Wednesday, March 30, 2016

MAMMOTH LAKES, CALIFORNIA



TWIN LAKES

Quanh vùng Mammoth Lakes, có nhiều hồ lớn nhỏ. Vẫn còn là mùa đông tuyết nhiều nên ngày chúng tôi đi, chỉ có một hai con đường gần thành phố cho phép xe chạy.

TWIN LAKES cách phố chính khoảng chừng 5, 7 phút lái xe. Hai cái hồ hầu như đóng băng hoàn toàn, trên bờ tuyết phủ dày. Vài mươi chiếc xe đậu ở parking bên bờ hồ, có những chỗ tuyết còn nguyên vẹn chưa có dấu chân người.

Tôi bước đến khoảng tuyết mịn màng, xốp như bông, và bước chân ngập trong tuyết, độ sâu gần đến đầu gối. Nơi đây trên bờ hồ nên không sợ sụp chân xuống nước. Giữa bờ hồ và mặt nước, bạn có thể thấy được một bên là tuyết và một bên là mặt nước phẳng trong như nước đá.





 Mặt hồ mênh mông, đóng băng hoàn toàn,



Chân ngập trong tuyết mềm,



Có một chiếc cầu chia đôi hồ này, đi xa hơn sẽ có một hồ nữa, họ gọi là Upper Twin nhưng đường bị cấm không được lái xe vào. Gần cầu, tuyết tan dần lộ mặt nước.




Đi qua khỏi chiếc cầu, có thể men theo bờ hồ đi lên Upper Twin lake. Hình dưới là hồ bên trái cầu,




Khu vực Twin Lakes này chỉ có một khách sạn tên Tamarack Lodge, gồm những cabin riêng biệt trong rừng. Chỗ này dành cho người đi Cross Country Ski. Đó là món đi trên tuyết, mang dụng cụ dưới chân nhưng chỉ đi chứ không trượt tuyết như đi ski.


Từ tháng 11 đến tháng đầu tháng 7 hàng năm, vùng Mammoth Lakes dành cho những trò chơi mùa đông. Từ tháng 7 đến cuối tháng 10, nơi đây có những món mùa hè vì có núi, có hồ, có chỗ cắm trại, câu cá, thay vì đi ski thì họ đi hiking, vv.... Thời tiết lạnh trên núi cao nhưng ở đây mỗi năm có hơn 300 ngày có mặt trời nên ban ngày nhiệt độ rất lý tưởng. Ngày chúng tôi đi Twin Lakes, nhiệt độ sáng sớm là 25 độ F, trưa khoảng 40 độ F, mặt trời lên cao, trở nên nóng, chúng tôi không cần mang áo khoác và bao tay nữa. Đứng dưới ánh mặt trời thì được, nếu đứng lâu trong bóng râm sẽ bị lạnh.




Một kỳ nghỉ mùa Xuân thật vui, hy vọng sẽ trở lại đây mùa hè.


Tôn Nữ Thanh Dương
Mar 2016








Monday, March 28, 2016

SPRING BREAK




Trời đang gió nhiều và tuyết bắt đầu rơi khi chụp tấm hình này, mờ mờ không rõ.



MAMMOTH LAKES, CALIFORNIA

Kỳ nghỉ mùa Xuân vừa qua, chúng tôi lái xe đi chơi ở Mammoth Lakes. Hết 5 giờ lái xe, nghỉ dọc đường và đổ xăng tốn thêm gần 30 phút nữa. Ngày đi, trời tạnh nắng ráo, đường đi thong thả. Lên núi độ cao trên 11000 ft nhưng đường đi rất dễ, chạy thẳng và lên những con dốc lài lài chứ không phải quanh co vòng vèo như các đường đèo khác.


Đến nơi khoảng hơn 4 giờ chiều, trời lạnh cắt da dù nắng vẫn còn. Ngồi trong xe ấm, nhìn ra ngoài thấy người ta mũ áo bao tay đầy đủ, mở cửa xuống xe mới biết lạnh tái tê, khi ấy khoảng 40 độ F. Chỗ tôi chọn ở lần này họ gọi là ski in ski out, mình có thể ra khỏi khách sạn đi vài chục thước là vào chỗ ski ngay, không cần phải lái xe đến chỗ ski hay phải ngồi lên cái gọi là gondola kéo mình lên núi. Đang ski nếu muốn, mình về phòng và trở lại ski thoải mái. Có locker để cất đồ ski miễn phí. Có thể mướn đồ ski và mua vé ngay tại khách sạn. Trong mỗi phòng có bếp và đầy đủ nồi niêu chén bát, lò nướng, tủ lạnh vv.. mình chuẩn bị sẵn các thứ, có thể nấu ăn không cần đi ra ngoài.



