Friday, September 8, 2017
Passion Fruits
Năm nay hạn chế nước tưới cây, nhưng giàn Passion Fruit này vẫn lên rất mạnh, rất nhiều hoa lá. Trái ít hơn so với năm trước.
Sau trận cháy lớn nhìn thấy hoa trái xanh tươi, thật thanh thản nhẹ nhàng.
..
Saturday, September 2, 2017
LA TUNA FIRE
Tối qua trên đường về nhìn thấy trên núi có đám cháy lớn quá. Dừng xe lại xuống đường chụp hình. Khu phố này có nhiều cây cao, chỉ khoảng trống giữa hai nhà có thể thấy được lửa cháy bùng thật cao. Mấy hôm nay nhiệt độ nơi này 111 độ C, mọi thứ đã bị nung nóng nay có lửa vào, tha hồ mà cháy.
Trong đêm tối, ngọn lửa sáng rực một góc trời. Nghe tin tức biết được đây là đám cháy LA TUNA bắt nguồn từ thành phố Tujunga khá xa nơi tôi. Chỉ khoảng vài giờ đồng hồ, lửa đã lan rộng đến những thành phố lân cận.

Đám lửa cháy bập bùng nhìn gần như sau lưng nhà tôi, gần lắm, từ nơi tôi ở đến chỗ cháy chỉ khoảng 10-12 phút lái xe. Cảnh sát gọi người quanh khu vực ấy di tản, may mắn nhà tôi nằm xa hơn chút xíu nên chưa phải đi. Đến khuya, tin tức bảo phải chuẩn bị áo quần sẵn sàng, có lệnh thì phải rời nhà ngay. Xem tivi, lửa ngập tràn như biển, như hoả ngục, chẳng biết hoả ngục có giống thế không?
Vì tin khẩn cấp nên Sở Cảnh Sát loan báo bằng Twitter. Hồi nào giờ tôi rất ghét mấy chuyện này, nên không bao giờ để ý đến. Bây giờ muốn biết tin tức mà không có thì không được, nên phải mở account để có gì còn biết mà chạy. Mười một giờ đêm đăng ký vào Twitter, vài phút sau có tin tức cập nhật từng phút của thành phố, của cảnh sát về trận cháy. Đọc tin và nhìn hình ảnh thấy sợ thêm. Mười hai giờ đêm, lục đục gấp vài bộ áo quần vào giỏ xách, mang hết giấy tờ nhà cửa bảo hiểm ra để sẵn. Trời nóng như thiêu đốt, trong nhà cũng nóng, ra ngoài sân cũng nóng, thấy lửa cháy rực trời càng nóng ruột thêm. Loay hoay lục ra cuốn album hình cưới, và một cuốn album hình đen trắng của cha mẹ từ hồi còn ở Việt Nam. Nặng nề cũng phải mang theo, thêm cuộn băng thâu ngày cưới, băng thâu những ngày con còn nhỏ... Thứ nào cũng muốn mang theo, kỷ niệm chả bao giờ tôi muốn bỏ lại. Tất cả mọi thứ khác tôi không cần, chỉ mong sao mang theo được những hình ảnh của gia đình.
Tiếng máy bay vòng trên trời đổ nước xuống chữa cháy, ánh lửa bập bùng, nền trời đen với những hình thú kỳ dị từ ánh lửa... Những người hàng xóm chạy ra đường nhìn cháy và nói chuyện với nhau. Tự nhiên mọi người yên lặng. Không ai nói gì nhưng tôi nghĩ rằng ai cũng đang cầu xin cho khu phố được bình yên. Chạy ra chạy vào cả đêm, không ai ngủ được trọn vẹn. Trời nóng, lửa cháy, lòng không yên... Vài tiếng tôi lại xem thử twitter có tin gì mới, họ cũng hay lắm, có lẽ biết dân nóng lòng, thỉnh thoảng lại gửi lên một tin nhắn mới cho mọi người biết tình hình đám cháy thành phố mình đến đâu. Thật sự cũng nhờ internet ghê lắm nên tin tức mới đến tai mình nhanh chóng và chính xác.
