Sunday, March 24, 2019

PLEIKU, MÌNH CÒN GẶP NHAU KHÔNG? THƠ TRẦN KIÊU BẠC


PLEIKU, MÌNH CÒN GẶP NHAU KHÔNG?





Chiều chia tay ở phi trường Cù Hanh
Sương ngập ngừng rơi trên làn phi đạo
Gió lạnh đổi chiều như chờ mưa bão
Hai trái tim mình đâu được bình yên

Anh đi xa rồi anh dễ gì quên
Em ở lại chất đầy thêm đau khổ
Em nói  khóc hoài cho mềm đất đỏ
Lệ sẽ cuốn trôi đỉnh núi Hàm Rồng

Nước mắt chở đầy khao khát nhớ nhung
Sóng duềnh lên cho Biển Hồ lai láng
Anh uống lời em phút giây lãng mạn
Cầm tay em ướt đẫm khúc ca buồn

………

Valentine nầy anh trở lại Tây Nguyên
Núi vẫn mù sương phố còn bụi đỏ
Lóng ngóng tìm em qua ngàn tiếng gió
Lòng xốn xang theo nhan sắc dã quỳ

Đã ngậm ngùi xa đã khóc chia ly
Em đâu đó chìm trong vùng mưa lũ
Anh tiếc nuối còn cầm nguyên nỗi nhớ
Biết bao giờ gặp lại chốn Pleiku



Chuông chùa buông văng vẳng tiếng Nam Mô
Một Sát na cũng vô thường cuộc sống
Một chiếc lá rơi cũng là vô vọng
Huống chi đời luôn giông bão quanh ta!

TRẦN KIÊU BẠC

(một đêm nhớ Pleiku da diết) 

Monday, February 4, 2019

XUÂN KỶ HỢI 2019





Chúc Mừng Năm Mới 
Xuân Kỷ Hợi 2019
An khang Thịnh vượng 
Sức khỏe dồi dào
Vạn sự như ý





Thursday, January 31, 2019

Nhớ Mùa Xưa - Nguyệt Hạ



Mùa Đông nơi đây rất đẹp. Không có tuyết rơi nhưng có rừng thông xanh thắm. Không còn mưa bão như mùa mưa nhưng vẫn có những cơn mưa bụi thấm từ từ xuống đất sâu. Không còn gió lốc xoáy cuốn những cột bụi đỏ tung bay như con ốc xoắn lên cao nhưng có những cơn gió mang theo hơi lạnh cắt sâu vào da thịt.

Buổi sáng giọt sương lạnh còn treo trên đầu ngọn cỏ, trời còn mờ mờ, hơi thở nóng như làn khói ấm, chị đã rời nhà đến trường, nơi chị đang theo khóa huấn luyện sư phạm. Thành phố còn ngái ngủ hầu như không có tiếng động chung quanh. Thỉnh thoảng chỉ có vài chiếc xe chạy nhanh ngang con đường lớn. Những cành cây nằm im lặng kiên nhẫn chờ đón tia nắng đầu ngày. Cảnh vật yên tĩnh thật đẹp.


Lan man với ý tưởng vẩn vơ, chị đến trường. Nhập vào đám bạn má đỏ môi hồng đang xuýt xoa vì lạnh, bàn tán xì xào về đủ mọi thứ chuyện trên trời dưới đất, tiếng kẻng báo giờ vào học. Theo bạn chị vào lớp. Cũng vẫn những lập lại quen thuộc đến độ nhàm chán. Chị thả hồn ra cửa sổ theo dõi vài chú chim đang nhảy nhót chuyền từ cành này sang cành nọ một cách vô tư. Trí tưởng tưọng lại đưa chị đi về một vùng rừng thông mênh mông yên ả chị thường hay đến chơi vào cuối tuần. Lần đó, chị đi picnic cùng với đám bạn trong khoá học và đã quen anh.... Hai người học cùng khoá nhưng chưa biết nhau, bây giờ thì thân thiết lắm rồi. Anh hay đàn và hát trong những giờ văn nghệ bỏ túi. Chị thích hát những bài nhạc trẻ của ban nhạc Phượng Hoàng, của tác giả Lê Hựu Hà, Nguyễn Ánh 9, .... Từ lúc quen anh, chị hát hò nhiều hơn và tham gia vào chương trình văn nghệ trường lớp mà hồi nào giờ chẳng bao giờ chị góp mặt. Hai người hợp tính và nói chuyện cũng hợp. Họ thường đi vào quán cà phê nghe nhạc và ngồi với nhau hàng giờ. Chị thấy đời sống vui hơn, chung quanh chị thấy màu mè rực rỡ hơn chứ không còn hai màu trắng và đen như trước.

