Showing posts with label TKB. Show all posts
Showing posts with label TKB. Show all posts

Wednesday, January 11, 2023

XA HUẾ - TRẦN KIÊU BẠC

 




Cũng đành từ biệt thôi Huế ơi!
Xa Huế như xa ánh mặt trời
Chiều chạm hoàng hôn còn nắng rớt
Soi vào ký ức những ngược xuôi

Đâu phải tiếng hò đêm vẫy gọi
Hay tà áo tím nhắn ai về
O Huế dễ thương qua giọng nói
Người đi còn níu lại tình quê

Phải chi giấu được vào tay áo
Chút Huế lung linh một góc trời
Hay chợt nhận ra lòng Huế cũ
Thì đâu nhớ đến nhạt màu môi

Thả Huế rơi theo buồn không đáy
Nghe mái chèo khua dậy bờ sông
Tóc đã hoa râm tình vẫn vậy
Xa Huế rồi hồn bỗng trống không!


TRẦN KIÊU BẠC
 
 

Monday, September 5, 2022

GỞI LỜI THĂM HỎI SÀI GÒN - TRẦN KIÊU BẠC


Tưởng như không nhớ Sài Gòn 
Đã thay màu tóc đã mòn đôi chân
Nào ngờ lòng cứ bâng khuâng 
Xa lâu bỗng thấy lại gần nhau hơn 
Em về bên ấy đừng quên 
Có anh như sóng bồng bềnh trôi theo 
Ngày đi nắng chở quạnh hiu 
Đêm về sương rủ buồn theo dấu người 
Nhắn tin gọi Sài Gòn ơi! 
Có mang hơi ấm cho người yêu không 
Gởi em nhiều khúc nhớ nhung 
Nhớ thương lên cả một rừng nhớ thương 
Có nhau trên những cung đường 
Giận nhau xin nhớ câu nhường nhịn nhau 
Một sát na cũng khổ đau 
Huống chi đời đã dài lâu đoạn trường 
Xa nhau biết mấy dặm đường 
Đêm đêm mình gặp qua hồn chiêm bao 
Lời xưa em vẫn ngọt ngào 
“Dẫu trầm luân mãi dạt dào thương anh” 
Anh giờ tóc đã hết xanh 
Em còn xanh tóc loanh quanh dấu buồn 
Gởi lời thăm hỏi Sài Gòn 
Thấy trong cõi nhớ chỉ còn mình em! 
 
TRẦN KIÊU BẠC (12/2017) 
 

Thursday, February 6, 2020

Thơ Trần Kiêu Bạc






 

 

  
 
 
 
 
 
 Mùa Đông qua rồi đã mang em đi
    Trời không lạnh sao lòng đông đầy gió
    Thả gió ra lại nhốt vào nỗi nhớ
    Nhớ lên nhiều mà lòng vẫn trống không 
   
      Ánh mắt nhìn theo như thể cuối cùng
      Đâu biết được gió Đông còn quay lại
      Em đi mang theo lửa tình đang cháy
      Thả tình yêu vào đáy vực mênh mông
    
      Anh bây giờ mớt biết thật mùa Đông
      Lạnh bên ngoài không bằng trong ánh mắt
      Mắt quay đi làm nỗi đau có thật
      Bao la buồn trong biển nhớ vòng cung 

      Mình chia tay nhau chắc lần sau cùng
      Đã biết được gió đi không trở lại
      Cớ sao đêm đêm nhớ em anh vẫn thấy
      Em trở về trong mây xám mùa Đông!


Trần Kiêu Bạc 
 
 

Tuesday, October 25, 2016

THƠ TRẦN KIÊU BẠC

SÀI GÒN TRONG KHÚC NHỚ QUÊN



Có nhớ hay quên cũng là Sàigòn
Phố nghiêng vai chào nhau mừng buổi sáng
Một góc cà phê phần ba ly pha đậm
Một mình thả trôi vị đắng cuộc đời

Không là phố quen của tuổi hai mươi 
Phố cũ khó tìm, người về không biết
Những đổi thay đến từng dấu vết
Ngóng thật lâu chưa biết ngõ ra vào