MAMMOTH VILLAGE

Chỗ đến chỉ có núi tuyết là nhiều, phố xá nhỏ tí xíu. Chạy vòng chừng năm phút là hết. Một nơi gọi là Mammoth Village, chỉ có một vài tiệm bán đồ kỷ niệm, tạp hoá, vài tiệm ăn, một tiệm kem, một Starbuck và nơi cho người ta đi gondola lên núi. Ở khu Village đó có parking trả hai đồng cho hai giờ, đi vòng vòng nếu không vào tiệm ăn uống cũng không hết một giờ... Không có gì lạ, chỉ có chỗ hai mẹ con gấu để chụp hình cho vui.





Có một khu phố khác, có vẻ đông đúc sầm uất hơn, nhiều tiệm quán, có cả nhà thờ. Góc phố ấy có Domino pizza, có McDonald, Carl's Jr, vv.... Có chợ và nhiều tiệm quán nhỏ bán áo quần kỷ niệm, có tiệm bán đồ thể thao...

Ngày hôm sau, dự báo thời tiết nói sẽ mưa khoảng trưa và sẽ có tuyết khoảng hai giờ chiều đến sáng. Chờ mãi không thấy mưa, cũng chưa thấy tuyết, hơi thất vọng. Buổi chiều khoảng năm giờ, tuyết bắt đầu rơi và gió thổi mạnh. Chúng tôi lấy máy chụp hình tuyết rơi, theo từng cơn gió, tuyết mù mịt...

Hình này chụp từ phòng nhìn ra, khi chưa có tuyết rơi, (tuyết cũ rất nhiều)


Hai tấm hình dưới đây chụp cách nhau 15 phút,

Khi bắt đầu có tuyết:

15 phút sau, tuyết phủ đầy lan can ngoài patio:



Sáng hôm sau, nghe nói đã có 8 inches tuyết rơi tối qua. Khắp nơi trắng xoá. Mất hết 10 phút ngồi trên chair lift, nhìn xuống thấy đoạn trail quá dốc, quá dài cũng hơi ngán. Lúc này lớn tuổi rồi, đã chùn chân mỏi gối...



Tấm hình này chỉ là một phần của trail. Con xem đồng hồ cho biết mất hết 15 phút để ski xuống đoạn trail này. Còn sớm nên chưa đông người lắm.



Không hiểu sao, đoạn cuối của trail này rất dốc, tôi cảm thấy gần như dựng đứng, nhìn là sợ. Tôi cứ tưởng tượng lao xuống sẽ ngã lăn quay, có lẽ tuổi tác làm mình nhát gan, gì cũng sợ vì nghĩ xa nghĩ gần. Tiếc là không có tấm hình nào.


Ngày hôm sau, ski tiếp. Đàn bà con gái nên thay đổi áo quần màu mè. Bộ màu xanh này kỷ niệm đặc biệt với tôi. Lúc mới đến Mỹ, lần đầu tiên chị đưa tôi đi ski, cũng ở núi Mammoth này, chị cho tôi ba bộ áo, và bộ màu xanh này là một. Đã 28 năm qua tôi vẫn còn mặc vừa. Lên đến đỉnh núi, chỗ có tấm trails map, nhớ lại giây phút khi xưa nơi đây, tôi bồi hồi xúc động. Cũng tấm bảng trails map, cũng băng ghế phủ tuyết trắng, cũng có người chụp hình chuyên nghiệp. Tôi có một tấm hình do thợ chụp lần đầu tiên đi ski ngay chỗ này, hôm nào tìm thấy sẽ mang vào khoe với bạn. Thời gian dù có lâu dài, tôi vẫn còn những cảm xúc nguyên vẹn như xưa.






Đã gần cuối mùa ski, có thể sẽ có tuyết rơi thêm bất chợt nhưng không chắc lắm. Ai cũng thích đi ski ở đây, đoạn trail dài đáng công, đáng của. Mấy chỗ ski gần nhà, đi đường dưới hai giờ nhưng trail ngắn, và đông người. Vừa xếp hàng lên chair lift mất thì giờ, ski cái vèo xuống ngay, lại xếp hàng tiếp. Đôi khi số giờ kẹt xe và xếp hàng nhiều gấp hai, gấp ba lần số giờ ski thật sự. Ở đây, họ kéo mình lên thật cao, thật xa, mất 10 phút ngồi trên chair lift không phải ít. Và đoạn trail ski xuống mất 15 phút, rất dài, đối với tôi bây giờ. Đó là chưa kể những đoạn trail khó hơn, dài hơn dành cho những người ski "pro". Thời liều lĩnh đã qua, bây giờ sắp sửa về vườn, còn đi ski được ngày nào là quý lắm.

