Showing posts with label LT. Show all posts
Showing posts with label LT. Show all posts

Sunday, December 6, 2015

Nơi Dừng Chân



Chiếc xe đò ngừng lại ngủ đêm ở một chỗ nào đó trên con đường đi. Trời đã tối nên tôi không biết được đây là đâu. Mọi người lục tục xuống xe đi tìm chỗ ăn và ngủ. Tôi chưa bao giờ phải ngủ đêm dọc đường nên thấy hơi sợ. Cũng chưa bao giờ vào tiệm quán nào ăn một mình nói chi đến tìm chỗ ngủ...

Khu đất trống cho những chiếc xe đò đậu lại qua đêm đã có nhiều xe ngừng từ trước. Hai bên đường cũng có nhiều tiệm quán. Người người ồn ào tấp nập chia nhau ra vào những cái quán đông đảo. Tôi còn ngồi trên xe nhìn quanh quẩn, không biết mình phải vào quán nào. Ngó sang bên kia đường có một cái quán nhỏ, vắng nhưng đèn Néon sáng trưng, tôi nghĩ trong bụng, mình sẽ đến quán đó vì vắng người, không phải đụng chạm với ai. Bước xuống xe, băng qua đưòng tôi bước vào quán. Trong đó, thật sơ sài với một hai chiếc bàn thấp  và vài cái ghế nhỏ. Chị chủ quán ngủ gà gật trên chiếc võng sau lưng cái sạp nhỏ có nồi cơm và các nồi thức ăn. Tự nhiên một cái cảm giác lạ lạ đến với tôi. Nhìn chị còn trẻ, hơn tôi độ vài tuổi hay có thể không hơn mà vì cuộc sống nắng mưa đã làm chị nhìn già dặn đi ...Trong tay chị còn có một em bé khoảng vài tháng. Nhìn hai mẹ con ngủ ngon lành tôi không dám lên tiếng sợ phá giấc ngủ của chị và cháu. Khẽ kéo một chiếc ghế nhỏ tôi ngồi xuống cố không gây tiếng động. Không biết phải làm gì trong lúc này. Tôi cũng không đói lắm chưa cần phải ăn, cũng chưa cần phải ngủ vì tôi đã ngủ trên xe. Tôi ngồi yên như vậy trong một lúc khá lâu thì có hai người đàn ông ồn ào đi vào quán. Chị chủ quán giật mình thức dậy, đon đả chào khách. Lúc này chị vẫn chưa thấy tôi ngồi trong góc. Chờ chị mang thức ăn thức uống cho hai người kia xong tôi đến gần và hỏi thăm về chỗ trọ đêm nay. Chị vui vẻ bảo tôi cứ đi thắng ra phía sau, có giường ngủ và nước để tắm rửa... Chị nói cứ tự nhiên chọn chiếc giường nào chưa có ai thì ngủ !

Bên hông nhà có lối đi. Ngay sau lưng quán ăn là một căn phòng dài trong đó có vài chiếc giường đủ cỡ lớn, nhỏ và vài chiếc phản. Có chiếc đã giăng màn sẵn sàng. Tôi đoán có người ngủ trong đó. Ngọn đèn vàng trên trần nhà cũng đủ sáng để thấy rõ mọi thứ. Tôi đi ra phía sau thì thấy có một cái giếng nước. Mọi thứ đều sạch sẽ, không đến nỗi kinh khủng như tôi tưởng tượng.

Lại đi vòng ra phía trước, bây giờ tôi nghĩ cần phải ăn cái gì đó trước khi đi ngủ. Chị dọn cho tôi một đĩa cơm với thịt kho trứng, và một bát canh rau cùng một ly trà nhỏ. Tuy cơm đã nấu lâu  nhưng vẫn còn ấm nên ăn cũng được không đến nỗi nào. Tôi đoán nước trà này đã cho thêm nước sôi vào bao nhiêu lần từ buổi sáng  nên có uống cũng không mất ngủ. Vừa ăn vừa hỏi thăm, được biết chị còn có một cháu gái năm tuổi nữa. Chồng chị đi dạy học trong thị xã nên tối chị để anh ngủ, chị thức đêm trông quán một mình. Cháu bé mới được ba tháng nên chị mang cháu bên cạnh... Tôi hỏi thêm, làm sao mà chị trông được hàng quán, chợ búa, nấu nướng và trông con, bao nhiêu thứ cùng một lúc? Chị cười, với một vẻ an phận,

-Rồi cũng quen thôi cô à, sáng sớm mai khi vắng xe thì tôi đi chợ về nấu ăn, khi nào vắng khách thì ngủ một chút....

Nghe chị nói một cách thản nhiên, tôi thầm nghĩ sao có người giỏi chịu đựng thế? Đời sống và sự mưu sinh đã khiến một người phụ nữ yếu đuối thể xác như vậy mà có sự chịu đựng dẻo dai đến thế sao? Chỉ khoảng hơn kém tôi vài tuổi, tôi còn rong chơi, ăn chưa no lo chưa tới mà chị đã phải lo lắng và quán xuyến cho cả gia đình, con cái, hàng quán.

Buổi sáng thức dậy, tôi đi ra sau giếng nước thấy một em bé gái nhỏ tí teo, đoán chừng đây là con gái chị. Bé nói,

- Má nói con xách nước cho cô rửa mặt.

 Nghĩ thầm, ai nỡ nào để một em bé tí tẹo như vậy xách nước cho mình rửa mặt, tôi bảo em,

- Con đi lên phía trước phụ má đi, cô tự lấy nước được.

