Thursday, September 29, 2016

Mênh Mông





El Capitan - Yosemite 
Photo by mt 2016




Nắng chếch bóng trải dài
Quấn quýt trọn bờ vai
Hàm tiếu thu cười nụ
Hạnh ngộ một sớm mai

Vàng sắc phai trên lá
Gió ve vuốt tóc mây
Ửng hồng em đôi má
E thẹn mắt thơ ngây

Mây tím buổi chiều tà
Nhạt nhoà sắc thời gian
Hờ hững cung đàn lạc
Đâu rồi điệu tình tang

Mai dần xa ngõ cũ
Phím xưa lỗi nhịp lòng
Ngu ngơ hoài mong đợi
Đời quá đỗi mênh mông

Nguyệt Hạ
Đầu thu 2016




Thursday, September 22, 2016

Thu 2016





 Merced River @ Swinging Bridge - Yosemite
Photo by mt 2016




Vài tuần lễ qua, trời đất giao mùa, mờ mờ ban sáng, nắng nóng ban trưa và hiu hiu ban chiều. Mùa hè năm nay đến vội đi vội, không có nhiều ngày nóng như những mùa hè trước. Mùa hè đến lúc mình chưa kịp thấy trọn mùa xuân, và mùa hè qua lúc mình chưa chuẩn bị đón thu.

Vậy mà thu đến rồi đó. Hôm nay lịch ghi ngày đầu tiên mùa thu nơi này. Thật ra thu đã rục rịch báo tin từ vài tuần trước. Một buổi sáng thức dậy, trời không còn nắng gắt chói chang thay vào đó một màn mỏng mờ mờ ngoài song. Trời chưa lạnh cho mình cần khăn quàng nhưng cảm giác dịu mát buổi tinh sương thật thoải mái. Mặt trời lên nắng vẫn hắt xuống nhân gian, vẫn nóng hừng hực làm bực bội muôn người, nhưng buổi chiều về lại hiu hiu gió mát. Không còn gì bằng khoảng thời gian giao mùa như thế này.

Năm nay hình như thu cũng đến vội. Lá hoa vừa rộn ràng khoe sắc đã phải chuẩn bị thay áo mới. Cây cỏ im lìm chờ đợi những giọt sương mai, nhẫn nại, chịu đựng sự đổi thay của trời đất. Cơn gió nhẹ thật nhẹ nhưng cũng đủ làm lá khô thêm và nhạt màu dần. Đến một lúc nào đó cũng bằng thoáng nhẹ nhàng của gió, lá lìa cành rời xa chốn cũ, lăn lóc trên đường về nơi chốn vô định xa xăm.

Mùa thu cũng như mọi mùa, cũng có đẹp cũng có xấu nhưng hình như người ta ca tụng mùa thu nhiều hơn. Và hình như văn thơ cũng dành nhiều chữ nghĩa cho mùa thu. Có lẽ cái hiu hiu mờ mờ ảo ảo của không gian mát mẻ làm cho máu văn nghệ trong mỗi người thức giấc. Vài hôm trước nơi đây còn có một cơn mưa bóng mây, đang quang đãng tạnh ráo, bỗng nghe mưa gõ nhịp rào rào trên sân, mùi đất nóng có hơi nước xông lên, ôi sao mà thân thương quá đỗi...

Vậy vậy đó, năm nào cũng lập lại chừng đó thứ. Nơi nào cũng có vài điều giông giống nhau về mùa màng. Tâm tư thì lúc vầy lúc khác, nhưng mỗi năm, ngày đầu tiên của mùa thu vẫn mang đến sự dịu dàng, nhắc nhở cho biết nếu không tận hưởng tôi sẽ lướt qua thật nhanh đó nhé.


Ơi mùa thu, đến nơi thật rồi....


Nguyệt Hạ

Ngày đầu thu 2016



Tuesday, September 20, 2016

Năm thứ hai






Geology Hut @ Glacier Point - Yosemite
Photo by mt 2016


Mùa hè đi qua. Con đã vào trường cho năm học mới. Từ chỗ ngừng xe con đi một mình vào phòng, trong lòng tôi có cảm giác lạ, phần yên tâm, phần lo lắng.