Trước hết, mừng vì ski xong, bình an vô sự, không ai bị té bổ gì. Vậy là vui rồi.


Tôn Nữ Thanh Dương
Mar 2016





Saturday, March 26, 2016

BELGIUM





Chia buồn cùng nước Bỉ. Xin cầu nguyện cho những người qua đời và gia đình của nạn nhân vụ khủng bố tại Brussels ngày 22 tháng 3 năm 2016.



“We want peace on Earth”  
(Kenzo Tribouillard/Agence France-Presse/Getty Images)



Wednesday, March 9, 2016

Gửi Gió Mây






Nhắn với ai đây gửi gió mây
Lời thương ý nhớ vẫn còn đầy
Xuân sang hoa lá tươi màu mới
Tình tự năm nào chẳng đổi thay

Nhắn với ai kia nhớ biết bao
Tương tư tóc rối lược trâm cài
Gió cuộn tơ lòng không mong chải
Gỡ được tình ai - vương mắc ai

Nhắn với ai xa ở chốn nào
Đường về chân mỏi bước thấp cao
Còn xa - xa lắm phương trời cũ 
Mưa vẫn vô tình xoá dấu sao

Nhắn với ai ơi lỡ kiếp này
Vâng lời định mệnh trói buộc tay
Tơ duyên lạc mối đi tìm mãi
Mộng một giòng sông cuối chân mây

Nguyệt Hạ
Mar 8, 2016




Monday, February 22, 2016

Tìm Ai










Tôi mãi tìm ai giữa đêm dài
Theo ngàn tinh tú đến sớm mai
Hương khuya thầm thì bên làn gió
Kể chuyện tình xưa đã nhạt phai

Tôi mãi tìm ai giữa cuộc đời
Mặc bao giông bão với đơn côi
Nhặt chút sương sa trên thềm vắng
Tìm chút ân tình lỡ đánh rơi

Tôi mãi tìm ai giữa biển khơi
Nước vòng ôm ngọn sóng chơi vơi
Lấp chôn dã tràng vùi thân cát
Bọt trắng xóa dần mộng buông lơi

Tôi mãi tìm ai giữa muôn người
Thật thà trao hết tuổi đôi mươi
Bao nhiêu yêu dấu người mang cất
Tôi chỉ còn đây mỗi nụ cười

Nguyệt Hạ
Tháng hai 2016


Monday, February 8, 2016

XUÂN MỘNG MƠ






Xuân tình ảo mơ

Xuân tới trên làng Ảo bến Mơ,
Mang hơi ấm lạ đến không ngờ.
Tình nhen lửa đỏ nồng men rượu.
Nghĩa dệt tơ vàng đượm tứ thơ.
Sẻ nửa thương đau vơi biển đợi.
Chia đôi uất hận cạn sông chờ.
Vui gieo cái chữ vào nhung nhớ.
Buồn đã tan rồi vẫn ngẩn ngơ.


Ngô Toàn Thắng




XUÂN ƯỚC MƠ

XUÂN về hoa nở đẹp như MƠ
MANG đến niềm vui chẳng thể NGỜ
TÌNH cũ bên nhau trao chén rượu
NGHĨA xưa xum họp gửi dòng THƠ
SẺ san thương nhớ bao ngày đợi
CHIA hết yêu thương những tháng CHỜ
VUI lắm bạn hiền ơi có biết
BUỒN khổ qua rồi chớ làm NGƠ...!

Vũ Giang


Xuân Mộng Mơ
 
Xuân đến cho người lắm mộng mơ
Mang tin yêu mới có ai ngờ
Tình trao làng Ảo ươm hy vọng
  Nghĩa gởi bến Mơ dệt ý thơ
Sẻ mối tương tư tràn khắc khoải
Chia niềm khao khát thoả mong chờ
Vui lên hạnh phúc trong tầm với
Buồn mãi làm chi để ngác ngơ


Nguyệt Hạ
 



Saturday, February 6, 2016

Em Còn Nhớ Mùa Xuân





Em Còn Nhớ Mùa Xuân
Ngô Thụy Miên - Khánh Ly





Friday, January 29, 2016

THƠ TẾT XƯỚNG HỌA






Đông Về

Chóng đến cuối năm thấy ngỡ ngàng
Trời buồn hiu hắt đón Đông sang
Sương sa tuyết phủ sầu man mác
Bóng ngả chiều rơi nắng muộn màng
Sóng nước cách ngăn đời lữ thứ
Lãng quên lắng đọng tiếng thời gian
Nay chào từ biệt khung trời sáng
Thu đến Thu đi thật vội vàng.