- Con còn phải đổ nước cho đầy mấy cái lu trong kia nữa cô à.

Nhìn quanh, có vài cái lu nhỏ để sẵn cho khách trọ có nước tắm rửa. Tôi lắc đầu, không hiểu nỗi làm sao mà em bé 5 tuổi có thể làm được việc này. Nói dại, chẳng may em té xuống giếng thì đến khi nào mẹ em mới hay?

Chào từ giã chị chủ quán khi xe sắp chuyển bánh.  Trọn chuyến đi còn lại, tôi không ngừng suy nghĩ đến chị. Tôi cảm thấy phục chị ghê lắm vì còn rất trẻ nhưng chị quá đảm đang lo lắng cho gia đình, chồng con và buôn bán. Tôi chỉ tiếc một điều, không hỏi tên tuổi chị, và tôi cũng không nhớ chỗ dừng chân đêm ấy là nơi đâu?  Mấy năm sau, mỗi lần ngồi xe đò đi trên đoạn đường ấy là tôi cứ hy vọng được nhìn thấy lại chiếc quán trọ nhỏ, vắng, sáng trưng ánh đèn Néon ngày nào.


Tôi không quên được chị. Mấy mươi năm qua, tôi luôn nghĩ về người phụ nữ ấy. Các cháu bé con chị chắc nay đã lớn và có gia đình riêng. Còn chị, tôi vẫn thắc mắc, đến bây giờ có lẽ chị đã thong thả hơn ngày nào chăng? Tôi luôn kể về chị cho những người bạn nghe và vẫn còn thắc mắc điều gì đã giúp chị có sức chiu đựng bền bỉ như vậy? Tình yêu với chồng con, hay tâm hồn của người phụ nữ Việt luôn nhận lấy trách nhiệm và bổn phận về mình để lo lắng cho gia đình?



Nguyệt H
(Lt - TD) 
Tháng giêng 2011





Friday, June 26, 2015

2015 WOMEN'S WORLD CUP









Abby Wambach rises above Colombia’s Orianica Velasquez to clear the ball for the USA
Abby Wambach rises above Colombia’s Orianica Velasquez to clear the ball for the USA




FIFA WOMEN'S WORLD CUP 2015


Khoảng thời gian này năm trước, tôi xem Men World Cup và bây giờ đang là Women World Cup. Mấy chục trận banh qua vòng loại rồi, hôm nay và ngày mai là bốn trận tứ kết, cũng gay cấn ấy chứ. Năm nay tôi không có thì giờ nhiều chỉ xem được vài trận banh vào cuối tuần, hay buổi tối xem lại nếu trong máy có thâu.


Chiều nay, đội banh nữ của Mỹ sẽ gặp đội banh China. Tôi không muốn gọi họ là đội banh Trung cộng, hay đội banh Tàu, dù khi nói vẫn quen miệng gọi là Tàu. Hôm trước loáng thoáng nghe rằng đội China hên lắm khi lọt vào vòng trong. Trên các web sites có nhiều bài bàn cãi và đoán xa đoán gần đội nào sẽ thắng. Dĩ nhiên, nhà nghề nên họ thâu thập đủ các dữ kiện và số liệu để có những dự đoán.

 Tôi nhớ lại trận đấu giữa Mỹ và Columbia. Vài ngày trước khi ra quân, cô nhỏ Lady Andrade của đội Columbia lên tiếng với báo chí là sẽ hạ đội Mỹ lần này. Đọc các bài viết nhắc nhở lời cô nhỏ đó tôi thấy buồn cười. Mình là đội banh hạng thấp, mới lên mà dám tuyên bố những câu như vậy. Không hiểu các cô cầu thủ Mỹ có bị nao núng tinh thần khi nghe cô kia hăm dọa không, mà trong trận banh không làm chủ tình hình và không tự tin chút nào. Nếu Catalina Perez thủ môn không bị thẻ đỏ và bị ra khỏi sân, không hiểu đội Mỹ có làm được trái nào? Alex Morgan làm một trái cũng nhờ may mắn dội vào tay thủ môn văng vào gôn chứ không phải đá thẳng vào. Trái thứ hai nhờ phạt đền. Như vậy, ngoài trình độ dành, dẫn và suýt banh, còn phải kể đến may mắn nữa. Cuối cùng đây cũng là một bài học cho đội banh nữ Columbia, thắng đội banh nữ của Pháp, chưa hẵn lên được nhất nhì. Tôi có cảm tình khi xem các cô gái Columbia chơi banh, nhất là trong trận gặp Mexico, nhưng sau khi nghe Andreda tuyên bố như vậy, và xem cách chơi xấu của các cô áo vàng, mọi thiện ý đối với đội banh đó tiêu tan.

Trận banh giữa Anh và Canada cũng có thể có chuyện lạ, vì nước chủ nhà thường được ưu tiên, giống như trận đầu ra quân, Canada cũng được ơn huệ của trọng tài.

Chiều hôm nay, trận banh hay đối với tôi là Đức gặp Pháp. Dĩ nhiên các cô Đức đá hay hơn nhưng biết đâu các cô Pháp sẽ làm chuyện bất ngờ. Trận Mỹ gặp China, Mỹ trên chân nhưng không biết được. China đang là chủ nợ của Mỹ nên có thể tình thế sẽ ngược lại. Để xem sao.

