Wednesday, July 31, 2019

TRẦN KIÊU BẠC/ THƠ BỐN CÂU MỚI NHẤT



THƠ BỐN CÂU 
(DÒNG THƠ TIẾP NỐI)


Giai thoại Thơ Đường Trung Quốc có kể chuyện “Bốn Câu Là Đủ Ý”: Có một chàng thư sinh trẻ tên Tố Vịnh quê ở Lạc Dương đến Tràng An dự kỳ thi Hội.
Đề thi được ra là “Chung Nam vọng dư tuyết” (dịch nghĩa: Núi Chung Nam ngắm tuyết còn sót lại). Thí sinh phải làm bài thơ năm chữ tả cảnh gồm sáu vần trong mười hai câu.

Tố Vịnh suy nghĩ và trầm ngâm, sau cùng chỉ viết ra bốn câu như sau:

(phiên âm Hán Việt)
Chung Nam âm lĩnh tú
Tích tuyết phù vân đoan
Lâm biểu minh tễ sắc
Thành trung tăng mộ hàn.

(dịch nghĩa)
 Đỉnh phía Bắc núi Chung trơ trụi
Mây và tuyết thường đọng lại
Phía ngoài rừng ngày sáng rỡ
Trong thành thì giá buốt hơn.

Viết xong, Tố Vịnh đứng lên nộp bài. Quan chủ khảo xem, ngạc nhiên hỏi: Sao không làm trọn mười hai câu? Tố Vịnh cười nói: “ Khi làm thơ viết văn, đáng đi thì đi, đáng dừng thì dừng. Ý tôi đã hết, há có thể lải nhải viết bừa cho đủ số câu?”

Theo trường qui, với bài thơ thiếu tám câu, Tố Vịnh sẽ bị đánh rớt. Nhưng quan chủ khảo sau khi thấy lạ, đọc kỹ bài thơ thì thấy dù chỉ bốn câu, thí sinh đã tả cảnh rất hay, từ ngọn núi đến rừng cây, từ ngày sáng đến chiều tà qua cái lạnh khi tuyết xuống. Ý thơ toàn vẹn, quả là thơ hay!
Ông cảm kích bèn tâu Vua, đề nghị phá lệ, cho Tố Vịnh đỗ Tiến Sĩ. Việc đó thành một giai thoại trong thi cử ở Trung Hoa. Sau nầy bài thơ của Tố Vịnh được tuyển vào Đường Thi Tam Bách Thủ, thành một kiệc tác được lưu truyền dài lâu. 
(theo Hoài Anh/ Giai Thoại Thơ Đường và Tác Giả/ Nhà Xuất bản Văn Nghệ 2002)


“Bốn Câu Là Đủ Ý”, tôi suy nghĩ hoài! Vâng, thì không cần nhiều, chỉ cần bốn câu thôi!
Tôi sẽ đưa ra vài bài bốn câu, không dám cho là Tứ Tuyệt vì dù muốn tạo ngạc nhiên hay gây ra cái mới ở câu cuối vẫn thấy đâu đó ý thơ còn vụng về, luật thơ chưa thể chỉnh như thơ cổ, và việc gây thỏa mãn cho người đọc chắc không thể chu toàn, nên chỉ dám mạo muội gởi đi như sau: (có trích vài đoạn 4 câu từ các bài thơ của chính tác giả)



































NGHỊCH LÝ

Có giọt mưa làm lòng đau như cắt
Khi tạnh rồi mưa xoa dịu cơn đau
Có sợi nắng tưởng ấm thêm hạnh phúc
Nắng tắt rồi vết thương lại thêm sâu!

BI QUAN

Vừa uống vài hơi hết nửa chai
Chưa làm xong việc đã hết ngày
Nợ chưa trả hết, đời sắp hết
Mưa rớt vài giây đã ướt vai!

LẠC QUAN

Uống đã mềm môi mới nửa chai
Làm xong việc lớn chưa hết ngày
Đời sống còn lâu còn trả nợ
Mưa rớt cả đời chẳng ướt vai!

GIỖ MÁ

Hôm nay giỗ má con buồn lắm
Một chút khói hương gởi quê nhà
Má đi trong cõi xa ngàn dặm
Xin về cho ấm đứa con xa!