Một đêm cháy lớn, sáng ra vẫn chưa yên. Cháy thêm một ngày nữa... Tin tức bảo hãy chuẩn bị sẵn sàng, có lệnh là đi... Trời vẫn nóng như thiêu... 107 độ. Thức dậy nhìn bầu trời ngập tràn khói đen trải dài từ đông sang tây, sao mà buồn. Trên núi cây cỏ xanh tươi nhờ mùa mưa rồi lại khô dòn lên nhờ mùa nắng, bây giờ tha hồ mà cháy. Xem tivi chiếu cảnh biển lửa rực trời, thương cho những người lính cứu hoả, mang bộ áo quần thật dày, mang thêm dụng cụ nặng nề bên mình, mỗi người làm 24 tiếng lo dập tắt đám lửa để cho dân được yên ổn thật là mang ơn vô cùng.
Mười giờ sáng, thị trưởng thành phố Los Angeles họp báo nói rằng, đây là đám cháy lớn nhất lịch sử Los Angeles. Thì ra vậy. Qua một đêm lửa lan ra đến bốn năm thành phố lân cận.
Tối hôm nay, trời hơi dịu bớt, còn chừng dưới 100 độ... Lửa đã cháy gần hết ngọn núi, chỉ còn lác đác vài nơi trên cao. Không khí ngập tràn mùi khét và tro bụi bay đầy trời cả ngày... Cảnh sát vẫn bảo chuẩn bị sẵn, nếu gió đổi chiều sẽ cháy vào thành phố thì phải chạy... Giờ phút này máy bay vẫn còn bay, xe chữa lửa thỉnh thoảng vẫn hụ còi chạy lên đồi... Chúng tôi đi ra ngoài chụp được vài tấm hình lửa cháy trên đồi cao.
Tin mới nhất, đám cháy vẫn còn tiếp tục, thỉnh thoảng bùng lên, gió thổi tàn bay đến đâu sẽ có đám cháy mới nơi đó... Những người lính cứu hoả sẽ có mặt cả đêm để canh giữ nhà cửa cho dân chúng. Vô cùng biết ơn đội ngũ cứu hoả và cảnh sát nơi này.
Tôi viết vài hàng chia xẻ với bạn chuyện xảy ra nơi tôi ở hai ngày nay. Đến giờ phút này còn ngồi đây gõ gõ là may mắn lắm. Xin bình an đến với chúng ta.
Nguyệt Hạ
Sept 2, 2017
Thursday, August 17, 2017
YOSEMITE NATIONAL PARK, CALIFORNIA
Một trong những lối vào Yosemite Park
El Capitan, cao khoảng 3000ft.
Hiking in Yosemite Park
Washburn Point
Gần đến Glacier Point
Geology Hut @Glacier Point
Merced River
Swimming in the Merced River at Swinging Bridge:
Nước rất lạnh chiều hôm ấy nhưng con giỏi lắm, chịu lạnh xuống bơi. Kỷ niệm đáng ghi nhớ. Dòng sông Merced rất đẹp, nước trong vắt, có nhiều bãi cát mịn trải dài. Người ta còn nhảy xuống sông từ trên cầu. Hẹn lần sau trở lại sẽ thử.
Thursday, August 10, 2017
Sunday, July 9, 2017
Đêm Nhớ Sao Trời Xưa - Nguyệt Hạ
Buổi tối, trời trong. Ra khỏi nhà, vừa bước xuống bậc tam cấp cuối cùng, Hoài chợt đứng lại, ngước mắt nhìn lên. Màn trời tối thăm thẳm, những ngôi sao nhỏ lấp lánh trên cao. Một luồng cảm xúc ấm áp chạy về trong tâm. Cái cảm giác từ ngày nào như trở lại thật gần, thật rõ.
Trên cao kia chấm phá vài nét tinh tú, chưa đủ để gọi là dải ngân hà. Hình như mới qua ngày rằm tháng giêng thì phải. Vậy mà đã có những nhóm sao thân quen xuất hiện. Từ ngày biết tên và nhận diện các nhóm sao, Hoài có ý nghĩ các vì sao đó là của mình. Riêng mình thôi.