Tôn Nữ Thanh Dương
Jun 26, 2015

Tuesday, April 7, 2015

Đêm Trăng


 

Đêm Trăng 



Hai đêm rồi nhìn ra ngoài cửa sổ thấy trăng sáng chiếu vào phòng. Lạ lắm.  Thường ngày có trăng, khoảng 8 đến 9 giờ tối, từ phòng nhìn ra bên trái mới thấy được, sau đó trăng lên cao và đi qua khỏi mái nhà. Hai đêm nay, trăng dọi vào phòng, ngay trước cửa sổ lúc gần nửa đêm. Trời trong, mát lạnh và trăng cứ đứng đó lặng lẽ nhìn vào, thật lâu ...

Ơi buồn. Nhìn trăng lòng có chút gì vương vấn không giải thích được. Hai đêm liền, ngủ thật ít, thức đêm nhìn trăng và sáng lại thức giấc sớm. Mỗi lần có trăng, tôi nhìn theo trăng từ những ngày còn là chiếc lưỡi liềm nhỏ tí cho đến khi trăng tròn ánh sáng trắng rực rỡ, và khi trăng đổi hình dáng, ánh sáng vàng sậm rồi tan đi. Đêm trăng luôn mang lại cho tôi cảm giác mênh mang khó tả. Trăng như nhìn thấu nỗi lòng, trăng như nghe được tâm sự thầm kín. Trăng như người bạn thân hiểu được tâm tính tôi, trăng như ngọn đèn sáng soi cho tôi thấy được từng ngõ ngách tâm tư.

Tôi nhớ Thầy tôi. Những lần đưa Thầy đi chơi, gặp đêm trăng, hai cha con đều ngắm nhìn và ca ngợi vẻ đẹp rạng rỡ của trăng, phần tôi, luôn theo trăng trên suốt đoạn đường. Khi ở nhà, đêm trăng, tôi thường điện thoại hỏi, "Thầy có thấy trăng đêm nay đẹp không? Ở đây con thấy trăng sáng lắm".  Đây là lần thứ hai có trăng sau Tết ... Thầy tôi qua đời vài ngày sau ngày rằm tháng hai âm lịch năm trước. Theo dương lịch, ngày giỗ đầu của Thầy đã qua vài tuần rồi, nhưng theo ngày ta đúng là hôm qua.  Tôi nhớ Thầy vô cùng. Một năm, ba trăm sáu mươi lăm ngày trôi qua nhưng tôi vẫn thấy như mọi chuyện mới xảy ra vài ngày... Một năm, hai năm, hay mười năm, hai ba mươi năm, tôi nghĩ rằng tôi vẫn nhớ thương Thầy như tôi đã và đang nhớ thương Mẹ.

Thời gian đã cho tôi lớn khôn để dần rời xa vòng tay che chở của Thầy. Nhưng thời gian cũng cho tôi hiểu rõ hơn, tình thương yêu của cha mẹ là vô giá...  Hai đêm qua, trăng lặng lẽ nhìn vào phòng tôi, như muốn nhắn gửi điều chi ... Tôi đứng bên cửa sổ nhìn trăng, không hiểu được tại sao trăng còn ở đây vào giữa khuya, không hiểu được điều trăng muốn nhắn nhủ. Lòng tôi thanh thản, không vướng bận gì, chỉ thấy buồn vì đã mất Thầy mãi mãi.



Tôn Nữ Thanh Dương 
April 7, 2015

Saturday, February 14, 2015

Bánh Tét









LẦN ĐẦU GÓI BÁNH TÉT


Chưa bao giờ tôi gói bánh tét cho chính mình. Khoảng mấy mươi năm trước khi còn ở bên nhà, sau khi học ra trường, có một người vợ của thầy giáo gọi tôi đến và chỉ cho tôi gói bánh chưng với cô. Khi ấy cô gói bằng khuôn, tôi cũng làm được, nhưng đến lúc buộc bằng lạt thì có người khác làm. Rồi thôi. Mấy mươi năm qua, trong đầu tôi lúc nào cũng nghĩ rằng, gói bánh tét khó lắm, tôi sợ tôi không buộc chặt tay.


Năm nay, xem nhiều đoạn phim Youtube chỉ cách làm, tôi muốn thử. Cùng lắm thành xôi ăn cũng không sao. Thế là mua nếp, đậu xanh và lá chuối để sẵn. Tôi đã biết phải ngâm nếp một đêm, phải làm đậu xanh và ướp thịt, vv... Đến màn lá chuối là buồn cười nhất. Trong Youtube thấy nói nên phơi lá chuối cho mềm. Tôi mang ra phơi, ai ngờ gặp ngày quá nắng. Lá chuối tươi phơi xong thành lá chuối khô dòn rụm. Trước khi làm tôi mang lá chuối ra rửa thấy sao lá chuối trổ màu nâu và đụng đến đâu rách đến đó. May mắn tôi còn dư một gói lá chuối nên mang ra dùng.


Mấy tuần trước, khi có ý định gói bánh, tôi đi tìm chiếc nồi lớn nhất trong nhà. Đo tới đo lui, nồi chỉ cao 9 inches. Vậy thì phải làm bánh 7 inches thôi vì nước phải cao hơn mặt bánh, và còn chừa chỗ từ mặt nước lên miệng nồi nữa. Nhìn cây thước khoảng 7 inches sao mà buồn, bánh gì ngắn ngủn vậy? rồi sao mà gói?, ai ăn ai đừng. Nhưng thôi, vì tôi muốn thử lần này nên quyết định dài ngắn gì cũng cứ làm cho biết. Chàng bảo đi mua cái nồi chiên turkey về nấu cho thong thả, tôi chần chừ, biết có làm nên cơm nên cháo gì không mà mua?