Vài tháng nữa khóa sư phạm kết thúc, có lẽ chị sẽ xin đi dạy cùng một chỗ với anh. Khi yêu nhau, người ta thường không nhin xa mà chỉ thấy trước mặt. Chị chưa nghĩ đến cuộc sống sẽ ra sao, chỉ cần biết cả hai người cùng ra trường, cùng có việc làm và sẽ hạnh phúc biết bao nếu cùng được sống gần nhau ... Đời thật đẹp và thật đáng sống. Chị nghĩ thế ...

Thu xếp sách vở khi hết giờ, chị gặp anh ngoài cửa lớp. Hôm nay nhóm anh chị phải làm chung một bài thực tập của khoá học. Mọi người nhao nhao chọn phòng để làm bài. Chị và anh đi lùi lại phía sau để có chút thời gian riêng hỏi thăm nhau. Chỉ cần nhin thấy nhau, cười với nhau và nói với nhau một câu, có lẽ cũng đủ cho những người đang yêu nhau sống qua ngày. Cứ như thần dược hay thuốc bổ ...

Đoạn đường về hôm nay như ngắn lại có lẽ vì có anh bên cạnh. Chưa nói hết những gì muốn nói thấp thoáng đã thấy nhà chị nơi cuối đường. Chia tay anh hẹn ngày mai gặp lại, chị vào nhà và thấy tâm hồn thanh thản lạ thường. Một ngày của những người đang yêu tràn đầy niềm vui và hy vọng.

Trời vẫn lạnh nhưng hình như chị không còn thấy lạnh nữa.....



Nguyệt Hạ

Monday, December 24, 2018

Wednesday, November 21, 2018

LỄ TẠ ƠN






HAPPY THANKSGIVING



 
Có quá nhiều điều để Tạ Ơn trong cuộc sống hôm nay. Nếu không có những ân sủng Trời ban có thể mình không hiện diện trên cuộc đời này. Và nếu không có Ơn Trên chắc gi mình đã được tồn tại đến ngày hôm nay.

Với tất cả những sự dữ đang xảy ra khắp nơi, xin Tạ Ơn về những gì chúng ta có được cho đến giờ phút nầy. 

Thân chúc các bạn một mùa lễ Tạ Ơn thật bình an.




Wednesday, August 29, 2018

NORTH SHORE OAHU









Tôi muốn đến Hale'iwa mục đích để chơi Stand Up Paddle. Từ nông trường thơm DOLE lên hướng bắc, xe đi ngang Hale'iwa Beach Park khoảng 4 giờ chiều. Tôi thấy chiếc xe VAN đậu ở đó với số điện thoại, gọi thử, gặp người chủ hẹn 10 phút nữa sẽ có người đến gặp. Nơi đây là bãi tắm công cộng, không có phòng thay áo nhưng có chỗ tắm lại ngay bờ biển, và có bãi đậu xe dọc bên đường.




Cô gái đến gặp tên Lisa, mở khóa xe cho chúng tôi mướn mấy tấm board và chỉ cho chúng tôi những điều căn bản. Chưa bao giờ chơi món này nhưng tôi nghĩ có lẽ không khó. Lisa chỉ cho chúng tôi trên bờ cát và sau khoảng 10, 15 phút, chúng tôi xuống nước.