- Em, đứng lại anh chỉ này cho xem.
- Dạ, anh muốn chỉ gì?
- Nhìn lên trời, theo tay anh, em có thấy chùm sao kia không?
- Chỗ nào đâu? em chả thấy gì hết.
- Này nhé, em có thấy ba chiếc sao nhỏ thẳng hàng không?
- Nằm gần nhau đó hả anh?
- Đúng rồi, đó là thắt lưng của sao Hiệp sĩ (Orion).
- Tại sao gọi là sao Hiệp sĩ, em chưa thấy hết cả người.
- Gần đó có ba ngôi sao mờ mờ phía dưới là thanh kiếm của Hiệp sĩ em thấy không?
- À, sao thắt lưng sáng hơn, sao thanh kiếm mờ mờ.
- Từ từ, nhìn rộng ra, em có thấy bốn ngôi sao sáng, ở bốn phía, trông như hai vai và hai chân của Hiệp sĩ không?
- A a, em thấy rồi,
- Phía trên có một chòm ba sao nhỏ hơi mờ là đầu của Hiệp sĩ, em phải nhìn kỹ mới thấy được nhé.
- Thích ha, em thấy rồi. Dễ nhận ra nhất là ba ngôi sao thẳng hàng như là thắt lưng của Hiệp sĩ.
Và suốt buổi tối hôm đó, Hoài cứ ngẩn cổ lên trời để nhìn ngắm chòm sao Hiệp sĩ và tưởng tượng ra đủ các điều kỳ thú. Anh còn chỉ thêm cánh tay trái của Hiệp sĩ với các chòm sao nhìn như đang cầm cái khiên, và thêm những điều vân vân và vân vân khác... Hoài chỉ nghe đủ để mường tượng ra những chòm sao có thể nối những đường thẳng lại với nhau ra hình tượng của chàng Hiệp sĩ trên trời. Sau đó Hoài mải mê nhìn anh nói. Nhìn chứ không nghe. Thấy được sự say sưa khi nói về các chòm sao, khi giảng giải cho Hoài, anh như lạc vào thế giới khác. Hoài thắc mắc, không hiểu trong lúc ấy, anh có còn nhớ Hoài đang đi bên anh không nhỉ?
Hoài níu tay anh,
- Anh...
Anh vẫn tiếp tục nói cho xong về một chòm sao nào đó trên kia. Hoài nắm cánh tay anh giật giật,
- Anh, nghe em nói nè...
Bấy giờ anh mới ngừng lại, quay nhìn Hoài, hỏi
- Em muốn nói gì? Muốn anh chỉ lại chòm sao nào không?
Nghe muốn khóc luôn, Hoài ngậm tăm, cố giữ cái cục tức to tướng đang leo lên gần tới cổ và sắp tan thành nước...
- Hoài, sao gọi anh rồi không nói gì?
Tức chưa, sao anh chả biết gì hết vậy? Em đang sắp sửa giận anh rồi...
- Hoài, ngủ mê hả? sao không trả lời anh?
- Ơ ơ...
- Em muốn nói gì?
- Em ... quên rồi.
- Có muốn nghe anh kể chuyện các vì sao nữa không?
- Tối nay anh kể nhiều rồi, thêm nữa em sẽ quên luôn.
Anh vuốt tóc Hoài, cười thật hiền.
- Thế thì nói chuyện khác nhé. Em muốn nói gì với anh?
- Em muốn hỏi, lúc anh đang nói chuyện sao trên trời anh có nhớ em đang đi bên anh không?
- Dĩ nhiên là có, vì anh muốn nói cho em nghe mà, anh có nói một mình đâu nào?
......