Rồi cũng đến lúc bày binh bố trận để ra tay. Tôi nghĩ rằng mình không buộc chặt nên nhờ chàng giúp. Hai người gói bánh cùng một lần, và cuối cùng bánh tôi gói đẹp và buộc chặt tay đều đặn hơn chàng. Hahaha... Nhìn bánh chàng làm sao giống bánh ú, tôi cười và bị chàng la cho, bảo là nhờ người ta làm rồi chê, không thèm làm nữa. Tôi có dám chê tiếng nào, chỉ cười thôi mà.


Chiếc bánh đầu tay không đến nỗi tệ


 Những chiếc bánh nhìn bề ngoài có lá che kín, không ai biết được bên trong ra sao. Tôi đoán khi nấu xong, bánh tét tôi làm sẽ giống như xôi đậu xanh vì nếp và đậu trộn lẫn nhau trong lúc tôi gói. Mai nấu bánh xong, treo lên cho ráo nước, khi nào cắt ra, nếu đẹp tôi sẽ khoe, không thấy hình ảnh gì, có nghĩa là xôi đậu xanh gói kiểu bánh tét nhé.


Xong xuôi, được 8 đòn bánh, nhưng hai ba cỡ kích khác nhau, dài có, ngắn có, mập ốm gì cũng có ... Tất cả vật liệu vừa khít khao, 5lbs nếp, 1 & 1/2 gói đậu xanh, 2 gói lá chuối đông lạnh, gần 2lbs thịt. Giờ gói bánh không lâu, mất thời gian nhiều là rửa lá và lau lá cho khô.



Hì hục khoảng hơn một tiếng - được chừng này







May mắn sao - 8 đòn bánh vừa vặn trong nồi



Bánh cao lên đến miệng nồi vầy nè, không dám cho nhiều nước




Nhìn công trình của mình, tôi thấy ta phục ta quá, ngon dở bên trong không cần biết, tôi đã gói và cột được những đòn bánh tét xinh xinh. Lần đầu tiên vậy là giỏi lắm rồi. Từ từ làm nhiều lần chắc là sẽ hoàn hảo.


Tôn Nữ Thanh Dương
Feb 12, 2015






Friday, February 6, 2015

ĐÓN XUÂN NÀY ... NHỚ XUÂN XƯA - Phần 2




ĐÓN XUÂN NÀY ... NHỚ XUÂN XƯA - Phần 2



 Hợp ca chương trình văn nghệ Giáng sinh 




Trong ca đoàn, có những người học đại học ở vài trường khác nhau. Đặc biệt có vài anh ca viên, kể cả ca trưởng, lại là trưởng ban văn nghệ của Hội Sinh Viên Việt Nam tại trường đại học của họ. Các bạn gái học đại học nhưng không người nữ nào làm hội hè ở trường đại học.
 
Thời gian tôi sinh hoạt ca đoàn, các hội văn nghệ thường mang tiết mục của trường mình đến tham dự với các trường khác mỗi dịp lễ hay Tết. Để đi trình diễn phương tiện chính là xe hơi, tự chở nhau đi. Lúc ấy, chỉ một số ít có bằng lái xe, phần còn lại đang học trung học. Tết năm ấy, ca trưởng chọn một tiết mục ít người mang đi góp mặt với các trường bạn là màn hài kịch của chương trình văn nghệ đêm Giáng sinh.




Hài kịch góp vui với chương trình Văn nghệ Tết các trường bạn



Chương trình văn nghệ Tết (của Sinh viên Việt Nam) tại các trường đại học diễn ra vào chiều thứ sáu. Không hiểu sao họ không làm ngày cuối tuần, có thể vì sinh viên sẽ không trở lại xem vào cuối tuần chăng? Chúng tôi đi diễn các trường miền nam Cali gần với trường chúng tôi, từ UCLA, đến CSULA, CSULB, CSUN, v.v .., mỗi trường một tuần khác nhau, trong vài tuần trước và sau Tết. Những trường xa chúng tôi không đi được nên từ chối. 



Buổi chiều thứ sáu, sau khi mọi người hết lớp và tan sở - có người vừa đi học vừa đi làm - chúng tôi gặp nhau và đi chung xe. Ở đây, nói chuyện đi trên freeway vào chiều thứ sáu thật là bất đắc dĩ. Xe cộ dồn ứ lại nhất là khoảng đường đến Long Beach. Và chúng tôi đã phải tốn hết ba giờ đồng hồ trên đoạn đường đó. Ngồi trên xe nhúc nhích từ từ mà lòng dạ ai cũng không yên. Chương trình văn nghệ ở trường CSU Long Beach bắt đầu 7 giờ chiều, chúng tôi đến nơi gần 9 giờ đêm. Đậu xe xong, chúng tôi chạy vào hội trường, vì không còn kịp giờ đi vòng ngã sau hậu trường. Hình như màn kịch của chúng tôi là màn chót, chấm dứt chương trình.






 


Có đi làm văn nghệ chung mới thấy thương nhau. Có ngày cả bọn đi học từ sớm, không kịp ăn sáng, trưa chạy đến chỗ làm, chiều về đi làm văn nghệ, ai nấy đói lả, nhiều nhất là một cái bánh ngọt từ sáng đến tối. Vậy mà vẫn vui với nhau, vẫn hăng hái làm việc chung. Không những chỉ đi trình diễn ở các trường đại học vào dịp văn nghệ mừng xuân, ca đoàn thường đến hát chung với các ca đoàn bạn vào cuối tuần, khi có lễ lớn hoặc lễ kỷ niệm ở các giáo xứ khác.