MỘT MÌNH

Tôi chỉ mình tôi chỉ một tôi
Có khi trăng đậu lúc trăng rơi
Rồi trăng lại mọc vầng trăng khác
Tôi lại mọc thêm những ngậm ngùi!

THƠ KHÔNG CHẾT

Có lần mình định đâm thơ chết
Đem xác thơ vùi lấp bến sông
Tưởng như thơ hoá thành tro bụi
Mà chỗ chôn thơ nở đoá hồng!

BIÊN HOÀ

Đêm soi bóng em một mình đơn chiếc
Ngày theo anh lắng tiếng gọi Biên Hoà
Rồi hôm nào mình xa cách thật xa
Em một nửa anh Biên Hoà một nửa!

NHỚ MẸ

Trời đêm đã mọc sao Mai
Ngủ đi, sao Mẹ thức hoài đêm thâu
Thức chi đèn lụn dầu hao
Khuya nay Mẹ thức càng lâu càng buồn!

SÀI GÒN -CALI

Cali mùa nầy trời còn lạnh đêm đêm
Phố vắng im đêm đen còn đặc quánh
Tâm hồn vắng hoe mắt còn trông ngóng
Một phía xa nơi có chút Sài Gòn!

BÁN MÁU 1

Bán đi một lít máu tươi
Có ai thấy nỗi ngậm ngùi xót đau
Nửa phần cho Mẹ dãi dầu
Nửa cho con nhỏ sáng màu tương lai!

BÁN MÁU  2

Làm ơn mua máu giùm tôi
Máu nầy giá rẻ như đời khổ qua
Gởi theo giọt máu chảy ra
Tạ ơn người bỏ tiền mua máu nghèo!

BỆNH KHÓ CHỮA 1

Đi đâu cũng phải có “nhà”
Lơ mơ mấy chữ cũng là “nhà thơ”
Mặc cho người đọc hững hờ
“Nhà” ta cứ dựng, “thơ” ta cứ làm!

BỆNH KHÓ CHỮA 2

Đi đâu cũng vác “cái nhà” theo
Khoe với người dưng biết bao điều
“Nhà văn”  “nhà báo” “nhà thơ” khủng
Mở cửa mỗi nhà thấy vắng teo!

CÔ ĐƠN

Có một ngày vô vị đã qua
Chẳng thấy thương ai chẳng nhớ nhà
Máu đọng trong tim như ngưng chảy
Chỉ thấy quanh mình những xót xa!

KHÔNG PHẢI NHƯ Ý MÌNH

Cầm tay muốn xé bài thơ
Bỗng nghe quá khứ ngây thơ hiện về
Thấy diều bay bổng trên đê
Thấy em còn giữ lời thề thương anh!

HUẾ

Muốn cầm tay Huế giữ thật lâu
Thì thầm tai Huế một đôi câu
Mai mốt có đành chia tay Huế
Thương tiếng “ dạ thưa” đến bạc đầu!

TIỄN MẸ

Ngày nào tiễn Mẹ đi xa
Đêm đêm nhớ tóc Mẹ già như sương
Quỳ bên ảnh Mẹ đêm trường
Mong qua tay áo Mẹ nương hồn về!

GẶP LẠI TIẾNG NƯỚC TÔI

Gặp lại tình cờ tiếng Việt Thân quen
Trong khốn khó quê người còn lời gọi
Con sông quê cho tôi vay tiếng nói
Bên nầy bán cầu tôi nợ đến kiếp sau!



GẠO 

Còn vài nhúm gạo cầm hơi
Mẹ chia mỗi đứa chén vơi chưa đầy
Chén không Mẹ giữ trong tay
“Mẹ không đói”, tay Mẹ gầy run run!

TÀ ÁO MỘNG MƠ

Đêm khuya nghĩ tới quê nhà
Nhớ hoài nhớ mãi một tà áo bay
Áo bay từ thuở thơ ngây
Bay từ tuổi trẻ đến ngày già nua!

BỤI NHỚ
( tặng BT)

Đêm nào mình cùng vui bên nhau
Muội nói “phải chi…” đến bạc đầu
Giờ “phải chi…” nhớ thành hạt bụi
Để huynh và muội mãi thương nhau!

MƯA HUẾ


Hỏi nhỏ khi mô trời mưa tạnh
Huế buồn khẽ nói biết khi mô?
Có lẽ mưa tuôn không dứt hạt
Mưa hoài nên Huế đọng thành thơ!