Theo mùa, những chòm sao cũng thay đổi. Có bộ sao cái gáo gồm bảy ngôi sao sáng nhất trên trời (Big deeper), bất cứ nơi nào Hoài cũng nhận ra dễ dàng. Hai ngôi sao Hoài thường thấy nhất hàng năm là Ngưu Lang (Atair) và Chức Nữ (Vega). Thật sự đến tháng bảy âm lịch, hai vì sao này sáng nhất cùng với hàng vạn chấm li ti của đêm mùa hè. Hoài biết thêm nhiều bộ sao khác, cùng những truyền thuyết li kỳ kèm theo từ các nhà thiên văn học.
Thời gian qua, đêm có trăng sao là đêm Hoài thao thức. Nhìn ngắm những chấm lấp lánh trên cao để Hoài không quên được kỷ niệm với anh. Những đồi cỏ chập chùng, những con dốc cao ngất với hai hàng thông thẳng tắp, đêm lang thang đây đó với những câu chuyện thần thoại. Kỷ niệm cứ ẩn hiện cùng với chu kỳ của trăng của sao trên kia. Tình yêu thơ ngây tuổi mới lớn cũng kỳ bí như truyền thuyết những chòm sao dưới ngòi bút các nhà thiên văn. Thời gian bên anh thật đẹp, đẹp và cũng xa xôi như tinh tú trên trời.
Trăng sao vẫn trở lại vào đúng chu kỳ của nó. Chỉ có anh và Hoài đã đi theo con đường vào một cái quỹ đạo không có đường vòng trở về. May mắn thay, Hoài vẫn còn nguyên mảng trời đêm của mình và vẫn mỉm cười khi nhớ lại đêm đầu tiên làm quen với bộ sao Hiệp sĩ.
Nguyệt Hạ
Thursday, June 8, 2017
Vu Vơ
Cho em mượn bờ vai
Để mãi hoài nương tựa
Giọt nước mắt đong đưa
Đang chực chờ rơi xuống
Em làm anh luống cuống
Chả biết dỗ dành sao
Em anh đang nghẹn ngào
Có điều chi khó nghĩ ?
Anh hỏi để làm gì
Tại vì anh đó thôi
Làm em hờn em dỗi
Thao thức mãi trong đêm
Nhìn sâu trong mắt em
Anh thấy nỗi ưu phiền
Khiến lòng anh xao xuyến
Đâu rồi nụ cười duyên ?
Nguyệt Hạ
Để mãi hoài nương tựa
Giọt nước mắt đong đưa
Đang chực chờ rơi xuống
Em làm anh luống cuống
Chả biết dỗ dành sao
Em anh đang nghẹn ngào
Có điều chi khó nghĩ ?
Anh hỏi để làm gì
Tại vì anh đó thôi
Làm em hờn em dỗi
Thao thức mãi trong đêm
Nhìn sâu trong mắt em
Anh thấy nỗi ưu phiền
Khiến lòng anh xao xuyến
Đâu rồi nụ cười duyên ?
Nguyệt Hạ
Wednesday, June 7, 2017
AMERICA'S GOT TALENTS 2017
Xin mời thưởng thức hai màn trình diễn đặc biệt của hai em nhỏ 12 tuổi.
Merrick Hanna - America's Got Talent - May 30, 2017
Darci Lynne Farmer - America's Got Talent - May 30, 2017
Tuesday, June 6, 2017
JO-ANN
Đó là một người đàn bà đẹp và có nghị lực. Từ phút đầu gặp gỡ tôi đã thấy cảm mến người đàn bà gốc Ái Nhĩ Lan ấy. Lúc đến xin việc, tôi ngạc nhiên khi thấy một người đàn bà đứng tuổi, dáng vóc cao tóc bạc phơ nhưng vẫn còn trông coi một cơ sở lớn. Nói chuyện một lúc, tôi nhận ra không những bà là chủ mà còn là một người mẹ rất thương con. Khi nghe tôi ngỏ ý muốn về đón con từ trường mỗi ngày bà bằng lòng ngay và nói với tôi rằng,
-Cô có thể mang con cô đến văn phòng vào những ngày trường nghỉ học.