Nguyệt Hạ
21/1/ 2016

Cảm họa 1:

Tết Đến

Đón Tết nơi đây quá ngỡ ngàng
Xứ người không thấy bóng Xuân sang
Sắc màu sáng sớm về nhàn nhạt
Hơi ấm bình minh đến muộn màng
Không đóa hoa mai vàng khắp nẽo
Chẳng chùm pháo chuột rộ không gian
Nhớ nhung tha thiết mùa thương cũ
Càng thấy tháng năm quá vội vàng.

Anh Tú
25/1/ 2016

Cảm họa 2:

Dạo Chợ Hoa

Bước đến chợ hoa thật ngỡ ngàng
Muôn màu rực rỡ đón Xuân sang
Hoa kia cánh thắm khoe ngay sớm
Bông nọ nụ vàng nở muộn màng
Thiếu nữ dập dìu du phố thị
Nàng Xuân yễu điệu giáng trần gian
Mọi người nôn nả chờ ngày Tết
Thời khắc nhởn nhơ chẳng vội vàng.

Phan Lương
26/1/2016
Cảm họa 3:

 Xuân Sang

Tết đến mùa vui lại ngỡ ngàng
Cô phòng quạnh quẽ mỗi Xuân sang
Tình sâu chưa dứt còn lưu luyến
Nghĩa nặng trót vương chẳng muộn màng
Nắng sớm lung linh đầy nẽo nhớ
Sương chiều lạnh lẽo khắp không gian
Xuân về rộn rã bao người đón
Chớ vội phôi phai nhạt nắng vàng
My Nguyễn
28/1/2016
 

Thursday, January 28, 2016

ANH ĐÃ THẤY MÙA XUÂN CHƯA






ANH ĐÃ THẤY MÙA XUÂN CHƯA 

Nhạc: Quốc Dũng
Trình bày: Ngọc Lan 

Một vùng mây trắng, bay đi tìm nhau
Chẳng còn thấy đâu, mắt em hoen sầu
Vì mình xa nhau, nên anh chưa biết xuân về đấy thôi
Ngày xuân vẫn trôi, rừng còn ngây dại, mơ bóng hình ai 

Trời mưa giăng lối, áo em lệ rơi
Nhạt nhòa nét môi, đã say quên lời
Vì mình xa nhau, nên anh chưa biết xuân về đấy thôi
Giọt sương vẫn rơi, tình mình vẫn hoài thương nhớ đây vơi 

Chiều xưa ngồi bên anh, em nghe như đã xót xa trong tay mình
Một giây hồn lênh đênh, môi em thơm ngát đón đưa cơn say tình
Anh biết không anh, em như bóng mây tìm nơi đổ bến
Ðậu bến xa vời, mà tình vẫn rơi, mây hoài vẫn trôi 

Trời xao xác sóng, gió reo mùa đông
Tìm trong giá băng, bóng xuân mịt mùng
Vì mình xa nhau, nên xuân vẫn mãi xa rời chốn nao
Còn thương nhớ nhau, còn nặng u sầu muôn kiếp về sau


Cần Thơ




Hình: internet


 
NỮ TRUNG HỌC ĐOÀN THỊ ĐIỂM


Sau mùa hè đỏ lửa tôi lưu lạc xuống miền Tây. Khi các trường đã khai giảng được hơn một tháng tôi xin vào học tại trường Nữ Trung Học Đoàn Thị Điểm, Cần Thơ. Tôi chưa hoàn thành năm học trước, trong học bạ có ghi "gián đoạn vì chiến cuộc", bây giờ lại vào trường sau mọi người. Người đưa đến trường xin học là anh rễ tôi. Bà hiệu trưởng chần chừ không muốn nhận học trò vào trễ, anh tôi ca bài con cá sống vì nước, nạn nhân chiến cuộc, di tản chiến thuật, vân vân và vân vân.  Lúc đó trên đường đi làm nên anh mang nguyên bộ quân phục mũ nón boot de sault nhìn rất oai, có lẽ nhờ vậy đã thuyết phục được bà hiệu trưởng cho tôi vào trường sau khi đóng đủ các thứ tiền niên liễm ...