HỎI

Hỏi giọt mưa vất vả
Còn trong như mắt em?
Hỏi nắng đầy trên má
Có đậu trên môi mềm?

GOÁ PHỤ 1

Người trăm năm không hề quay lại
Tưởng như đời kết án chung thân
Nửa đường đi mình em trôi nổi
Vắng người gương lược cũng phân vân!

GOÁ PHỤ 2

Đêm đêm thức trắng cùng năm tháng
Chỉ thấy gió lay bóng một mình
Đôi bóng ngỡ còn in trên vách
Tắt đèn chỉ một bóng chênh vênh!

THĂM MỒ MẸ

Ước ao thường lại thăm mồ Mẹ
Để lau bia mộ sạch hoài hoài
Lau xong nhìn rõ mình trong đó
Thấy lại Mẹ hiền trong phút giây!

THỨC GIẤC ĐÊM KHUYA

Nửa khuya buồn tỉnh giấc
Lòng xao động câu kinh
Sao mắt đầy nước mắt
Khóc mãi cho riêng mình!

PHẢI CHI

Phải chi đừng vội nói yêu nhau
Để mãi tình yêu mới bắt đàu
Tình chẳng bao giờ thêm đoạn cuối
Thì có lo gì chuyện bể dâu?

PLEIKU

Ngủ say còn gối mộng Pleiku
Thấy cát bụi leo dốc sương mù
Gặp dã quỳ vàng bay theo gió
Uống rượu cần say khướt câu thơ!

NHỚ LẰN ROI CỦA ME

Nhìn lên ảnh Mẹ những ngậm ngùi
Nhớ lằn roi Mẹ nhớ không nguôi
Con vẫn đi theo đường Mẹ dẫn
Tạ ơn roi Mẹ giúp nên người!

TÓC

Bây giờ cắt tóc trả bao nhiêu
Nếu chín mười Đô quả thật nhiều
Sao không để vậy cho đỡ tốn
Tóc dài tiết kiệm được tiền tiêu!

TRƯƠNG CHI MỴ NƯƠNG

Sông khuya ai thổi khúc Mỵ Nương
Có phải Trương Chi thả sáo buồn
Một khối u tình trên sóng nước
Ngàn sau còn vọng tiếng yêu thương!

QUÁ KHỨ

Anh không còn đầu móng ngựa
Em không tóc thả đuôi gà
Tìm nhau ngày thơ sót lại
Chỉ thấy cánh diều bay qua!



MƯỜI NĂM

Mười năm tưởng tóc còn hương
Mà hồn bồ kết thả buồn trôi đi
Tình trăm năm tưởng quay về
Mười năm tình đã phân ly dặm ngàn!

CHIA XA

Tay không còn nắm chặt tay nhau
Tình xa cho nỗi nhớ cấu cào
Trầu hết xanh như từng xanh lá
Cau còn cay đắng những buồng cau!

LỜI BA DẶN LÚC RA PHI TRƯỜNG

Ba về một bóng Ba thôi
Con đi một bóng chim trời cô đơn
Trăm khe vạn suối ngàn non
Mong con giữ mãi tâm hồn quê hương!

MỘT MÌNH

Còn một mình với tay không
Thèm bàn tay ấm hương nồng đêm qua
Sài Gòn giờ của người ta
Cali mình vẫn vào ra một mình!

KHÔNG BAO GIỜ

Không bao giờ đánh mất
Ly nước ngọt lung linh
Trong veo qua ánh mắt
Lòng ta hoá thuỷ tinh!

DÒNG NƯỚC XANH BÍCH THUỶ

Dặn lòng anh sẽ ngồi yên chỗ
Say ngắm màu xanh nước ngọt mềm
Thương đã tô xanh trong đáy mắt
Nhớ buộc nhau hoài hai trái tim!

KHÓC

Khi Mẹ mất, nhớ người tôi khóc
Mẹ đã mang nỗi nhớ xuống mồ
Ngồi một mình mồ côi cô độc
Nỗi nhớ ùa về ướt đẫm khăn sô!

PHÂN NỬA

Buổi đầu hai đứa chung nhau
Đến khi tình cạn nỗi sầu chia đôi
Chia nhau hai nửa cuộc đời
Một bên khóc một bên cười được không?



