bé những điếu thuốc thơm. Có khi anh nói đùa, người ta nhìn vào chắc nghĩ là anh với em chia nhau hút xì ke. Ngồi trong quán, chia nhau ly cà phê, hút cùng điếu thuốc lá, nghe những bản nhạc tình, thật là tuyệt, nếu trời mưa nữa thì khỏi chê. Đúng ra cô bé cũng chưa biết gì nhiều về tình yêu. Chỉ biết có người thanh niên thích mình, chìu chuộng mình và đưa đi chơi là đủ rồi. Khi nào trời không mưa, hai người lại đi bộ từ quán KL, sang đường Trịnh Minh Thế, qua đường Phan Đình Phùng, vòng vòng trở về chợ mới…. Chẳng hiểu sao khi đó uống cà phê đậm đặc buổi tối mà về nhà cô bé vẫn ngủ ngon như thường. Mỗi khi về muộn, cô bé phải nói dối bố mẹ là ở lại nhà bạn làm bài.

     Cứ như vậy, gần hết một năm học, cô bé vẫn tiếp tục đi chơi với anh. Hình như bố đoán ra hay là có ai mách bố. Một ngày nọ, bố bảo:
     -Bố nói rồi, con không được tiếp tục đi chơi với con ông Quận. Con không nghe lời là bố không cho con đi học nữa.
    
Phải đến lúc Cô bé vâng lời bố. Cô gặp anh và nói,
     -Thôi em không chơi với anh nữa, bố không muốn.
     -Để anh lên nhà xin phép bác nhé.
     -Không được đâu anh, bố nói em còn nhỏ, phải lo học.
     -Thế thì để mẹ anh đi hỏi cưới em vậy.
     -Em còn muốn đi học, em không muốn lấy chồng bây giờ.
    
Thế là chấm dứt một chuyện tình. Năm ấy cô bé bắt đầu lớp 11.


      Thanh Dương
     Tháng Hai, 2010 



 

Sunday, February 14, 2010

PVQ Tháng Sáu Pleiku






Ở Pleiku trời sương như khói
Áo màu xanh, xanh lá bên đường
Ta cũng thấy má người au đỏ
Còn tóc chừng ngai ngái mùi hương.

o0o

Nhà em đầu, nhà anh cuối phố
Mà mấy khi đều đặn tìm nhau
Kìa nhà em bông chi vàng ngõ ?
Ngập ngừng lòng quên bỏ lại sau.

o0o

Em yên ổn quanh đời che chở
Khoảng vườn xanh cửa khép im lìm
Một cây thông già lêu nghêu đứng
Chiều nay thêm một bóng lặng thinh.

o0o

Ở Pleiku buồn khi đêm xuống
Nghe rất thèm một mái nhà êm
Nghĩ rằng ở đây hoài cũng lạnh
Ta về buồn ấp ủ hơi đêm.

o0o

Tháng sáu Pleiku đầy hơi nước
Ta lang thang như kẻ cùng đường
Mới biết ta có thời tạo nghiệp
Ở Pleiku - tình tan như sương.


Phan Văn Quảng
17 July, 2008 16:07 


Friday, January 15, 2010

Trung Đinh Lưu Bút Lớp 11





  Trung Đinh - PK              

Nhắn tin: "Mười Một muốn biết tin của anh Mười, Trung Đinh.....       
hiện ở đâu xin nhắn tin về LTPK www.ltpleiku.com ;       
và nhờ LTPK website chuyển, rất mong tin"..       




Em gái Mười Một của anh Mười!