Ca đoàn gắn bó sinh hoạt với nhau nhiều năm cho đến ngày mọi người học hành xong, có gia đình hay đi xa mới dần dần vắng mặt một số ít. Hiện nay ca đoàn vẫn còn sinh hoạt và chúng tôi gọi đùa là "ca đoàn già". Những kỷ niệm của thời tuổi trẻ đầy nhiệt huyết và nhiệt tình đó chẳng bao giờ tìm lại được. 



Tôn Nữ Thanh Dương

Feb 4, 2015


Friday, January 30, 2015

ĐÓN XUÂN NÀY NHỚ XUÂN XƯA






ĐÓN XUÂN NÀY NHỚ XUÂN XƯA



Xuân Mậu Thìn 1988


Hợp ca Ly Rượu Mừng - Nhạc Phạm Đình Chương




Hơn một phần tư thế kỷ trôi qua, tôi vẫn không quên những ngày đầu nơi quê hương thứ hai này. Và mỗi lần cuối năm, chuẩn bị Tết tôi lại nhớ về kỷ niệm của những ngày sinh hoạt ca đoàn nơi đây.

Khi tôi mới chân ướt chân ráo đi lễ Việt lần đầu tiên ở nhà thờ M, ca đoàn trưởng đã rủ rê tôi vào ca đoàn. Nghe nói có người chở đi tập hát và chở đi lễ hàng tuần tôi đồng ý ngay. Thế là vừa có mặt ở đây được một tuần, tôi tham gia ca đoàn.

Khi có lễ lớn cộng đoàn tôi thường hay tổ chức văn nghê. Năm đầu tiên tôi góp mặt, ca đoàn làm văn nghệ hai lần, một lần vào dịp lễ Giáng Sinh và một vào Tết Nguyên Đán.
 
Bắt đầu từ ngày lễ TƠn cho đến lGiáng sinh và đến Tết Nguyên đán, chúng tôi ráo riết tập hát, tập múa. Trong ca đoàn có người chơi trống, người chơi organ, piano, vài người chơi guitar nên ban nhạc khá xôm tụ. Các giọng ca hay rất nhiều, nam cũng như nữ, những buổi văn nghê ca đoàn tổ chức không thua gì dân chuyên nghiệp

 


Lần văn nghệ cuối năm ấy, ca đoàn mặc áo dài vàng, màu áo tôi chọn cho phe tóc dài và áo dài tôi, tự may lấy. Tôi còn may thêm những chiếc áo đầm cho bài vũ của chúng tôi. Lúc ấy, mới sang, còn hăng hái nên sau khi đi học và đi làm về, tôi chịu khó thức đêm để may áo cho buổi văn nghệ.

Chương trình nhiều tiết mục đặc sắc và phong phúThời ấy, chưa có karaoke, chưa có computer, laptop, cell phone, vv... như bây giờ. CD mới ra, xe nào xịn lắm mới có gắn CD player. Ở nhà và trong xe chỉ nghe toàn băng cassete. Tất cả các bài hát chúng tôi tự tập bằng cách chép lời và nghe theo băng hát lại.

 





Xuân Mậu Thìn 1988

Hai người chọn bài Tiếng Sáo Thiên Thai - Thơ Thế Lữ, Nhạc Phạm Duy để song ca. Bài hát có hai bè, chia nhau tự tập theo băng nhạc ở nhà và chờ đến cuối tuần ráp lại với ban nhạc, hay dở gì lúc ấy sửa sau. Trong bài nhạc là hai con hạc, chúng tôi có lẽ là hai con vịt của ca đoàn. 




Xuân Mậu Thìn 1988
 Vũ khúc Khúc Hát Thanh Xuân

Bên cạnh những màn hợp ca, đơn ca, song ca, hài kịch, bọn tôi còn có hai bài vũ, không kể những bài của các em thiếu nhi. Đây là màn tôi phải thức đêm thức hôm may cho xong sáu bộ áo đầm rườm rà cho các nàng. Khi chọn vải chọn màu cũng rộn ràng, người muốn màu vàng, người chọn màu tím. Cuối cùng tôi phải nhường màu vàng của tôi cho cô nhỏ kia...



Xuân Mậu Thìn 1988
 
Thêm bài vũ có các chàng cầm cây gõ xuống đất cho các nàng nhảy. Khi tập, nhiều người chưa biết gõ cây, chưa biết nhảy đúng nhịp, các nàng bị gõ vào mắt cá sưng cả chân. Những lần đầu tập xong, nhiều người đi cà nhắc ...







Xuân Mậu Thìn 1988 - Ban AVT của Ca Đoàn


Bọn tôi ba tên có màn AVT chúc tết, bắt chước ban AVT - Lữ Liên & Hoàng Long & Trương Duy. Ba chiếc áo dài đen với quần ống cao ống thấp, mặt mày vẽ râu ria và bôi lọ lem nhem, mang kính đen giả như thầy bói mù. Vậy mà khá vui.




Xuân Mậu Thìn 1988

Bài hợp ca cuối cùng. Không cần mang đồng phục nữa, ai đang mang áo gì ctự do lên sân khấu.
 


Mất thì giờ tập dượt, chuẩn bị, nhưng khi trình diễn thật vui và hào hứng. Tất cả đang còn tuổi học trò nên rất hăng say, những buổi tối trong tuần và cuối tuần gặp nhau tập tành, không ai than phiền gì c. Mọi người lên sân khấu, không quan tâm chuyện màu mè phấn son, nhìn những khuôn mặt ngây thơ thấy dễ thương lạ. Thân và quý mến nhau, chúng tôi đối đâi như anh em một nhà.