LỜI TẠM BIỆT

Một bài thơ chỉ bốn câu
Mà mang theo đủ sắc màu đổi thay
Xin dừng ngọn bút nơi đây
Ngày sau nối tiếp cho đầy túi thơ!

TRẦN KIÊU BẠC

Wednesday, May 29, 2019

Pleiku, Ôi Là Nhớ

Tôi đã đi qua nhiều nơi, nhiều thành phố nhỏ lớn khác nhau. Nơi nào dừng lại cũng cho tôi kỷ niệm khó quên. Nơi nào tôi cũng thương cũng mến, nhưng Pleiku là một nơi riêng, đặc biệt .

Tôi sinh ra và lớn lên tại đây. Tôi đã trải qua gần một phần tư thế kỷ ở thành phố nắng bụi mưa bùn. Làm sao tôi có thể quên được một nơi người xưa gọi là nơi chôn nhau cắt rún ? Tôi lớn lên, đi học từ nhà trẻ đến mẫu giáo, qua bậc tiểu học, rồi lên trung học... trường lớp gì cũng ở Pleiku. Đã có rất nhiều cái gọi là kỷ niệm, nếu ta muốn nâng niu gìn giữ, có thể đẹp mà cũng có thể xấu. Tất cả đã là một phần đời của tôi, dù muốn dù không cũng không thể quay trở lại, đi lại, hay làm lại được.



Pleiku 1974

Tôi cũng có má đỏ môi hồng như các cô gái cao nguyên khác và tôi là một trong số những Em Pleiku, như tên gọi trong bài thơ "Còn Một Chút Gì Để Nhớ" của tác giả Vũ Hữu Định, đó cũng như một nhắc nhở cho chính mình, tôi là người Pleiku, dù đi đâu ở đâu tôi cũng không quên, tôi đã đến từ Pleiku và tôi đã ra đi từ Pleiku, hy vọng rằng sẽ có ngày được trở về.


Nhắc đến tác giả Vũ Hữu Định, tôi có một kỷ niệm với nhà thơ này. Ngày đó trên đường đi học về, tôi đi cùng một quãng đường với anh từ khoảng Biệt điện đến qua khỏi Chợ mới. Tình cờ anh hỏi chuyện và tôi trả lời, cứ như thế đến hết đoạn đường anh rẽ sang đường khác, còn tôi đi thẳng về nhà. Lúc ấy chả biết anh là ai, tôi không hề hỏi tên anh, cứ nghĩ là một người nào đó cùng đường về ... Hàng ngày chị tôi thường đi học về sau tôi một quãng ngắn vì hai trường khác nhau. Khi đến nhà, chị tôi hỏi, "Có biết người đi cùng đường với em là ai không?" Tôi nói không biết, chị nói, "Người đó là tác giả bài thơ Còn Một Chút Gì Để Nhớ". Tuổi còn ham chơi, tôi chỉ nghe và dạ dạ ừ ừ, không để ý hơn nữa. Sau này nhớ lại chính là lúc nghe tin anh qua đời. Thì cũng là một kỷ niệm.



Thành phố nhỏ xíu, mang tiếng chỉ tốn có năm phút để trở về chỗ cũ cũng đã chứa không biết bao nhiêu chuyện dài chuyện ngắn của người nơi đây. Cũng có chuyện đáng nhớ và có chuyện nên quên.


