Wednesday, October 19, 2016

ĐÊM TRỞ LẠI PLEIKU - Thơ TRẦN KIÊU BẠC


...
Pleiku còn mãi với nhớ mong
Phố của tình nhân phố ngàn thông
Phố cao của núi buồn như lá
Của "Em Pleiku má đỏ môi hồng"
...
(Đêm Trở Lại Pleiku - Trần Kiêu Bạc)



Đêm Trở Lại Pleiku
Thơ Trần Kiêu Bạc
Diễn ngâm Hồng Vân


Tuesday, October 18, 2016

TÂM SỰ VỚI CÂY ĐÀN CŨ - THƠ TKB

TÂM SỰ VỚI CÂY ĐÀN CŨ



Hơn mười năm rồi đàn có bạn tri âm
Hay vẫn treo mình lẻ loi trên vách
Trong nỗi đau dặm trường ngăn cách
Biết sáu dây còn quấn quít những âm giai?

Giờ xa rồi tôi thương lắm đàn ơi
Lần cuối cùng đàn với tôi bên nhau khóc
Từng nốt trắng đen tuôn theo nước mắt
Hợp âm rời đưa nỗi nhớ lên cao

Nốt ngân dài tình lưu luyến thật lâu
Qua dấu lặng âm thanh thành tiếng nấc
Quảng ba êm khơi sắc màu dìu dặt
Cung trầm buồn bật máu những ngón tay

Hiu hắt một mình đàn như rẽ làm đôi
Nửa theo tôi những âm thanh câm nín
Nửa ở lại bên cung sầu bất tận
Bên nầy thương bên kia nhớ không cùng

Đêm còn nghe từng nốt nhạc rưng rưng
Ngày vẫn nhớ đàn lẻ loi trên vách
Gởi chút tình về bên kia quả đất
Biết bao giờ ôm lại chiếc đàn xưa!




TRẦN KIÊU BẠC

Monday, October 10, 2016

LỤC BÁT- CHUỖI THƠ RỜI - THƠ TKB






Ngày đi qua nắng thôi vàng
Đêm về có mộng cũng tan theo ngày
Xòe tay đếm những ngón tay
Đếm bao ngón ngắn ngón dài mà đau!


Trăng cười chi mãi đêm thâu
Để ai đổ bóng bên cầu trần ai
Trách chi dây buộc vào dây
Tìm nhau nào nắm được tay mà tìm


Ngày đi trờì đã sang đêm
Hỏi nhau đã đến cõi riêng bao giờ
Hay chờ đêm vuớng câu thơ
Để đêm không sáng và bơ vơ ngày


Đêm tan mà nhớ vẫn đầy
Rượu còn chưa biết tỉnh say lúc nào
Còn cuộc sống còn chiêm bao
Ngày còn mộng mị đêm vào cõi mơ.



TRẦN KIÊU BẠC

Saturday, October 8, 2016

NGĂN CÁCH, NHỚ THƯƠNG - THƠ TKB







Người đi ngăn cách tựa âm dương
Thương nhớ dệt thêm những chặng buồn
Nắng nhuộm sắc vàng ôm bóng khói
Mưa chìm màu xám phủ màn sương
Cách xa ngàn dặm nhiều thương nhớ
Xa cách một ngày lắm nhớ thương
Thương nhớ có dài hay ngắn ngủi
Cũng là tình tự gởi quê hương.



TRẦN KIÊU BẠC

Wednesday, October 5, 2016

TỰ HỎI LÒNG MÌNH - THƠ TKB







Câu hỏi quen quen chợt đến với mình
Nhờ ai cho đôi vai mình vươn lớn?
Một trí thông minh, tâm hồn trong sáng
Luân lưu dòng máu đỏ chảy trong người?

Câu hỏi ngắn thôi nhưng khó trả lời
Nếu không nhớ vai Mẹ oằn quang gánh
Áo vá vai chưa chắc che thân ấm
Sớm sương ngày, chiều ướt đẫm sương đêm

Nếu chưa biết vì sao lưng Mẹ còng thêm
Dép đứt quai không dám mua đôi mới
Vắt dòng sửa thơm cho mình lớn vội
Mẹ còn gì hay chỉ nắm tay không?

Bây giờ chỉ còn đôi mắt bao dung
Sâu thẳm nhìn con qua hương khói nhạt
Chưa trả lời mà đau như muối xát
Tự hỏi lòng dâng Mẹ được gì chưa?