Thời gian qua, mỗi người học ra trường, có việc làm, và có cuộc sống riêng. Cuộc sống không còn đơn giản như lúc ngồi ghế nhà trường nữa. Tôi may mắn còn giữ một số hình ảnh kỷ niệm. Mỗi lần đón xuân mới tôi lại nhớ xuân xưa ... Ôi, chỉ có một thời ...


Tôn Nữ Thanh Dương
Jan 30, 2015




Friday, January 23, 2015

Chuyện Ăn Quít



examinedexistence.com 



Chuyện Ăn Quít


Buổi sáng, chế nước sôi ra tách pha cafe, một giọt bắn lên tay. Chỗ da mỏng nhất, giữa ngón cái và ngón trỏ bàn tay trái. Ui da đau quá. Nhìn chăm chăm vào giọt nước nóng trên chỗ da đang từ từ đổi màu đỏ nhè nhẹ. Hình như trong đầu đang có một sự thách đố, xem thử giọt nước nóng đến bao nhiêu và làm da đau đến chừng nào.... Sau vài chục giây, chỗ da đỏ càng lúc càng đau hơn. Chỉ có một giọt nước mà sao đau thế, vậy làm sao người ta chịu được những điều đau đớn to lớn hơn nữa?


Tôi nhớ đến một câu của Thầy Thích Nhất Hạnh, tình cờ đọc được từ những năm xa xưa. Đại khái là, "Khi đang ăn một miếng quít thì nên biết rằng mình đang ăn một miếng quít" (*). Một ngày kia, tôi thấy cuốn sách anh mang về để trên bàn. Tiện tay tôi lật lật vài trang, không chủ ý đọc. Mắt tôi ngừng lại ở đoạn văn nói về rửa bát và ăn quít. Tôi đọc hết vài trang và thấy đúng. Bao nhiêu năm qua, đoạn văn đó của Thầy Thích Nhất Hạnh vẫn còn trong đầu tôi. Mỗi khi tôi xao lãng chuyện gì, câu viết về ăn múi quít lại nhắc nhở tôi trở về hiện thực.


Tôi cứng đầu lắm. Sách không phải tôi chọn, tôi không đọc. Dù có người khác nói hay nói dở gì tôi cũng không tin. Cuốn sách của Thầy Thích Nhất Hạnh, tôi đọc một vài trang, thấy hay, thấy đúng, nhưng cũng nhất định không đọc thêm. Hình như gần hai mươi năm rồi, tôi vẫn luôn luôn nhớ đến đoạn văn ấy. Bất cứ chuyện gì tôi làm, cũng có liên quan đến chuyện ăn múi quít...

Tôi vẫn chờ đến một dịp tình cờ khác, sẽ lật lật vài trang trong cuốn sách đó, sẽ đọc thêm một vài đoạn văn nơi cặp mắt mình dừng lại... Chắc chắn tôi sẽ học thêm điều hay thiết thực, nhưng ... hình như chưa đến giờ hoàng đạo.



Tôn Nữ Thanh Dương
Jan 23, 2015



* Phép Lạ Của Sự Tỉnh Thức - Thích Nhất Hạnh





Thursday, January 15, 2015

#THƯ XƯA




Đối với các cô chú, anh chị đã đi học Nữ Trung Học, Võ Tánh hay Lê Qúy Đôn cũng như trong phong trào Hướng Đạo Nha Trang thì có lẽ không ai không biết đến Thầy Cung Giũ Nguyên, một nhà văn, một giáo sư và một huynh trưởng có tên tuổi. Tôi không là học trò của Thầy, tôi cũng không ở trong hướng đạo Nha Trang, nhưng tôi gọi thầy bằng Tông (Tonton), hay là Bác. Tôi may mắn còn giữ những bức thư của Bác gởi cho tôi từ khi tôi đi ra nước ngoài. Một trong những bức thư đó Bác viết như một câu truyện ngắn với lối văn hài hước dí dỏm và rất thật như khi Bác cháu nói chuyện với nhau. Bác đã qua đời hơn sáu năm rồi, bức thư này tôi nhận được hơn 12 năm trước khi Bác mất, tôi nghĩ rằng đến lúc tôi nên chia xẻ với mọi người, như một món quà đầu xuân gởi đến những người có lòng với Thầy Cung Giũ Nguyên.

Cũng thật tình cờ, ngày hôm nay tôi đọc được một bài viết về Thầy Cung Giũ Nguyên của tác giả Nguyễn Thành Thống, người đã dịch cuốn tiểu thuyết Le Fils de la Baleine của tác giả Cung Giũ Nguyên sang tiếng Việt, cuốn sách mà Bác có nhắc đến trong bức thư gởi cho tôi. Xin đính kèm đường dẫn để mọi người cùng đọc. 