Cũng nhớ bạn bè thân quen cùng trảỉ qua một thời vui buồn với nhau những năm mài ghế nhà trường. Thời tiểu học nhớ bạn bè lê lết chơi ô quan đánh đũa hay cò cò u qụa. Tôi không khi nào quên cô bạn lớp ba, K'sor Hmi mỗi ngày ghé ngang nhà đi học với tôi và chiều về cùng đường. Có lần Hmi ngủ đêm lại nhà và tôi cũng được đến nhà Hmi ngủ lại. Nhớ cả đời, tình bạn ngây thơ và thương mến. Chẳng bao giờ tôi gặp lại Hmi nữa sau năm học lớp ba đó. Thời trung học nhớ nhiều lần đi ăn quà vặt với bạn cùng lớp, những nhà bán bánh quai vạt, yaour trong ty Công Chánh, tan học ngày nào cũng ghé lại. Có ngày bánh nướng chưa chín phải chờ, bánh vừa ra lò vừa ăn vừa thổi. Yaour thì vào nhà ngồi, yaour chưa đông đá cũng ăn luôn. Nhớ tiệm cho thuê sách trước Sân Vận Động có hủ ô mai ngon ngọt, sách thuê dơ bẩn vô cùng nhưng không bao giờ rửa tay để nhón miếng ô mai cho vào miệng. Nhớ những buổi trưa ở lại trường, ăn tạm vài miếng cơm nắm rồi lên đồi cỏ nằm ngắm mây trời trôi vào ngày nắng quang đãng. Nhớ những cô bạn cùng đường về mỗi ngày tâm sự vụn vặt với nhau. Con đường Trịnh Minh Thế hàng ngày tràn ngập áo trắng giờ tan trường, nếu không phải bạn thân nhưng cùng đường về, tôi có thể đi cùng và nói chuyện với bất cứ bạn nào cùng khối lớp, hay các chị lớp trên hoặc các em nhỏ lớp dưới, cùng trường hay khác trường cũng nói được cho qua đoạn đường dài. Không bao giờ quên được cô bạn tự đặt cho mình nick name Thanh Thụy mắt nai, vì cô ấy có cặp mắt nai khá đẹp. Người bạn cùng lớp Lan Phương, thường ký trong lưu bút tên Bình Phương, hàng ngày cùng đi với tôi một nửa đoạn đường, là người bạn duy nhất tôi gặp lại ở trại tỵ nạn bên Phi sau này.



Trại tỵ nạn Bataan - Phi Luật Tân 1987


Bây giờ tôi đã ở xa Pleiku quá rồi. Tôi vẫn nhớ, nhớ lắm thành phố nhỏ của mình. Nhớ từng con đường góc phố nơi "trời thấp thật gần" khiến mây vương trong mắt và gió đan xuyên tung bay tóc dài. Có lẽ nhớ nhất những cơn mưa và gió bụi. Pleiku có đến sáu tháng mưa và sáu tháng tạnh. Đối với tôi ở đó một năm chỉ có hai mùa, mưa mưa và mùa tạnh. Mùa mưa phải lội mưa đi học, lội mưa đi chợ, bùn sình nhớp nhúa, than vãn không ngừng. Nhưng cái màn lội mưa đi chơi thì không bao giờ mở miệng than phiền tí nào. Ướt, lạnh, tóc tai rũ rượi, vào nhà ai nước nhỏ từ đầu tóc áo quần xuống ướt cả sàn, cả ghế bàn nhà người ta, nhưng vì đi chơi nên cứ toe miệng ra mà cười. Có những cơn mưa kéo dài đến cả tháng không ngưng. Khi hết mưa rồi đến mùa bụi và gió cũng kèm theo. Đất Pleiku là đất đỏ, đỏ lắm. Đến mùa gió, bụi đỏ kéo nhau từng đám tung bay và đáp xuống bất kể chổ nào.... Các cô nữ sinh với áo dài trắng quần trắng khổ sở với gió bụi này không ít. Cái xứ mà:

......
Nhớ mái trường xanh rêu
Áo trắng guốc cà khêu
Nắng bụi đỏ mưa bùn
Áo trắng thành áo thêu
......
(Nhớ - Nguyệt Hạ)
 

Còn nhiều, nhiều nữa Pleiku ơi ...

 
 Em Pleiku
Tôn Nữ Thị Thanh Dương

 

Friday, May 17, 2019

TRẢI LÒNG VỚI PLEIKU - THƠ TRẦN KIÊU BẠC

THƠ XUÔI TRẢI LÒNG VỚI PLEIKU

Lần đầu đặt chân xuống phi trường Cù Hanh
Mùa Xuân năm một ngàn chín trăm lâu lắm
Lượm chút nắng vàng từ mặt trời toả sáng
Lại nghe trong lòng mưa rớt lâm râm



Chắc phải xa Sài Gòn ít nhất vài năm
Bước chân bắt đầu cuộc đời sương gió
Phải làm quen với sương giăng bụi đỏ
Quên đi phố phường đèn đỏ đèn xanh

Chào khách mới quen qua bóng thông xanh
Pleiku mỉm cười như chưa bao giờ xa lạ
Tôi ngập ngừng viết tin nhắn đầu tiên cho Má
“Con bình yên, Pleiku tốt, Má ơi!”