Bây giờ phố xưa không còn trẻ đâu
Tiếng rao đêm đã khàn hơn một chút
Chiếc xe già nua mỏi hơn buổi trước
Người đạp xe quen gội tóc muối tiêu

Nhớ thật nhiều và quên cũng thật nhiều
Không thể quên phần ba ly cà fé đậm
Trong mưa khuya nhớ thương lời rao sáng
Giữa nắng ngày thương nhớ tiếng rao đêm

Sài gòn vẫn Sài gòn lẫn lộn nhớ quên
Trong nỗi quên đã nẩy mầm niềm nhớ
Bởi ngàn năm Sài gòn trong hơi thở
Trái tim xa quê nhịp đập vẫn Sàigòn.

TRẦN KIÊU BẠC


Sunday, October 23, 2016

Thơ MẸ - Trần Kiêu Bạc






Trong Hư Ảo Khói Nhang Vẫn còn Thơm Mùi Mẹ
Thơ Trần Kiêu Bạc
Hồng Vân diễn ngâm

Thursday, October 20, 2016

GÓC TRÁI TIM CHO NGƯỜI Ở LẠI - Thơ TKB





Góc Trái Tim Cho Người Ở Lại
Thơ Trần Kiêu Bạc
Hồng Vân diễn ngâm

Wednesday, October 19, 2016

ĐÊM TRỞ LẠI PLEIKU - Thơ TRẦN KIÊU BẠC


...
Pleiku còn mãi với nhớ mong
Phố của tình nhân phố ngàn thông
Phố cao của núi buồn như lá
Của "Em Pleiku má đỏ môi hồng"
...
(Đêm Trở Lại Pleiku - Trần Kiêu Bạc)



Đêm Trở Lại Pleiku
Thơ Trần Kiêu Bạc
Diễn ngâm Hồng Vân


Tuesday, October 18, 2016

TÂM SỰ VỚI CÂY ĐÀN CŨ - THƠ TKB

TÂM SỰ VỚI CÂY ĐÀN CŨ



Hơn mười năm rồi đàn có bạn tri âm
Hay vẫn treo mình lẻ loi trên vách
Trong nỗi đau dặm trường ngăn cách
Biết sáu dây còn quấn quít những âm giai?

Giờ xa rồi tôi thương lắm đàn ơi
Lần cuối cùng đàn với tôi bên nhau khóc
Từng nốt trắng đen tuôn theo nước mắt
Hợp âm rời đưa nỗi nhớ lên cao

Nốt ngân dài tình lưu luyến thật lâu
Qua dấu lặng âm thanh thành tiếng nấc
Quảng ba êm khơi sắc màu dìu dặt
Cung trầm buồn bật máu những ngón tay

Hiu hắt một mình đàn như rẽ làm đôi
Nửa theo tôi những âm thanh câm nín
Nửa ở lại bên cung sầu bất tận
Bên nầy thương bên kia nhớ không cùng

Đêm còn nghe từng nốt nhạc rưng rưng
Ngày vẫn nhớ đàn lẻ loi trên vách
Gởi chút tình về bên kia quả đất
Biết bao giờ ôm lại chiếc đàn xưa!




TRẦN KIÊU BẠC

Monday, October 10, 2016

LỤC BÁT- CHUỖI THƠ RỜI - THƠ TKB






Ngày đi qua nắng thôi vàng
Đêm về có mộng cũng tan theo ngày
Xòe tay đếm những ngón tay
Đếm bao ngón ngắn ngón dài mà đau!


Trăng cười chi mãi đêm thâu
Để ai đổ bóng bên cầu trần ai
Trách chi dây buộc vào dây
Tìm nhau nào nắm được tay mà tìm


Ngày đi trờì đã sang đêm
Hỏi nhau đã đến cõi riêng bao giờ
Hay chờ đêm vuớng câu thơ
Để đêm không sáng và bơ vơ ngày


Đêm tan mà nhớ vẫn đầy
Rượu còn chưa biết tỉnh say lúc nào
Còn cuộc sống còn chiêm bao
Ngày còn mộng mị đêm vào cõi mơ.