Mẹ có đòi chi con trẻ ngây thơ
(Dù bao lớn Mẹ vẫn coi là con trẻ)
Chỉ cần lúc Mẹ ngủ yên ta bước nhẹ
Kéo rèm cao thêm khi gió lạnh về

Khi Mẹ đau chỉ cần đứng cận kề
Rót nước ấm, đưa Mẹ cầm viên thuốc
Lời an ủi có chi mà to tát
Mẹ rất cần ta dù nửa nụ cười

Chỉ vậy thôi và chỉ có vậy thôi
Mà sao mình vẫn chưa làm trọn vẹn
Để bây giờ xót xa nhìn ngọn nến
Loay hoay hoài lời đáp vẫn chưa xong!



TRẦN KIÊU BẠC

Monday, October 3, 2016

HẸN VỀ THĂM HUẾ - Thơ TKB



Chia tay rồi nhớ lắm Huế ơi!
Nhìn quanh sắc tím nhạt khung trời
Nước đã dâng đầy bên tả ngạn
Bên nầy hữu ngạn sóng buồn trôi

Ai đem áo lụa phơi trong nắng
Cho người khách lạ lỡ đường xa
Tay đã rời tay tình không cạn
Chờ mãi một vòng ôm thiết tha


  
Không đành xa Huế, đành xa Huế
Tình còn neo đậu khúc sông Hương
Dẫu ngàn năm nữa đời dâu bể
Xin giữ hoài bóng Huế thân thương

Mai mốt hẹn về thăm đất cũ
Tìm ai trong áo lụa ngày xưa
Huế chẳng phai lòng người xa xứ
NHớ O  hoài tiếng gọi dạ thưa!



Trần Kiêu Bạc


ĐÊM MỘT MÌNH CHỜ MẸ - THƠ TKB









ĐÊM MỘT MÌNH CHỜ MẸ

Đêm thức một mình mới thấy cô đơn
Vắng Mẹ nhà như rộng thêm đôi chút
Đường về nhà bỗng dài ra hun hút
Bởi vắng một người, chỉ một Mẹ thôi

Lòng ước ao trở lại tuổi lên mười
Mẹ vá áo cứ đo dài tay áo
Cầu con lớn nhanh giữa đời giông bão
Cứ mỗi năm thêm một bước nên người

Ước chi mình về lại tuổi đôi mươi
Thấy mắt Mẹ mừng tin con thi đậu
Giọt mồ hôi khô vừa trên lưng áo
Nạm ngọc nụ cười hãnh diện về con

Phải chi còn mưa vột rớt hoàng hôn
Nép vai Mẹ cho vai mình khỏi ướt
Vời vợi tình thương nói hoài không hết
Canh cánh nỗi lo nặng đến bạc đầu

Đêm một mình dõi thấu suốt canh thâu
Ao ước là ước ao không có thật
Úp mặt vào đêm đến sưng đôi mắt
Mẹ đâu giờ… Mẹ đã khuất ngàn xa

Đêm thức một mình chờ Mẹ ghé qua…


TRẦN KIÊU BẠC


Thursday, September 29, 2016

Mênh Mông





El Capitan - Yosemite 
Photo by mt 2016




Nắng chếch bóng trải dài
Quấn quýt trọn bờ vai
Hàm tiếu thu cười nụ
Hạnh ngộ một sớm mai

Vàng sắc phai trên lá
Gió ve vuốt tóc mây
Ửng hồng em đôi má
E thẹn mắt thơ ngây

Mây tím buổi chiều tà
Nhạt nhoà sắc thời gian
Hờ hững cung đàn lạc
Đâu rồi điệu tình tang

Mai dần xa ngõ cũ
Phím xưa lỗi nhịp lòng
Ngu ngơ hoài mong đợi
Đời quá đỗi mênh mông

Nguyệt Hạ
Đầu thu 2016




Thursday, September 22, 2016

Thu 2016





 Merced River @ Swinging Bridge - Yosemite
Photo by mt 2016




Vài tuần lễ qua, trời đất giao mùa, mờ mờ ban sáng, nắng nóng ban trưa và hiu hiu ban chiều. Mùa hè năm nay đến vội đi vội, không có nhiều ngày nóng như những mùa hè trước. Mùa hè đến lúc mình chưa kịp thấy trọn mùa xuân, và mùa hè qua lúc mình chưa chuẩn bị đón thu.