Trong tấm hình dưới đây, bạn thấy có bờ đá bên tay trái, Lisa bảo chèo ra đó vòng ra ngoài bờ đá và đi về phía trái khoảng 2 miles sẽ thấy phố. Loay hoay một mình, nhìn lên thấy hai cha con gần đến bờ đá. Lúc này mặt trời xuống thấp, mặt biển gần như màu đen chứ không còn màu xanh biếc nữa. Tôi chạy lên xe lấy cell phone xuống chụp hình cho con.








 

Hale'iwa hiện nay được xem là Surfing Capitol of the World. Có lẽ bình thường sóng cao lắm, hôm tôi đi buổi chiều nước cũng đã rút ra xa và biển rất lặng. Trên đường về đi ngang nhiều địa điểm khác, hẹn sẽ trở lại thăm hết.





Tuesday, August 14, 2018

DOLE PLANTATION WAHIAWA, HAWAII


Trên đường lên miền bắc của đảo Oahu, chúng tôi ghé lại thăm nông trường trồng thơm của hãng DOLE. Nông trường này ở Wahiawa, cách Waikiki khoảng 40 phút lái xe. Hãng này chuyên bán thơm trái tươi và đóng hộp, chiếm hầu hết thị trường của nước Mỹ.






Có ba phần chính để đi xem ở nông trường thơm, bạn có thể mua vé riêng từng phần hoặc đi thăm hết trọn ba thứ.


PINEAPPLE EXPRESS TRAIN TOUR - Xe lửa chở khách đi quanh khu vực trồng thơm, khoảng 20 phút, có lời thu thanh kể về lịch sử của trái thơm ở Hawaii, nguồn gốc của người sáng lập ra hãng DOLE. Bên cạnh thơm họ cũng trồng vài thứ khác nhưng thơm là chính.








Cây breadfruit (trái sake)


Buổi trưa nắng đi xong ghé vào tiệm mua thức ăn và món đặc biệt của họ: DOLE Whip. Món giải khát lạnh bằng thơm tươi và nước thơm xay nhuyễn, rất ngon. Hình như chỉ có đến tận nơi thưởng thức món này mới thấy được cái vị đặc biệt của nó.

\


PINEAPPLE GARDEN MAZE - Khu vực rộng khoảng 3 mẫu đất (1 mẫu = 0.4 hecta) và bao quanh bằng những cây hoa màu rực rỡ của Hawaii, chiếm đa số là hoa dâm bụt. Tất cả các cây này được trồng và cắt tỉa cho thẳng đứng như hàng rào tạo thành những bờ ngăn chia các ngõ ngách trong khu maze, rất đẹp và công phu.











Có 8 chỗ bí mật bạn phải đi tìm, mỗi chỗ có một hình cho bạn điền vào tấm vé của mình. Đây là trò chơi cho con nít nhưng người lớn cũng tham gia vì có giờ đi bộ quanh quẩn trong đó khá thú vị.




PLANTATION GARDEN TOUR - Hoa cỏ rất đẹp và xanh tươi, màu sắc rực rỡ


Có 8 khu vực nhỏ gọi là mini garden.
1. North Shore
2. Hibiscus
3. Native Species
4. Lei
5. Irrigation
6. Bromeliads
7. Ti Leaf
8. Life on the plan

 








Một điểm dừng chân trên đường lên vùng biển phía Bắc của đảo Oahu, DOLE Plantation cho thấy cảnh trí khác so với biển hay thành phố.



Wednesday, July 25, 2018

ALOHA FROM HAWAII







 Mùa hè năm nay nơi tôi ở bị những cơn nóng khủng khiếp, nhiều ngày nóng trên 100 độ F, có ngày nóng đến 115 độ F.