TRẦN KIÊU BẠC

Saturday, October 8, 2016

NGĂN CÁCH, NHỚ THƯƠNG - THƠ TKB







Người đi ngăn cách tựa âm dương
Thương nhớ dệt thêm những chặng buồn
Nắng nhuộm sắc vàng ôm bóng khói
Mưa chìm màu xám phủ màn sương
Cách xa ngàn dặm nhiều thương nhớ
Xa cách một ngày lắm nhớ thương
Thương nhớ có dài hay ngắn ngủi
Cũng là tình tự gởi quê hương.



TRẦN KIÊU BẠC

Wednesday, October 5, 2016

TỰ HỎI LÒNG MÌNH - THƠ TKB







Câu hỏi quen quen chợt đến với mình
Nhờ ai cho đôi vai mình vươn lớn?
Một trí thông minh, tâm hồn trong sáng
Luân lưu dòng máu đỏ chảy trong người?

Câu hỏi ngắn thôi nhưng khó trả lời
Nếu không nhớ vai Mẹ oằn quang gánh
Áo vá vai chưa chắc che thân ấm
Sớm sương ngày, chiều ướt đẫm sương đêm

Nếu chưa biết vì sao lưng Mẹ còng thêm
Dép đứt quai không dám mua đôi mới
Vắt dòng sửa thơm cho mình lớn vội
Mẹ còn gì hay chỉ nắm tay không?

Bây giờ chỉ còn đôi mắt bao dung
Sâu thẳm nhìn con qua hương khói nhạt
Chưa trả lời mà đau như muối xát
Tự hỏi lòng dâng Mẹ được gì chưa?

Mẹ có đòi chi con trẻ ngây thơ
(Dù bao lớn Mẹ vẫn coi là con trẻ)
Chỉ cần lúc Mẹ ngủ yên ta bước nhẹ
Kéo rèm cao thêm khi gió lạnh về

Khi Mẹ đau chỉ cần đứng cận kề
Rót nước ấm, đưa Mẹ cầm viên thuốc
Lời an ủi có chi mà to tát
Mẹ rất cần ta dù nửa nụ cười

Chỉ vậy thôi và chỉ có vậy thôi
Mà sao mình vẫn chưa làm trọn vẹn
Để bây giờ xót xa nhìn ngọn nến
Loay hoay hoài lời đáp vẫn chưa xong!



TRẦN KIÊU BẠC

Monday, October 3, 2016

HẸN VỀ THĂM HUẾ - Thơ TKB



Chia tay rồi nhớ lắm Huế ơi!
Nhìn quanh sắc tím nhạt khung trời
Nước đã dâng đầy bên tả ngạn
Bên nầy hữu ngạn sóng buồn trôi

Ai đem áo lụa phơi trong nắng
Cho người khách lạ lỡ đường xa
Tay đã rời tay tình không cạn
Chờ mãi một vòng ôm thiết tha


  
Không đành xa Huế, đành xa Huế
Tình còn neo đậu khúc sông Hương
Dẫu ngàn năm nữa đời dâu bể
Xin giữ hoài bóng Huế thân thương

Mai mốt hẹn về thăm đất cũ
Tìm ai trong áo lụa ngày xưa
Huế chẳng phai lòng người xa xứ
NHớ O  hoài tiếng gọi dạ thưa!



Trần Kiêu Bạc


ĐÊM MỘT MÌNH CHỜ MẸ - THƠ TKB









ĐÊM MỘT MÌNH CHỜ MẸ

Đêm thức một mình mới thấy cô đơn
Vắng Mẹ nhà như rộng thêm đôi chút
Đường về nhà bỗng dài ra hun hút
Bởi vắng một người, chỉ một Mẹ thôi

Lòng ước ao trở lại tuổi lên mười
Mẹ vá áo cứ đo dài tay áo
Cầu con lớn nhanh giữa đời giông bão
Cứ mỗi năm thêm một bước nên người

Ước chi mình về lại tuổi đôi mươi
Thấy mắt Mẹ mừng tin con thi đậu
Giọt mồ hôi khô vừa trên lưng áo
Nạm ngọc nụ cười hãnh diện về con

Phải chi còn mưa vột rớt hoàng hôn
Nép vai Mẹ cho vai mình khỏi ướt
Vời vợi tình thương nói hoài không hết
Canh cánh nỗi lo nặng đến bạc đầu