Vậy mà thu đến rồi đó. Hôm nay lịch ghi ngày đầu tiên mùa thu nơi này. Thật ra thu đã rục rịch báo tin từ vài tuần trước. Một buổi sáng thức dậy, trời không còn nắng gắt chói chang thay vào đó một màn mỏng mờ mờ ngoài song. Trời chưa lạnh cho mình cần khăn quàng nhưng cảm giác dịu mát buổi tinh sương thật thoải mái. Mặt trời lên nắng vẫn hắt xuống nhân gian, vẫn nóng hừng hực làm bực bội muôn người, nhưng buổi chiều về lại hiu hiu gió mát. Không còn gì bằng khoảng thời gian giao mùa như thế này.

Năm nay hình như thu cũng đến vội. Lá hoa vừa rộn ràng khoe sắc đã phải chuẩn bị thay áo mới. Cây cỏ im lìm chờ đợi những giọt sương mai, nhẫn nại, chịu đựng sự đổi thay của trời đất. Cơn gió nhẹ thật nhẹ nhưng cũng đủ làm lá khô thêm và nhạt màu dần. Đến một lúc nào đó cũng bằng thoáng nhẹ nhàng của gió, lá lìa cành rời xa chốn cũ, lăn lóc trên đường về nơi chốn vô định xa xăm.

Mùa thu cũng như mọi mùa, cũng có đẹp cũng có xấu nhưng hình như người ta ca tụng mùa thu nhiều hơn. Và hình như văn thơ cũng dành nhiều chữ nghĩa cho mùa thu. Có lẽ cái hiu hiu mờ mờ ảo ảo của không gian mát mẻ làm cho máu văn nghệ trong mỗi người thức giấc. Vài hôm trước nơi đây còn có một cơn mưa bóng mây, đang quang đãng tạnh ráo, bỗng nghe mưa gõ nhịp rào rào trên sân, mùi đất nóng có hơi nước xông lên, ôi sao mà thân thương quá đỗi...

Vậy vậy đó, năm nào cũng lập lại chừng đó thứ. Nơi nào cũng có vài điều giông giống nhau về mùa màng. Tâm tư thì lúc vầy lúc khác, nhưng mỗi năm, ngày đầu tiên của mùa thu vẫn mang đến sự dịu dàng, nhắc nhở cho biết nếu không tận hưởng tôi sẽ lướt qua thật nhanh đó nhé.


Ơi mùa thu, đến nơi thật rồi....


Nguyệt Hạ

Ngày đầu thu 2016



Tuesday, September 20, 2016

Năm thứ hai






Geology Hut @ Glacier Point - Yosemite
Photo by mt 2016


Mùa hè đi qua. Con đã vào trường cho năm học mới. Từ chỗ ngừng xe con đi một mình vào phòng, trong lòng tôi có cảm giác lạ, phần yên tâm, phần lo lắng.

Mấy tháng nay hai mẹ con làm được vài việc trong nhà, ngoài vườn, cũng vui vui. Cho con tập làm những thứ mới lạ, chưa bao giờ biết đến, nhờ mẹ nói nhiều chỉ dẫn kỹ nên con làm được và khá. Những tuần lễ hai mẹ con đi bơi hàng ngày qua thật nhanh. Rồi làm món ăn này khác, con khá hơn trong việc chiên trứng ăn sáng, làm oatmeal, nướng bánh mì... Tôi nấu bếp mấy mươi năm, cứ nghĩ rằng chuyện dễ ợt, nhưng không phải vậy. Đối với con, làm gì cũng từ từ, chậm rãi và nhớ kỹ từng bước, làm gì trước, làm gì sau. Ngay cả rắc muối vào trứng, hay vào oatmeal, con cũng nhớ mấy lần... Nói ra thật buồn cười, khi con hỏi mẹ cho bao nhiêu muối, bao nhiêu tiêu vào trứng, tôi ngớ ra, có bao giờ đong đếm mà nhớ. Chỉ nói chừng chừng, con cầm lọ muối rắc khoảng ba hay bốn lần là được, tiêu xay khoảng hai hay ba vòng là đủ. Con hỏi cần mấy phút cho trứng chín? tôi nói nhắm chừng mặt trứng vừa khô là được, (có bao giờ tôi canh giờ đâu mà biết.) Có lần cho con xắt hành tây nấu sốt cà làm spaghetti, con bị cay mắt, nước mắt ràn rụa, vừa làm vừa "khóc", thật thương. Con bảo, thôi con không nấu món này vì không chịu được cay mắt quá. Tôi chỉ muốn con biết làm thức ăn sáng phòng trường hợp cần, chứ tôi vẫn trả tiền để con đến "tiệm ăn" của trường.