Chỉ cần nghe vậy tôi biết ngay đây là một bà mẹ thật sự, hết lòng vì con cái, có như thế bà mới thông cảm cho trường hợp của những người mẹ khác. Nói chuyện khoảng 20 phút bà nhận tôi vào làm. Bà đưa tôi đi một vòng trong hãng, chỉ cho tôi nơi sẽ là văn phòng riêng, và giới thiệu tôi với vài người quanh đó. Khi về, bà đưa tôi ra tận cửa và chỉ chỗ đậu xe dành riêng. Thật là một người đàn bà chu đáo.
Thời gian làm việc với bà Jo-Ann, nhiều lần bà cho người đi mua thức ăn trưa cho cả hãng. Những lúc ngồi ăn chung, bà không còn là bà chủ nữa mà là một người mẹ hiền của chúng tôi. Mùa lễ cuối năm là vui nhất, Jo-Ann chuẩn bị và giao cho tôi gói qùa cho từng người. Trước lễ Giáng Sinh bà đặt tiệc ở nhà hàng để mọi người chung vui với nhau.
Trong giờ làm việc rất căng thẳng vì công việc nơi đây đòi hỏi sự chính xác tuyệt đối và giờ giấc không thể thay đổi. Một trong những trách nhiệm của tôi liên quan đển việc lên danh sách cho hàng trăm người mà hãng sẽ gởi đi các nơi vào những ngày cuối tuần. Nhiều lúc sai sót một con số sẽ ảnh hưởng đến cả một chương trình của bao nhiêu người. Nghe tiếng bà quát tháo hàng ngày là chuyện thường tình. Bà rất nóng tính khi công việc không vừa ý.
Jo-Ann là một người đàn bà thông minh, sắc sảo và tốt bụng. Nhiều lần tôi ở lại trễ vì chưa xong việc bà thường ngồi cạnh tôi nói chuyện. Chúng tôi nói đủ mọi chuyện trên đời. Bà kể cho tôi nghe, ngày xưa bà là một swimsuit model, một người mẫu áo tắm, gặp chồng bà một người nhạc sỹ, tài tử và ốm yếu. Bà kể chuyện nghe rất thương, khi chồng đau ốm, bà đã phải bế chồng chạy vào nhà thương. Bà nhấn mạnh với tôi điểm này. Bà nói,
-Khi yêu không thấy thực tế là sau khi sống với nhau, tình yêu không thể nuôi sống được gia đình. Lúc tôi còn trẻ, tôi chẳng biết gì, chỉ nghĩ rằng yêu nhau, cưới nhau, là đủ để có một gia đình hạnh phúc. Tôi đã lầm.
Chồng bà mất sớm, bà phải bương chải một mình với con gái còn nhỏ trên tay. Nghe bà tâm sự, tôi hiểu được sự mong manh yếu đuối của người mẹ trẻ, tâm trạng lo lắng không biết sẽ làm gì để nuôi được con. Dần dần bà đi lên từ một chân thư ký đến chức vụ manager rồi làm chủ cơ sở hiện nay. Tất cả mọi sự bà làm chỉ để dành cho con gái! Bà rất thương con dù hiện nay con gái bà đã ngoài 40, có sự nghiệp, có gia đình với ba cháu ngoại.
Khi tôi tỏ ý thán phục về ý chí và nghị lực của bà, Jo-Ann cười buồn bảo tôi,
-Cuộc đời sẽ dạy bạn tất cả một khi bạn không còn gì để bám víu vào nữa. Tự động bạn sẽ phải lo toan và tìm ra phương hướng để lo cho con và lo cho chính mình.
Tôi nghĩ rằng bà Jo-Ann rất giỏi khi tự mình tạo được sự nghiệp vững vàng như vậy nhưng cũng có thêm sự may mắn nữa. Hiếm gì người cố gắng nhưng có biết bao kẻ đã thất bại.