Đêm một mình dõi thấu suốt canh thâu
Ao ước là ước ao không có thật
Úp mặt vào đêm đến sưng đôi mắt
Mẹ đâu giờ… Mẹ đã khuất ngàn xa

Đêm thức một mình chờ Mẹ ghé qua…


TRẦN KIÊU BẠC


Friday, July 1, 2016

CŨNG MAY - TKB









CŨNG MAY (trọn bài)

Cũng may mưa đổ về sông rộng
Áo em chỉ ướt nửa vạt sau
Mưa chẳng hẹn hò ôm áo mỏng
Cớ sao vạt trước cũng phai màu

Cũng may nắng trãi qua lòng phố
Em hứng xôn xao biển tóc thề
Tóc lỡ bay qua vuông cửa sổ
Trăm năm tình lạc đã quay về

Cũng may thề hẹn thưở nắng mưa
Gió cũng ôm theo khúc cuối mùa
Tình trót quay đi tình sẽ lại
Như lúc hẹn hò giửa nắng trưa

Cũng may từ biệt không buông hết
Không còn gởi lại tiếng yêu nhau
Ai nhớ ai quên mình vẫn nhớ
Chờ nhau đến lúc tóc phai màu

Cũng may gặp được em tử tế
Để thơ tãi được chút linh hồn
Bây giờ mình đã thành tri kỷ
Thơ bổng dính đầy dấu môi hôn

Cũng may mình đến trong tiền kiếp
Chắc nợ nần nhau tự lúc xưa
Chờ mảnh trăng tròn thay trăng khuyết
Đợi nhau ngàn kiếp cũng không vừa

Cũng may tháng Tám mình quen nhau
Đã qua tháng Bảy đẫm mưa ngâu
Nên đã nhìn nhau thề trong mắt
Yêu măi dù đời lắm bể dâu

Cũng may tay đã nắm bàn tay
Kiếp sau đêm tối cũng thành ngày
Qua ngày, qua tháng, trăm năm nữa
Cho nhau hạnh phúc dẫu một giây

Cũng may, mình thầm nói cũng may
Trễ nhưng không muộn khúc sum vầy
Mai mốt trong vô thường cuộc sống
Tay mình còn nắm chặt tay ai!

TRẦN KIÊU BẠC
(8/3/2016)



Wednesday, May 4, 2016

Monday, May 2, 2016

NGÀY LỄ MẸ






 

TIẾNG GỌI MẸ

Có một người Mẹ trẻ nói cùng tôi
Khi sinh con ra tuổi còn quá trẻ
Nhìn con trong nôi không xưng là Mẹ
Cũng chưa dám một lần gọi đó là con

Hạnh phúc nầy Mẹ quá đỗi ngạc nhiên
Như bỗng dưng vàng ròng rơi vào túi
Tiếng gọi con ngập ngừng qua lời nói
Mình đây sao? Mình là Mẹ đây sao?

Thời gian qua con biết nói lời đầu
Con gọi “Mẹ “ như trời cao sắp sẵn
Đến lúc đó Mẹ nghe lòng thanh thản
Nhận ra mình vừa hết một cơn mơ

Con là con của Mẹ tự bao giờ
Dây thân ái buộc nhau từ kiếp trước
Dù cản ngăn không bao giờ ngăn được
Bởi con gắn liền từ nhau Mẹ mà ra

Có một người xạ thủ bạn tôi xưa
Kể chuyện cũ ra pháp trường xữ bắn
Khi đạn vừa bay ra khỏi đầu khẩu súng
Là nghe vang rền hai tiếng “Mẹ ơi”!

Tiếng Mẹ ơi! Mừng rỡ hay ngậm ngùi
Từ đầu cuộc đời hay khi kết thúc
Mãi là tiếng kêu từ trong máu thịt
Của người con mang ơn Mẹ ngàn thu!

TRẦN KIÊU BẠC 
(nhân Lễ Mẹ Tháng 5)


Sunday, January 17, 2016

Lạnh Lùng Xuân Xứ Lạ


 



Lạnh Lùng Xuân Xứ Lạ
Thơ Trần Kiêu Bạc
Diễn ngâm Hồng Vân