Tuần lễ trước khi vào trường, con bắt đầu buồn vì sẽ không ở nhà hàng ngày với bố mẹ. Con là người thích không khí gia đình. Con thích ngồi ăn chung và nói chuyện với nhau. Hàng ngày, làm gì cũng chung, đi đâu cũng đi chung, ăn uống gì cũng có đủ mọi người. Con đến trường, sống với bạn chung phòng, dù tính tình hiền lành và vui vẻ với nhau nhưng không phải là bạn thân từ trung học. Có bạn thân học trường khác, có bạn thân học cùng trường nhưng môn khác nên chỉ có dịp gặp nhau vài lần một tuần.

Trường đại học ở đây tổ chức chuyện ăn ở cho các em hay lắm. Năm đầu các em sống trong dorm, khoảng 60 đến 80 em một căn nhà lớn, có một căn bếp và tủ lạnh dùng chung. Mỗi phòng hai em, bốn phòng chia một nhà tắm. Các em không phải lo chuyện dọn dẹp ở khu vực chung, chỉ phải giữ sạch sẽ trong phòng riêng và thu dọn khi dùng bếp hay phòng tắm. Trong căn nhà đó luôn có một người lớn trông coi các em, giúp đỡ những khi cần và giữ trật tự. Căn nhà có cửa trước, cửa sau luôn khóa kín, mỗi em có chìa khoá riêng. Có phòng khách với TV, có đàn piano cho các em tập. Có phòng để máy giặt máy sấy. Nói chung mọi thứ đều trong nhà và khóa cửa đàng hoàng. Điều rất hay của năm đầu dù ở trong dorm các em vẫn có không gian riêng của mình nhưng học cách sống và tôn trọng người khác bằng cách giữ luật lệ chung.

Năm thứ hai, trường cho các em ở những căn riêng bên ngoài (không nằm trong căn nhà lớn.) Mỗi căn hai phòng ngủ, mỗi phòng hai em. Trong đó có phòng khách, nhà bếp, phòng ăn và phòng tắm. Mỗi căn như vậy nằm riêng biệt một mình, lối đi thẳng từ ngoài vào. Trong khu này có khoảng gần 200 căn với cây cao bóng mát, bãi cỏ xanh mướt và lối đi sạch sẽ bao quanh. Phòng khách có cửa patio, phòng ngủ có cửa sổ nhìn ra sân cây cỏ dịu mắt và yên lành. Khu nhà này có trung tâm cho các em đến học bài, mở cửa 24 tiếng. Có phòng cho các em đến tập thể thao, có sân chơi bóng rổ, và có một cửa hàng bán đủ các thứ cần thiết. Tôi nghe các em khen cửa hàng đó bán nhiều mặt hàng giá cả rẻ như Costco nhưng số lượng nhỏ. Thật chu đáo. Phần lớn các em nấu ăn đến đó mua những gì thiếu, quên mang theo từ nhà. Phòng giặt có máy giặt máy sấy nằm riêng trong căn nhà khác. Những người điều khiển khu nhà cũng ở trong những căn riêng của họ. Mọi thứ tiện nghi như vậy nhưng năm này các em phải tập sống theo kiểu người lớn hơn một chút. Sống với ba người cùng nhà, hy vọng các em sẽ biết cách chia việc để giữ căn nhà của mình sạch sẽ tươm tất. Bên cạnh đó các em sẽ đụng phải chuyện thực tế là mua những thứ lặt vặt trong bếp, trong phòng tắm và vật liệu chùi dọn nhà cửa, ai sẽ mua và tiền bạc chi phí sẽ chia nhau như thế nào... Tôi hy vọng các em sẽ học được nhiều thứ với cách sống thế này. Đây cũng là bước kế tiếp cho các em thực tập để khi ra trường có thể sống chung với người lạ.

Cuối tuần chúng tôi chở con đến trường, mang các thứ vào xong, chở con đi ăn tối rồi trả con về phòng. Nhìn con đi một mình từ bãi đậu xe vào, gần đến cửa con quay lại vẫy tay, chính lúc này tôi thấy nao nao và không yên tâm. Đèn chung quanh soi sáng lối đi nhưng có quá nhiều cây lớn rậm rạp, bóng tối cũng không thiếu. Tôi bắt đầu nghĩ đến lúc con đi học về tối, nếu có gì vv... và vv.... Ai dà... làm mẹ và lo lắng. Có lúc nào ngưng được...


Nguyệt Hạ
Sept 20, 2016