Mọi thứ như nung chảy, nhựa đường cũng muốn tan, cây lá cháy nâu vàng. Chạy trốn nắng Cali, tìm đến nơi mát mẻ hơn.


Khu nghỉ mát Aulani của công ty Disney,





Có một ngôi nhà nguyện rất đẹp trong khuôn viên Aulani, nằm trên bờ biển riêng của khu nghỉ mát,



Ngày Chúa Nhật tôi đi nhà thờ lễ Việt Nam, trời không nóng nhưng gió nhiều lắm. Đứng chụp hình tóc bay áo bay người cũng muốn bay theo.

 


Ở đây có dòng sông lười biếng cho mình ngồi trên phao trôi từ từ vòng quanh,



Bên này không nóng lắm, ham biển quá nên tờ mờ sáng đã xuống bãi.
7 giờ sáng nước vẫn còn lạnh phải mang áo ngoài để bơi,


Nắng lên biển rất đẹp,




(ct)

Thursday, July 12, 2018

THƠ PLEIKU CỦA TKB

NẾU NHƯ MANG PLEIKU VỀ SÀI GÒN ĐƯỢC


Cứ một đêm mất ngủ ở Sài Gòn
Là bản đồ Pleiku tô đậm nhất
Núi Hàm Rồng mờ sương bay qua mắt
Khoai nóng Lệ Cần ấm cả đôi tay

Thương Pleiku, Sài Gòn giữ mãi màu mây
Mây xám mây xanh chen màng trắng đục
Pleiku ngủ vùi, Sài Gòn thao thức
Mơ say rượu cần dù chỉ đôi “can”



Nhớ quá Pleiku ơi, chim khóc lạc đàn
Để hoa Pơlang buồn không muốn nở
Học trò Pleime tinh sương qua phố
Áo trắng thơ ngây khoác chút bụi hồng

Một mình Sài Gòn suy nghĩ mông lung
Phải chi mang Pleiku về đây được
Những chân trần thay guốc cao đếm bước
Không cả ngực trần dong ruổi buôn xa

Có Pleiku, Sài Gòn sẽ bớt xa hoa
Bên đám cỏ xanh tô màu lá đỏ
Con hẽm quạnh hiu đong đầy tiếng gió
Thơm với đất rừng, lạnh với vòm cây 

Nếu như còn duyên gặp lại ngày mai
Cầm tay Pleiku, Sài Gòn vui mở hội
Ôm siết Pleiku, không gì bối rối
Bởi muôn đời là máu thịt trong nhau!

TRẦN KIÊU BẠC

Friday, July 6, 2018

THƠ TKB


CẢM XÚC PLEIKU

Có cảm xúc nào mang tên Pleiku
Đất của hồn thiêng ngậm sương mù
Thông mãi ướt dầm theo lá cỏ
Chim rừng xao xác gọi âm u

 Viết gởi Pleiku toàn bản nháp
Chưa lần nào gói trọn bài thơ
Tình cảm mơ hồ nhưng rất thật
Mãi mãi chờ mong vẫn mong chờ



Thơ say theo lối mòn buôn rẩy
Cả nhà hàng một bước theo nhau
Những khố bên gùi da nắng cháy
Tâm hồn đơn giản giữa thượng du

Thơ vui hoà tiếng chim buổi sáng
Thơ buồn quanh tiếng nhạc cồng chiêng
Đôi chân trần hằn trong thôn bản
Vẫn bước đi theo dấu muộn phiền

Thơ lăn tăn theo sóng biển Hồ
Sóng nhẹ không thành đợt sóng xô
Mà đắm hồn ai cơn gió lạ
Ngơ ngác tim ai khúc đợi chờ

Xa rồi ngoái lại nhớ Pleiku
Nhớ mắt nhìn theo lúc giã từ
Có phải em làm anh ướt mắt
Nên lòng xao động đến thiên thu!

TRẦN KIÊU BẠC