Tôi còn nhỏ, từ xứ đất đỏ mưa bùn gió bụi, thấy mọi thứ nơi miền Tây lạ lẫm, mới mẻ. Đối với tôi, trường đẹp quá, trong sân có những hàng cây cổ thụ toả bóng mát rượi. Trường lớp là những dãy lầu đồ sộ với lối kiến trúc xưa rất đẹp và cổ kính. Lớp tôi học trên lầu hai, giờ ra chơi tôi chưa có bạn, thường đứng trên lầu nhìn xuống. Nơi tôi đi học khi trước, trường không có lầu, không có cây lớn toả bóng mát trong sân, lớp học chỉ là những phòng học đơn giản xây trên ngọn đồi đất đỏ. Bây giờ đi học nơi đây thật là một trời một vực. Ngày đến trường xin học anh chở bằng xe jeep, trưa về tôi phải tự đi bằng xe lam và xe lôi, một loại xe phía sau giống như xe xích lô nhưng phía trước kéo bằng xe gắn máy, leo lên ngồi trên cao chứ không thấp như xe xích lô. Tôi nhớ rõ từ trường ra tôi đón xe lam ở chợ gần bến Ninh Kiều đi về, đến trạm cuối cùng xe lam không đi nữa, tôi phải đón xe lôi đi một mình vào vùng ngoại ô, để về cư xá nhà anh chị. Ngày nào đi học cũng như vậy, sáng chiều bốn chuyến xe. Lúc đó, sao mà thanh bình, yên ổn. Một đứa con gái nhỏ, áo dài trắng ngồi xe lam, xe lôi trên đoạn đường vắng vẻ, xuống xe còn đi bộ một khúc thật xa từ đường cái vào nhà vì xe lôi không chở vào tận nơi. Vậy mà không sao, không có chuyện bắt cóc, không có chuyện cướp giật. Sau buổi học tôi còn đi học thêm Anh văn ở Hội Việt Mỹ nên giờ về mặt trời đã tắt.


Mỗi ngày khi tan học, tôi theo người bạn mới quen tên Mai đi ra chợ gần bến Ninh Kiều. Ngôi chợ sầm uất và đông đảo. Hàng quán nào cũng náo nhiệt người mua kẻ bán. Tôi vẫn nhớ rõ món ăn tôi thích là bánh cống chiên. Mùi vị đặc biệt của chiếc bánh cống có tôm tươi chiên dòn, đậu xanh bùi bùi, thịt băm béo béo, cùng nước chấm chua ngọt ăn với rau sống các loại, tất cả hoà đồng để lại vị ngon khó quên. Hình như chỉ có ở chợ Ninh Kiều* mới có món bánh cống ngon như vậy. Không những chỉ một món ngon, chợ Ninh Kiều* còn rất nhiều món ăn mặn ngọt, món nào cũng ngon cũng hấp dẫn. Tan trường tôi ăn tạm ở chợ để chiều học tiếp lớp Anh văn đến tối về ăn cơm nhà. Mai là người bạn duy nhất tôi nhớ tên và nhớ rõ chữ viết của Mai rất đẹp. Tôi vào học sau hai tháng nên phải mượn vở của bạn về chép bài học để theo kịp lớp. Chưa hết một năm học, tôi bắt đầu quen bạn quen thầy thì đột ngột phải nghỉ học ở trường Đoàn Thị Điểm. Bỗng dưng chị cả đưa tôi về quê cũ, tôi đành phải rời trường và rời Cần thơ. Anh rễ và chị hai ngạc nhiên nhưng cũng không cản chị cả được, dù tôi phản đối. Cho đến bây giờ tôi vẫn tiếc, phải chi đừng có chuyện ấy, tôi được tiếp tục học ở đây cho xong bậc trung học.


Quả đất tròn và nhỏ. Mấy mươi năm qua, bây giờ tôi được gặp một người đã dạy ở ngôi trường tôi yêu mến, dù không học với anh, nhưng chúng tôi đều đã có mặt tại một nơi chốn trong cùng một khoảng thời gian. Không quen biết lúc còn đi học, đi dạy nhưng bây giờ nơi xứ sở xa lạ này gặp người có liên quan đến ngôi trường cũ cũng là niềm vui khó tìm thấy. Tôi vẫn mong sao có ngày được trở về thăm trường. Dù chỉ học một thời gian ngắn, nhưng tôi vẫn có thể gọi là trường cũ của mình.

 
Tôn Nữ Thanh Dương
Jan 28, 2016







*** Chợ gần bến Ninh Kiều nên tôi quen gọi là chợ Ninh Kiều.