Đến bây giờ sang Thế kỷ hai mươi mốt rồi
Pleiku tốt như ngàn năm mãi tốt
Có thêm Y Moan, Nguyễn Cường và Siu Black
Nên Pleiku đẹp thêm từ những tế bào

Lúc bấy giờ không cần nhớ mình ở đâu
Chỉ cần biết những gì mình nên biết
Khuya nằm nghe gió lùa khung cửa hẹp
Là biết Pleiku mang cái lạnh tràn về

Ngày một mình qua trường nữ Pleime
Thấy áo trắng không lấm màu bụi đỏ
Là biết nhân lên những ngày nhung nhớ
Để trăm năm lắng đọng cả tâm hồn

Biết sắc vàng làm cho nắng vàng hơn
Dã quỳ làm Pleiku tôn lên sắc thắm
Biết nhà sàn xà rông rượu cần lửa ấm
Là biết ngàn sau Pleiku vẫn mãi còn

Giờ xa rồi Pleiku mãi vấn vương
Nhớ cao nguyên như xé từng khúc ruột
Đêm giật mình gọi Pleiku thảng thốt
Trời sáng rồi còn ray rứt mãi Pleiku!

TRẦN KIÊU BẠC (tháng 5/2019)

Thursday, April 18, 2019

VƯƠNG CUNG THÁNH ĐƯỜNG PARIS



Photo by LUDOVIC MARIN - AFP

Buổi sáng ngày 15 tháng 4, không hiểu tại sao khi thức dậy ý nghĩ đầu tiên đến với tôi là hình ảnh Vương Cung Thánh Đường Paris và nhà thờ Đức Bà Sài Gòn. Từ ngày còn rất nhỏ, Notre Dame De Paris là một trong những nơi tôi mong muốn được viếng. Sau khi rời quê nhà lúc nào tôi cũng thầm mong thực hiện được điều ước muốn của mình và ước nguyện đã thành sự thật. 
 
Chúng tôi đã đến viếng nơi này nhiều năm trước, được dự thánh lễ trong nhà thờ và đi thuyền trên giòng sông Seine để thấy rõ hơn hình ảnh của ngôi Thánh Đường lịch sử. Tôi cũng được viếng thăm nhiều ngôi thánh đường xưa cũ khác của Pháp và mỗi nơi để lại cho tôi một sự cảm nhận khác nhau nhưng tất cả đều cho tôi ý muốn được trở lại.
 
Bắt đầu một ngày với hình ảnh nhà thờ như thể để rồi vài giờ sau nghe tin nhà thờ Đức Bà Paris đang bị cháy. Lúc đầu thấy đám lửa nhỏ tôi nghĩ rằng họ sẽ chữa được, không ngờ đám hoả hoạn quá lớn. Tôi biết những con đường chung quanh khu vực nhà thờ Đức Bà rất nhỏ, chật hẹp, không dễ cho xe chữa lửa vào. Nhà cửa tiệm quán san sát quanh đó thật là điều kiện khó khăn cho việc chữa cháy. Tôi đã cầu nguyện cùng với những người đang có mặt tận nơi và cùng rơi nước mắt khi thấy ngọn lửa càng lúc càng bốc cao. Hình ảnh ngọn tháp cao bị cháy và gãy đổ xuống thật đau lòng. Cảm xúc có thật, xúc động và nghẹn ngào khi thấy ngôi thánh đường lịch sử đang dần bị thiêu hủy. Mọi việc xảy ra vào ngày thứ hai tuần Thánh, tuần lễ chuẩn bị cho lễ Phục Sinh, thật đáng buồn.


Có thể nói tôi may mắn được đến viếng tận nơi nhìn tận mắt công trình lịch sử đó, nhưng không phải chỉ là cái nhìn, cái thấy là điều đáng nhắc đến. Tôi cảm nhận được sự thiêng liêng mầu nhiệm hiện hữu quanh mình khi được có mặt trong thánh đường. Điều đó ở lại trong tôi và tôi vẫn mong muốn được trở lại nhiều lần nữa.


Xin bình an Thiên Chúa đến với người thiện tâm.


Nguyệt Hạ
Tuần Thánh 2019