Mấy tháng nay hai mẹ con làm được vài việc trong nhà, ngoài vườn, cũng vui vui. Cho con tập làm những thứ mới lạ, chưa bao giờ biết đến, nhờ mẹ nói nhiều chỉ dẫn kỹ nên con làm được và khá. Những tuần lễ hai mẹ con đi bơi hàng ngày qua thật nhanh. Rồi làm món ăn này khác, con khá hơn trong việc chiên trứng ăn sáng, làm oatmeal, nướng bánh mì... Tôi nấu bếp mấy mươi năm, cứ nghĩ rằng chuyện dễ ợt, nhưng không phải vậy. Đối với con, làm gì cũng từ từ, chậm rãi và nhớ kỹ từng bước, làm gì trước, làm gì sau. Ngay cả rắc muối vào trứng, hay vào oatmeal, con cũng nhớ mấy lần... Nói ra thật buồn cười, khi con hỏi mẹ cho bao nhiêu muối, bao nhiêu tiêu vào trứng, tôi ngớ ra, có bao giờ đong đếm mà nhớ. Chỉ nói chừng chừng, con cầm lọ muối rắc khoảng ba hay bốn lần là được, tiêu xay khoảng hai hay ba vòng là đủ. Con hỏi cần mấy phút cho trứng chín? tôi nói nhắm chừng mặt trứng vừa khô là được, (có bao giờ tôi canh giờ đâu mà biết.) Có lần cho con xắt hành tây nấu sốt cà làm spaghetti, con bị cay mắt, nước mắt ràn rụa, vừa làm vừa "khóc", thật thương. Con bảo, thôi con không nấu món này vì không chịu được cay mắt quá. Tôi chỉ muốn con biết làm thức ăn sáng phòng trường hợp cần, chứ tôi vẫn trả tiền để con đến "tiệm ăn" của trường.

Tuần lễ trước khi vào trường, con bắt đầu buồn vì sẽ không ở nhà hàng ngày với bố mẹ. Con là người thích không khí gia đình. Con thích ngồi ăn chung và nói chuyện với nhau. Hàng ngày, làm gì cũng chung, đi đâu cũng đi chung, ăn uống gì cũng có đủ mọi người. Con đến trường, sống với bạn chung phòng, dù tính tình hiền lành và vui vẻ với nhau nhưng không phải là bạn thân từ trung học. Có bạn thân học trường khác, có bạn thân học cùng trường nhưng môn khác nên chỉ có dịp gặp nhau vài lần một tuần.

Trường đại học ở đây tổ chức chuyện ăn ở cho các em hay lắm. Năm đầu các em sống trong dorm, khoảng 60 đến 80 em một căn nhà lớn, có một căn bếp và tủ lạnh dùng chung. Mỗi phòng hai em, bốn phòng chia một nhà tắm. Các em không phải lo chuyện dọn dẹp ở khu vực chung, chỉ phải giữ sạch sẽ trong phòng riêng và thu dọn khi dùng bếp hay phòng tắm. Trong căn nhà đó luôn có một người lớn trông coi các em, giúp đỡ những khi cần và giữ trật tự. Căn nhà có cửa trước, cửa sau luôn khóa kín, mỗi em có chìa khoá riêng. Có phòng khách với TV, có đàn piano cho các em tập. Có phòng để máy giặt máy sấy. Nói chung mọi thứ đều trong nhà và khóa cửa đàng hoàng. Điều rất hay của năm đầu dù ở trong dorm các em vẫn có không gian riêng của mình nhưng học cách sống và tôn trọng người khác bằng cách giữ luật lệ chung.

Năm thứ hai, trường cho các em ở những căn riêng bên ngoài (không nằm trong căn nhà lớn.) Mỗi căn hai phòng ngủ, mỗi phòng hai em. Trong đó có phòng khách, nhà bếp, phòng ăn và phòng tắm. Mỗi căn như vậy nằm riêng biệt một mình, lối đi thẳng từ ngoài vào. Trong khu này có khoảng gần 200 căn với cây cao bóng mát, bãi cỏ xanh mướt và lối đi sạch sẽ bao quanh. Phòng khách có cửa patio, phòng ngủ có cửa sổ nhìn ra sân cây cỏ dịu mắt và yên lành. Khu nhà này có trung tâm cho các em đến học bài, mở cửa 24 tiếng. Có phòng cho các em đến tập thể thao, có sân chơi bóng rổ, và có một cửa hàng bán đủ các thứ cần thiết. Tôi nghe các em khen cửa hàng đó bán nhiều mặt hàng giá cả rẻ như Costco nhưng số lượng nhỏ. Thật chu đáo. Phần lớn các em nấu ăn đến đó mua những gì thiếu, quên mang theo từ nhà. Phòng giặt có máy giặt máy sấy nằm riêng trong căn nhà khác. Những người điều khiển khu nhà cũng ở trong những căn riêng của họ. Mọi thứ tiện nghi như vậy nhưng năm này các em phải tập sống theo kiểu người lớn hơn một chút. Sống với ba người cùng nhà, hy vọng các em sẽ biết cách chia việc để giữ căn nhà của mình sạch sẽ tươm tất. Bên cạnh đó các em sẽ đụng phải chuyện thực tế là mua những thứ lặt vặt trong bếp, trong phòng tắm và vật liệu chùi dọn nhà cửa, ai sẽ mua và tiền bạc chi phí sẽ chia nhau như thế nào... Tôi hy vọng các em sẽ học được nhiều thứ với cách sống thế này. Đây cũng là bước kế tiếp cho các em thực tập để khi ra trường có thể sống chung với người lạ.