Thời gian tôi làm việc với Jo-Ann, bà đã 77 tuổi. Bà ra vào bệnh viện thường xuyên vì những bệnh hoạn gì đó mà bà không muốn nói ra. Nhiều lần bà đang ở trong bệnh viện từ những ngày cuối tuần, trưa thứ hai bà nằng nặc đòi về và lái xe đến hãng vì lo lắng cho công việc đang chờ đợi. Chung quanh bà không có một người thân tín nào có thể quản lý cơ sở của bà. Con gái có chồng và ở xa. Một mình bà làm để dành tiền cho con cháu và đối đầu với sức khỏe ngày càng suy sụp. Mùa lễ Tạ ơn năm đó, Jo-Ann vào nhà thương. Sau lễ chúng tôi trở lại văn phòng bà vắng mặt. Bà gọi điện thoại từ bệnh viện về dặn dò tôi những công việc cần thiết. Tôi ráng nói cho bà yên tâm để mau khỏe và trở về với chúng tôi. Dù sao nơi cơ sở này chúng tôi rất cần bà, cũng như những đứa con cần có mẹ. Thế mà Jo-Ann nằm bệnh viện luôn cho đến qua New Year, qua Tết Ta vào khoảng cuối tháng một, qua tháng hai. Một buổi sáng đang làm việc, tôi nhận được tin bà Jo-Ann qua đời. Thương tiếc nhưng không ngạc nhiên. Bà đau bệnh đã lâu nhưng vẫn cố gắng đi làm. Trước khi vào bệnh viện bà khoe với tôi đã trả hết nợ cho căn nhà, và rất vui khi nghĩ rằng bà có thể cho con gái ngôi nhà mà không phải nợ nần gì.
Người ta có thể lên án bà Jo-Ann tham công tiếc việc cho đến lúc chết vẫn còn lo làm không lo cho sức khỏe của mình. Là một người mẹ, tôi hiểu được lòng của Jo-Ann. Bà đã trải qua cảnh lo sợ không nuôi được con gái, sợ rằng không có nhà cho con ở, không có cơm cho con ăn, khi người chồng mất đi. Bà tâm niệm rằng sẽ cố gắng hết sức để lo lắng cho con được đầy đủ. Và có lẽ khi nhắm mắt bà cũng vui lòng vì để lại cho con gái một gia tài khá lớn cùng với căn nhà đã trả xong nợ ngân hàng.
Jo-Ann rất thương tôi từ phút đầu gặp và tôi cũng rất quý mến bà. Bà hơn mẹ tôi hai tuổi nên tôi xem bà như mẹ của mình. Hình ảnh một người đàn bà đầy nghị lực và ý chí cũng là một người mẹ hết mực thương yêu con mình, sẽ ở lại trong tôi mãi mãi.
Nguyệt Hạ
Mother's Day 2017
Tuesday, April 4, 2017
CALIFORNIA POPPY FLOWER
Năm nay tiểu bang Cali mưa nhiều, khí hậu tốt nên những cánh đồng hoa dại bùng nở. Người ta gọi là Super bloom. Tuần qua chúng tôi đến nơi có Poppy, hoa tiêu biểu của tiểu bang Cali. Từ Los Angeles đi về hướng bắc, bằng đường số 5, qua đường 14, chỉ đi một đường thẳng, khá tốt, khoảng chừng hơn một giờ là đến nơi. 11 giờ sáng đã có khá nhiều xe đến trước, chúng tôi chờ 30 phút mới đến cổng và trả 10 đồng vào đậu xe. Trước khi vào park, hai bên đường cũng có nhiều hoa poppy. Ngừng xe lại, chụp hình cũng thích và nếu không muốn vào trả tiền đậu xe, bạn có thể đậu xe ngoài đường và đi bộ vào trong.
Nơi đây sa mạc, độ cao trên 3000ft từ mặt biển nên không đến nỗi nóng lắm. Ngày tôi đến trong phố khoảng 80 độ F nhưng ở đây chỉ từ 65 đến 70 độ F. Trời có nắng, đi bộ loanh quanh, lên đồi xuống dốc một ít nhưng không thấy mệt, cũng không thấy khát. Thỉnh thoảng có vài băng ghế cho mình nghỉ chân, nhưng hoàn toàn không có bóng cây nào. Trong trang web của park, họ dặn kỹ phải mang theo nước đầy đủ khi đến đây vì lên cao trong người sẽ bị mất hơi nước nhiều hơn.