     Trận bão “hoàn cảnh” đã làm rơi rụng và thổi bay đi những “chiếc lá” còn xanh, đáng lẽ còn bám ở cành, còn ôm ấp những giọt sương mai, còn tắm nắng mặt trời và soi mình qua ánh trăng dịu hiền như một nàng tiên lạc giữa rừng “Bắc Pó”… Để rồi nàng tiên trong rừng “Bắc Pó” trải qua một đêm đầy tiếng chim chóc, có thể xen lẫn những tiếng gầm gừ của những “dũng sĩ” ở rừng hung hãn… Nàng tiên thú vị biết bao trước muôn chim vui hát líu lo như ngày hội, nhưng chỉ có tiếng chim hót không hay sao? còn vầng trăng sáng xuyên qua rừng, tiếng suối róc rách và những giọng “hát trầm trầm” dội vào vách đá, xuyên qua cây rừng của những chàng “chúa tể Sơn lâm” làm cho nàng ái ngại và dễ sợ…
     Qua một đêm tưởng như là mộng, nàng thửng thờ bước nhẹ trên lá khô nghe xào xạc, chiếc áo “trắng dài” của nàng bay bay trong sương mai, nàng vuốt lại mái tóc “tém đờ mi” của mình rồi mỉm cười nhìn gương mặt có khác đi trên dòng suối… rồi bâng khuâng hồi tưởng, nuối tiếc cho chuổi ngày chưa lạc bước xuống trần, ngày nàng còn làm “tiên học trò” vui đùa với áo trắng. Những ngày nhởn nhơ như cánh én đầu xuân, sắc hương như hoa bướm đầu thu, những ngày vui đùa ở vườn “thụy cúc 11B” với “Lựu Đen” thánh mẫu, những ngày nghịch ngợm trong “vườn đào 11A” với “Hương Quế Hạnh tiên”. Những ngày thật vui cũng thật bực mình với lũ thánh thần trong “vườn đào 11A”. Ôi dễ thương biết bao cái ngày còn đi xe “hoa thiêng hai bánh” đến cõi tu “cấp ba Pleiku” với những quyển sổ “tương lai” đầy ắp mộng. Nàng nhớ tới những ngày cùng “binh tướng” đi gieo rắc tình thương “hôm mì” ở An Phú, những ngày đi xây dựng “vườn tiên cà phê” ở Gia Châm, những ngày đi trồng vườn “đào lúa” ở núi đá…Vui là vui. Rồi nàng cũng không sao quên được những lúc đi chơi tung tăng bên người anh kết nghĩa, một ông thần “bấp bênh” giữ vườn đào 11A, một ông anh không chìu người em mấy. Nàng tiên chợt mỉm cười khi nhớ tới cái chuyện lăng nhăng với ông thánh “Phêrô Ngọc” một cái chuyện buồn buồn không chấm hết nhưng cũng rất thú vị, rất dễ thương của tuổi thần tiên. Nàng mơ màng nghĩ tới những lúc làm chức vụ “tổng biên tập” ở vườn đào, ôi cái dáng như chim, đôi chân như sáo…. Nhớ lại những trang thư trắng trợn của cái anh “thiên lôi” nghịch ngợm Minh Tuấn. Nhớ lại những ngày nàng được làm “nàng tiên tiên tiến”, với những nét chữ của cây “long thần bút” dịu hiền đáng yêu làm sao! Nàng nhớ lại nhiều thứ quá… lại thiếp đi. Ánh vừng đông hừng sáng, giọt sương long lanh trên tóc, trên mi, chiếc áo len xanh ôm thiết tha vạt vải trắng dài như không muốn bao giờ xa cách. Nàng mơ, mơ những ngày thật đẹp, thật hồn nhiên của những ngày làm tiên học trò tung tăng như chim, mắt như sao mai, vạt áo trải dài như giải ngân hà, những ngày cùng bạn cùng bè đồng ca bài “Tuổi thần tiên và ước mơ” với nhịp điệu của hoa, của hương học trò, của những suối tóc xanh, của bao trái tim hồng thắm, trí óc minh mẫn, đôi tay thon dài nhẹ nhàng, tâm hồn chưa vướng bụi…. Và bên tai bao lời chúc lành của mọi người như những chiếc phượng vĩ rót vào tầm mắt “Hãy tròn đầy bao niềm mơ ước, và như cánh chim tự thuở nào êm đềm và đẹp nhất.

     Tặng Mười Một với tất cả những gì của người anh.
     Anh Mười – Trung Đinh
     12-05-1977

Bị chú:
     Nàng tiên trong mơ thấy bạn bè lo lo lắng lắng, buồn rầu khi không thấy nàng trở về “vườn đào” nữa. Còn nàng cũng buồn và nhớ vô hạn tất cả kỷ niệm ngày nào. Đôi tay nàng co mạnh rồi nhè nhẹ ôm ngực mình như ôm chồng vở dưới ánh nắng mai nghiêng nghiêng nghe tiếng sáo suối rừng và hôn nhẹ hương đất bay lên. 




Tuesday, January 5, 2010

TKB Huế Một Lời Hẹn Chưa Thành



ﻺ Thơ: Trần Kiêu Bạc
§ Nghệ sĩ Hồng Vân diễn ngâm


              Chưa về thăm được đâu Huế ơi!
             Huế của ai, nào phải của tôi
             Sắc tím Huế thương rơi vào mắt
             Tôi gom tím lại, nhớ một đời


      Chưa về thăm được thơ trên nón
      Không đủ che ngang cụm tóc thề
      Trông chiếc eo thon đùa nghịch gió
      Lòng buồn theo tiếng guốc ai đi

         Chưa về thăm được Huế mưa rơi
         Dốc Phú Cam xưa ướt tóc người
         Nước xuống Kim Long như trôi ngược
         Một trời Hương Thủy khóc chia phôi


      Chưa về thăm được Huế mộng mơ
      Tiếng sóng sông Hương dội xuống đò
      Lắng câu hò Huế lòng ốt dột
      Chạnh lòng lữ khách, lạnh lòng O

         Nhớ lắm, chưa về thăm Huế được
         Đừng nghĩ tình quê hết mặn rồi
         Mai mốt về ôm lòng đất Huế
         Mượn Huế ai làm Huế của tôi.

               Trần Kiêu Bạc - Hồng Vân
                               2ngan10




Sunday, January 3, 2010

TKB - Gặp lại tà áo trắng năm xưa




Thơ: Trần Kiêu Bạc
Nghệ sĩ Hồng Vân diễn ngâm


 

Gặp lại em xum xoe tà áo trắng
Rất hồn nhiên bơi trong cõi hồn nhiên Như giấu thơ ngây trong chùm hoa nắng
Ngực trái em cài phù hiệu cười duyên

          


          
          
          Em lãng đãng trong “Ngày Xưa Hoàng Thị”
          Chân nhẹ nhàng dìu dặt lướt điệu Valse
          Thấy lại ngày thơ tận cùng suy nghĩ
          Chỉ một lần mà nhung nhớ ngàn năm

          Em đem hết những tháng ngày vất vả
          Đổi cho đời lấy vạt áo ngày xưa
          Đường tha hương vội mang đi tất cả
          Màu trắng còn ở lại bám vào thơ

            Ơi! Áo trắng mềm lòng ai một thuở
            Trong chiều nào mưa dột ướt vai thon
            Trang sách ướt mà tay em còn giữ
            Chút tinh khôi lãng mạn mãi trong hồn

    

     Xin chào em, những đường cong con gái
     Góp bâng khuâng từ gặp đến sau cùng
     Phút chia ly cầm tay chưa kịp hỏi
     Trong dòng đời, mai mốt gặp nhau không? 




Trần Kiêu Bạc & Hồng Vân                    




Source