Cuối tuần chúng tôi chở con đến trường, mang các thứ vào xong, chở con đi ăn tối rồi trả con về phòng. Nhìn con đi một mình từ bãi đậu xe vào, gần đến cửa con quay lại vẫy tay, chính lúc này tôi thấy nao nao và không yên tâm. Đèn chung quanh soi sáng lối đi nhưng có quá nhiều cây lớn rậm rạp, bóng tối cũng không thiếu. Tôi bắt đầu nghĩ đến lúc con đi học về tối, nếu có gì vv... và vv.... Ai dà... làm mẹ và lo lắng. Có lúc nào ngưng được...


Nguyệt Hạ
Sept 20, 2016

Sunday, August 28, 2016

Có Phải Là Duyên Nợ ...



Dung làm ca hai từ 2 giờ chiều đến 10 giờ đêm. Buổi sáng vẫn đi học, có những ngày Dung đi thẳng từ trường đến sở làm. Vài ngày trong tuần Dung về sớm nấu cơm mang theo ăn ở sở. Việc làm quen thuộc, Dung làm giỏi được lên lương dần. Vui với gia đình bố mẹ, anh chị em và bạn bè trong chỗ làm, Dung quên dần chuyện cũ, lo làm lo học, và để dành tiền gửi về giúp người thân còn bên nhà. Vài năm như thế, năm học cuối Dung quen Hậu bạn học trong lớp,hai người hợp tính hợp nết và yêu nhau. Cả hai nghĩ đến chuyện cưới khi ra trường. Chỉ một trở ngại nhỏ. Hậu người ngoại đạo Dung thì đạo dòng. Dung không muốn ép buộc bạn trai của mình trong chuyện tín ngưỡng, nhưng Dung cũng không muốn lập gia đình với người ngoại.

Kéo dài gần nửa năm, hơi căng thẳng giữa hai người, đã có lúc Dung can đảm bàn đến chuyện chia tay. Hậu rất tha thiết muốn cưới Dung nhưng cũng không muốn theo đạo của vợ. Hai người thử chia tay một thời gian ngắn nhưng gặp lại vì không người nào chịu được cảnh chia xa. Cuối cùng Hậu chìu Dung và chịu khó đi học đạo cho đúng thủ tục làm phép cưới.


Thời gian này Dung hạnh phúc vô cùng. Chuẩn bị cho lễ cưới và thi ra trường. Bài vở tuy nhiều nhưng Dung chịu được nhờ có niềm vui khi thấy người yêu đã chìu theo ý mình để có thể làm bí tích hôn phối. Gần xong khóa học đạo, Hậu cần có người đỡ đầu khi chịu bí tích rửa tội ở nhà thờ.  Không quen ai nên Dung nhờ anh lớn Dung làm người đỡ đầu cho Hậu. Sau lễ rửa tội hai người bàn đến lễ cưới. Dung và Hậu vào gặp cha xứ để xin làm phép vào ngày đã định.

Cha xứ hỏi,
- Ai là người đỡ đầu của chú rể?
- Thưa cha, anh của con ạ. Dung trả lời.
- Thế thì hai người là anh em thiêng liêng với nhau rồi, làm sao mà cưới nhau được?

Nghe cha nói, hai người sững sốt, không nói nên lời. Lúc cần có người đỡ đầu trong nghi thức rửa tội, không ai nói cho Dung biết anh ruột không làm được vì sẽ trở thành anh em thiêng liêng! Dung chết lặng và Hậu cũng nghẹn lời. Hai người về hỏi ý Bố Dung,

- Tùy các con. Chuyện đã xảy ra như vậy, bố cũng không biết nói sao. Nhưng cha sở đã nói vậy thì ngài sẽ không làm phép cưới.