Bắt đầu vào khu trồng hoa sẽ thấy tấm bảng này:
Mọi người đi theo con đường lên dốc. Giữa ngọn đồi rộng lớn là những con đường đất ngoằn nghèo, mòn nhẵn vì nhiều người đi, không có đường tráng nhựa, không có xe chạy nơi này,
Khúc này chưa có hoa nhiều nhìn chung chỉ thấy màu xanh, vàng nhạt lưa thưa:
Đến một ngã ba có thêm bảng chỉ lối,
Có rất nhiều hang rắn, nhưng chúng tôi không gặp lần nào,
Có những tấm bảng để dưới đất cho người ta đừng bước vào dẫm lên hoa, có lẽ chỉ để hạn chế chứ không thể nào cấm được, họ vẫn đi vào nhiều đến nỗi làm thành lối mòn mới,
Vùng đồi quá rộng nên nhìn chung khó thấy màu vàng rõ ràng. Đi giữa biển hoa, mình trở thành bé nhỏ,
Có khoảng đồi nhiều hoa, màu vàng cam rực rỡ,
Tất cả hoa dại do gió thổi hạt giống lan ra khắp vùng, trời cho mưa nắng để hạt lên mầm, và thời tiết thuận lợi tạo nên những biển hoa mênh mông, với màu sắc rực rỡ tô điểm cho vùng đất hoang vu này. Đến tận nơi nhìn tận mắt mới thấy được kỳ công của tạo hoá.
Tôn Nữ Thanh Dương
Cuối tháng ba, 2017
Friday, March 17, 2017
Cha Tôi
Thầy tôi qua đời thấm thoát đã 3 năm. Ba lần 365 ngày nhưng tôi thấy như mới ngày hôm qua hôm kia. Mọi việc xảy ra vẫn còn rõ ràng trong tôi, từng ngày, từng giờ, tôi chưa quên chút nào. Hàng ngày tôi vẫn nói chuyện với Thầy, mọi người trong nhà vẫn nhắc nhở đến Người ...
Tôi đã muốn viết rất nhiều về người Cha kính yêu của tôi nhưng lần nào cũng vậy, tôi không biết bắt đầu từ đâu. Công ơn dưỡng dục sinh thành người con nào cũng mang ơn cha mẹ mình, với tôi, Thầy vừa là Cha vừa là Mẹ. Bao nhiêu năm dãi dầu để nuôi dưỡng một đàn con, một mình Thầy đúng với câu Gà trống nuôi con. Con cái bao giờ cũng làm phiền lòng cha mẹ và sẽ không bao giờ hiểu, không bao giờ biết hết những hy sinh, khó nhọc của cha mẹ mình. Bây giờ có con, tôi mới thấm hiểu sự cô đơn Thầy đã chịu đựng hơn nửa thế kỷ. Tôi có nhà tôi bên cạnh, chuyện nhỏ lớn gì cũng có người đỡ đần, còn Thầy tôi chỉ một mình, nghĩ lại sự hy sinh thật cao cả.
Tôi đã học được rất nhiều khi ở bên Thầy, từ những điều răn dạy và từ cách sống Thầy làm gương cho con cái. Có nhiều điều, Thầy không bao giờ nói ra nhưng đã ảnh hưởng đến quan điểm sống của tôi. Những bài học vô giá không bao giờ tôi có thể tìm thấy ở đâu.
Thêm một năm không có Cha, nhưng hình như thời gian không làm phôi pha nỗi buồn mồ côi mà còn tô đậm nét sự mất mát của chị em tôi. Kinh nguyện hàng ngày hàng đêm tôi vẫn cầu xin có lẽ cho sự bình an của cả hai bên.
Tôn Nữ Thanh Dương
Tháng ba, 2017
Subscribe to:
Posts (Atom)
