 
Tôn Nữ Thanh Dương






Nha Trang, ngày 5 tháng 3, 1996
 
Con thương mến,
 
Tông thật có lỗi vì để đến hôm nay mới trả lời cho con và Thầy con. Thời gian cuối năm thật là bận rộn, tiếp đến là Tết với khách khứa, với những giao tế bất đắc dĩ, đến thư từ tồn đọng suốt năm cần phải thanh toán được cái nào hay cái ấy. Chưa nói đến công việc khác như giảng dạy cho các sinh viên Đại học Sư phạm Pháp văn. Người nào nghe nói thế chắc hẳn nghĩ đến chuyện bịa đặt vì nghĩ ông già gần chín mươi tuổi mà còn bận rộn được như thế à? Mù lòa, điếc lác, lẩm cẩm, cù lần, mà còn dạy cái gì nữa? Mà sự thật là như vậy đó. Rồi nghe ông ấy làm việc trên máy vi tính (ở đây người ta gọi PC (personal computer) là như vậy, nơi khác còn dùng danh từ: máy điện toán), kể cả cháu Sa ở Úc, cũng chuyên môn tín học cũng phải “kinh hoàng”. Có người khi thấy Tông làm việc, hỏi đã đi học khóa nào chưa mà xử dụng rành như vậy? Làm sao trả lời? Họ có thể tin khi mình nói, trước khi nhập vào thế giới thích thú và hợp thời đại này, Tông nhờ Sa gởi cho một lô sách (thứ sách tiếng Anh khá đắt tiền, có cuốn đến 100 US$, mà năm sáu cuốn như vậy về Computers, Information Systems, DOS encyclopedia, Windows, Word Perfect, Basic, Pascal, Norton Utilities v.v…., thế là Tông đọc say mê, như đọc tiểu thuyết, và đến khi máy về, là Tông đã biết đôi chút để dùng, và vừa dùng, vừa học thêm, học thêm nhờ những Help hay Readme có trong máy, và học thêm nhờ những sai lầm của mình nữa. Nói mình tự học cũng không mấy người tin, nhưng kể ra, những cái gì tào lao Tông biết được đôi chút, là tự mình có thôi…



Trong quá khứ, khi Tông được người ta cho một cái xe hơi củ, Tông nạp hồ sơ xin thi bằng lái xe, Ông chánh kỷ sư công chánh, (thời đó thì đó là cơ quan chức năng, nay thì Công An lo việc cấp bằng lái) không cho phép thi, nói một cách khác tha cho Tông việc đi thi, mà chỉ gởi lên bằng lái có đủ dấu và chữ  ký. Chuyện kỳ lạ ấy xảy ra, chỉ vì người ta biết trọng lời nói, và biết tin cậy lẫn nhau. Có lẽ ông ấy nghĩ: Thầy ấy có xe, xin thi để lấy bằng lái… chắc  hẳn là đã biết lái xe rồi. Quả vậy, từ năm ấy, và suốt gần hai mươi năm cho đến 1975, (khi bánh xe vì thời cuộc đã phải đổi thành bánh tráng), Tông đã lái một mình cái Xì tô mà con chắc đã thấy bóng dáng, đi cùng vào Hậu giang, lên Cao nguyên, mà chưa hề “đụng nhẹ” ai cả, kể cả những chó hay bò qua đường. Chuyện chẳng khác chuyện tiếu lâm là khi trường Đại học Duyên Hải làm lể tốt nghiệp, nhà trường yêu cầu giáo sư Tông mặc áo mão cải lương Hồ quảng, mặc dù giáo sư Tông chẳng phải là tiến sĩ, mà cho đến nay, chẳng ai tố cái trò bịp bợm dài dài ấy, và đến năm con Chuột cống này, cũng vẫn còn bịp được thiên hạ, như ngồi chụp hình trước máy, làm ra có vẻ như thông thạo lắm về tín học và máy vi tính. Tông có biểu ai tin đâu. Nhưng vì con đang học Computer, thì Tông có người nói chuyện được, vì dùng một thứ ngôn ngữ như nhau, và hơn thế nữa nay mai Tông có vấn đề gì không hiểu và tìm trong sách không thấy, Tông sẽ hỏi con. Tông may mắn hiện có một cái 486 DX 66 có cài vào ổ cũng đủ thứ dùng, nhân về phần Tông, chủ yếu là dùng MS-Winword, để soạn văn bản. Như con đoán, máy rất tiện lợi cho công việc của Tông: như soạn sách, sửa đi, sửa lại, rất tiện, nhanh chóng, không tốn và không phí phạm giấy mực, như trước kia dùng typewriter. Một công việc đang làm nữa là chép lại vào đĩa mềm tất cả bản thảo chưa xuất bản, mà số lượng không phải nhỏ, có gần hai mươi cuốn; có người muốn giúp đánh giùm, nhưng Tông không muốn, Tông thích tự làm lấy, vì trong khi đánh lại còn có thể sửa chửa, nếu cần. Như vậy, không chiếm chổ nhiều, và khi nào đưa cho nhà xuất bản, chỉ cần đưa cho họ một copy… Như thế đó, con có thể đoán Tông phải tốn bao nhiêu thì giờ trước máy. Ai không rõ, tưởng chắc ông già giải trí với Games, (phần này để cho mấy cháu nhỏ, cũng như Autocad hay Corel để cho cháu Ly dùng vẽ những họa đồ chuyên môn vì cháu làm Hỏa xa. Tông không cần nâng cấp máy, vì nhu cầu của Tông không đòi hỏi. Tông cũng có một cái máy in khiêm tốn Canon Bubble Jet, tuy chạy chậm, nhưng cũng đáp ứng được nhu cầu… Về Software, Saigon có bán đủ loại, cũng dễ mua thôi. Tông chỉ còn mong ước trong năm nay cài thêm một Multi-media để có thể dùng CD-Rom và những Audio-Video.