Hậu về rồi, mẹ vào phòng ôm Dung thật chặt. Trên đôi mắt đẹp của mẹ hai giòng nước mắt từ từ rơi xuống mặt Dung. Mẹ con khóc với nhau thật lâu, Dung cảm được tình thương yêu của Mẹ dành cho mình thật vô bờ bến. Không cần lời lẽ nào, chỉ cần mẹ nắm tay là Dung thấy cả một trời yêu thương che chở quanh mình. Thật rối trí, Dung chẳng biết tính sao. Hậu chịu theo đạo để cưới Dung sao bây giờ lại xảy ra như vậy? Hậu để Dung quyết định vì tôn trọng tín ngưỡng của Dung. Bố để tùy ý con, mẹ cũng không bàn thêm. Cân nhắc suy nghĩ, cuối cùng Dung quyết định ngừng chuyện cưới hỏi. Cuộc đời sao có những chuyện oái ăm ...


Dung và Hậu không cưới nhau cũng không tiếp tục yêu nhau được khi tự nhiên trở thành anh em thiêng liêng! Chuyện tréo cẳng ngỗng tự nhiên xảy ra. Hai người ở trong tình huống dở khóc dở cười. Dung đau khổ vô cùng và Hậu cũng không kém. Một ngày nọ Dung nghĩ, hay mình đi lấy chồng để cho Hậu yên tâm lấy vợ, không lẽ cả hai ở vậy suốt đời? Ý nghĩ đó loay hoay trong đầu Dung hoài, chẳng biết tính sao. Dung không liên lạc với Hậu và cũng không biết làm sao để nói với Hậu ý muốn của mình.


*****

Ed cũng hoàn thành chương trình học cùng một lần với Dung. Lâu nay Dung tránh mặt, không liên lạc với Ed, bây giờ ra trường rồi, có việc làm đàng hoàng, Ed muốn gặp lại và có ý muốn cưới Dung. Trong lúc quá thất vọng, Dung nhận lời lập gia đình với Ed. Dung tự bào chữa cho quyết định của mình làm vậy để Hậu có thể tự do đi lấy vợ. Đám cưới Dung có gửi thiệp mời nhưng Hậu vắng mặt. Không cần phải nói, cô dâu chẳng có vui vẻ gì, chỉ tội cho chú rể, dưng không lấy một cô vợ có tâm sự buồn.


Ngày qua ngày, Dung trong cuộc sống mới mà tâm hồn bị chia đôi. Ed rất thương yêu chìu chuộng vợ con và Dung cũng hết lòng với chồng con. Hai người có một trai một gái xinh xắn ngoan ngoãn. Dung cố gắng làm tròn bổn phận làm vợ làm mẹ nhưng trong lòng vẫn nặng trĩu nỗi niềm riêng. Cuối tuần, vợ chồng con cái đi nhà thờ, Dung vẫn thấy Hậu đứng ở hàng cuối. Hậu không lập gia đình, một mình tham dự thánh lễ không vắng mặt lần nào. Những lúc vô tình hai ánh mắt chạm nhau, Dung quay đi thật nhanh. Đã nhiều lần Dung không muốn đi lễ Việt Nam nữa nhưng không muốn có sự thay đổi nên vẫn kéo dài sự chịu đựng.


Ed đối xử với Dung rất tốt và tôn trọng nỗi đau buồn của vợ.  Ed càng tế nhị bao nhiêu, cùng với sự im lặng của Hậu, Dung càng buồn bã bấy nhiêu. Mấy mươi năm qua, Dung vẫn cầu nguyện xin bình an cho chồng, cho các con và cho Hậu. Dù thế nào đi nữa, Hậu vẫn là một người thân trong đời Dung. Không ai có ý trách móc hay đổ tội, nhưng đôi khi Dung tự nghĩ, có phải mình đã quá hấp tấp từ chuyện tìm người đỡ đầu cho Hậu, đến chuyện ngừng đám cưới giữa hai người, hình như Dung chưa hỏi ý các cha cho đến nơi đến chốn mà tự quyết định một mình ...


Chuyện được kể lại với tất cả lòng quý mến các nhân vật. Vị cha cố và bố mẹ Dung đã qua đời hơn hai mươi năm qua, hai người con của Dung và Ed đã lớn khôn thành nhân thành tài. Những người trong cuộc vẫn còn và sống trong tình thương của cộng đoàn. 