Tông mừng về ý định của con sẽ viết thư khi có thì giờ, đó là điều vui cho Tông. Trong mấy năm qua, chắc là con có rất nhiều chuyện kể lắm, biết đâu, thư con lại không trở nên dữ liệu qúy hoá để làm đề tài hay khêu gợi đề tài cho một cuốn truyện khác của Tông. Mới rồi đây, nhà xuất bản Văn Học Hà Nội đã xuất bản bản dịch Le Fils de la Baleine (1), rất tiếc Tông không gởi biếu con được. So với Thái Huyền (2), cuốn sách cũ này có vẻ dễ đọc hơn, nhưng thật ra trong đó cũng có nhiều đoạn cũng đòi hỏi việc dừng lại để nghĩ đến ý nghĩa đã được gói ghém với một bề ngoài phỉnh phờ. Giám đốc nhà xuất bản, trong lời giới thiệu, xem sách ấy là một bông hoa thuộc loại quý hiếm của văn học Việt Nam, và ông mừng sau mấy mươi năm sách ấy, lưu lạc ở xứ người, đã trở về với độc giả tiếng Việt, làm cho ta có thể nghĩ ông mừng như thể thằng Mổ (nhân vật trong tiểu thuyết) sau bốn mươi năm tản cư ở nước ngoài, nay đã “tình nguyện” hay bị cưỡng bách hồi hương vì các trạm tiếp cư phải đóng cửa.


Nói đến đây, Tông nghĩ ra cảnh con ở trại tỵ nạn năm nào. Cái ảnh con chụp với ông Hoàng Lào, Tông nhìn không nhận ra con, vì nét mặt thay đổi hẳn, so với ảnh của con ngồi nơi Tháp Bà; ảnh con gởi sau này, và có lẽ xưa hơn một chút, vì là vào năm 19..., con trong áo cưới đứng bên cạnh chàng, thì có vài nét nhận ra quen hơn, đặc biệt là nụ cười. Thì chuyện đời, biến đổi cũng bình thường thôi, nhưng phải nói sắc đẹp đã không mất đi chút nào (ôi, cái văn nịnh để mượn tiền đó!) Thầy con, qua tấm ảnh ngồi trên sông cho Tông còn yêu đời. Đúng như vậy, có thể nói còn yêu đời hơn xưa, vì có còn bao nhiêu ngày đâu, phải yêu đời mãnh liệt hơn nữa chứ, ít ra cũng phải bằng Ông, người mà bà con ở đây phân bì về hạnh phúc. Thôi con may mắn, là Tông cao hứng, đánh cho con bao nhiêu dòng trên. Chúc con mạnh khỏe, học hành tấn tới, làm ăn phát đạt, và nuôi hy vọng một ngày gần đây về thăm lại quê hương đã đổi mới. Bắt tay anh của con. Đừng quên biên thư cho Tông.



 Thương và nhớ,
 
Tông
  


Tác phẩm Cung Giũ Nguyên
 
1- Le Fils de la Baleine, roman. –DER SOHN DAS WALFISCHS-
KẺ THỪA TỰ ÔNG NAM HẢi, tiểu thuyết.
2 - THÁI HUYỀN, tiểu thuyết. – LE BOUJOUM, roman.


 

Thursday, January 8, 2015

Umami Taste




UMAMI Taste




  Bánh Cheese và Cua chiên giòn


Hôm nọ, trong buổi ăn lễ Giáng sinh, con trai tôi làm món bánh cheese và cua chiên giòn (công thức từ quán MMNN của chị PVy @ ĐT). Những miếng bánh không những giòn tan mà còn có hương vị thật ngon, thật đặc biệt. 

Anh tôi khen và nói rằng,
- Không ngờ cua và cheese đi đôi với nhau cho ra vị ngon như vậy. Tiếng Anh có chữ là UMAMI taste.

Lần đầu tiên nghe chữ UMAMI. Qua lời giải thích của anh,
- Lâu nay mình biết có bốn vị là ngọt, chua, mặn, đắng. Người ta nói có thêm một vị thứ năm nữa là UMAMI. 

Thú vị lắm khi nghe khen món ăn con tôi làm và nghe được chữ mới. Tôi tìm ở internet đọc được khá đầy đủ về chữ UMAMI này. Đây là chữ mượn của tiếng Nhật. Một vị giáo sư Nhật đã tìm ra vị này từ năm 1908.


Có thể nói vị này là ngọt ngào hay đậm đà chăng? Không phải chỉ ngọt không thôi, ngọt ngào khác với ngọt, vậy chữ đậm đà có thể thích hợp hơn. Ở đây nói đến vị ngọt đậm đà tự nhiên của món ăn chứ không phải dùng bột ngọt. Tôi nhớ tiếng Việt khi nấu món canh hay bún mà nước dùng nhạt nhẽo vô vị, không ngọt ngào đậm đà thì bị gọi là "nước ỏn" quá. Theo tôi hiểu UMAMI là chữ phản nghĩa của nhạt nhẽo vô vị.


Nói như thế, thì vị UMAMI đã có từ lâu nhưng chưa có tên tiếng Việt. Ai cũng biết trong những món ăn, để đạt tiêu chuẩn ngon phải có vị này bên cạnh bốn vị ngọt, chua, mặn, đắng kia. Có lẽ thức ăn của người Việt lúc nào cũng ngon, ngọt ngào và đậm đà nên cái vị ấy người mình coi như là điều tự nhiên phải có, không cần phải phân biệt và có tên tuổi?

Tôn Nữ Thanh Dương
Jan 8, 2015


 http://en.wikipedia.org/wiki/Umami


Bánh Cheese và Cua chiên giòn



Vật liệu:
2 gói mì lá (hoành thánh) hình tròn
1 hộp cua gỡ sẵn 16 oz, đủ làm hết 2 gói mì lá.
1/2 lb Cheddar cheese, xắt miếng mỏng, nhỏ.
 
Để một ít thịt cua và một hai miếng cheese vào giữa miếng mì lá. Dùng khuôn nhanh và tiện, không có khuôn thì dùng tay gấp bánh làm hai, thấm tí nước để hai mí bột dính lại với nhau. Chiên trong dầu nóng vừa.