Nguyệt Hạ
Mùa Thu 1989

Friday, August 12, 2016

DANA POINT, CA




DANA POINT HARBOR - CA



Dana Point Harbor, một nơi cách Los Angeles gần 60 miles về hướng nam. Gần bên cạnh là bãi biển Doheny, nơi có chỗ tắm biển và cắm trại qua đêm. Tôi đi nơi này nhiều lần nhưng vẫn muốn trở lại mỗi khi có dịp.

Ở đây có chỗ bán vé cho mình đi cruise ra khơi ngắm cá whale hay tàu chở mình đi câu cá, có tàu chở đi đảo Catalina và có chỗ cho mướn thuyền nhỏ chèo trên biển. Quanh đó có nhiều nhà hàng nổi tiếng, bãi đậu xe được bốn giờ đồng hồ miễn phí rất rộng. Ngày tôi đến Dana Point Harbor, các em trong đội YouthGuard của Quận Cam đang ăn trưa cùng nơi chúng tôi. Sau đó các em xuống tập dưới biển. Có điều kiện tập bơi như vậy thật tốt, vì nơi tôi, lớp học LifeGuard chỉ tập trong hồ.


Có một cây cầu lớn nối từ bên này bờ sang bên kia. Lần nào cũng vậy, sau khi ăn trưa, chúng tôi đi bộ trên cầu để sang công viên nhỏ. Đầu cầu bên kia có một khoảng đất dài, vài cây bóng mát, bàn ghế và lò nướng để làm picnic, ngồi ngắm cảnh hay đi dạo, gió biển thổi vào rất mát. Ai không thích đi bộ thì lái xe, cũng có bãi đậu xe không trả tiền.


Đi trên cầu nhìn xuống như thế này:

DANA POINT MARINA



Nơi công viên nhỏ nhiều người đi dạo, ngồi đọc sách, ngắm biển và tàu bè qua lại.Có một cây hoa gì (không biết tên), gốc xẻ làm hai một bên xà sát đất, nhìn hay hay.










 


Nhiều người chơi paddle boarding


Trở lại bên kia cầu, ra khỏi khu harbor, lái xe ra ngoài, tay phải là hướng biển Doheny có khu cắm trại, hướng tay trái đi một đoạn ngắn sẽ gặp Baby Beach, nơi nước cạn cát mịn cho các em nhỏ tắm và có chỗ cho mướn paddle boarding (không biết tiếng Việt món chơi này gọi là gì?) Gần Baby Beach có Ocean Institute, tôi đến nơi đã quá giờ nên không vào được.

BABY BEACH - DANA POINT


Gió biển thổi mũ áo tung bay,
 xém tí nữa tôi có hình giống như hình Marylin Monroe rồi đó


Không khí biển trong lành làm mình thấy khỏe và thoải mái. Vài năm trở lại một lần nhưng lúc nào tôi cũng có tâm trạng háo hức như lần đầu.


Tôn Nữ Thanh Dương
Tháng Tám 2016



*** JON'S SEAFOOD MARKET

Quán ăn bình dân nhưng hải sản tươi, ngon và giá cả phải chăng. Bạn có thể chọn, cá nướng hay chiên, và họ có bán cá tươi để mình mua về. Có nhiều tiệm quán sang trọng quanh vùng này nhưng lần nào trở lại, chúng tôi cũng đến đây.


Fish taco & seafood combo


Monday, August 8, 2016

Khi Nào Mình Gặp Lại Nhau




Đang mải mê trên phím đàn chợt thấy bóng người thấp thoáng trước cửa phòng tập, Dung ngừng lại mở cửa, Ed đứng bên ngoài, tươi cười chào hỏi,
- Hi Dung, can I come in?
Không hiểu Ed muốn vào làm gì nhưng lịch sự, Dung nhích sang một bên chừa lối. Vào bên trong Ed đưa Dung mấy bản nhạc,
- Today is my birthday and this is my birthday gift to you!
Rất ngạc nhiên vì món quà bất ngờ, Dung thấy vui và cảm động.
- Happy birthday to you. And you bought me a gift? Thanks so much.
- You are very welcome.

Ed, một người bạn trong lớp piano ở trường đại học Dung mới quen được vài tuần nay. Trong lớp mình Dung người Việt, còn lại toàn Mỹ trắng, và hai cô Nhật cùng ba cô Đại Hàn. Mấy cô này đã đi dạy piano ở nước họ, vào đây học để lấy credit dễ dàng. Dung học piano từ hồi còn ở quê nhà nhưng từ ngày đi đến nay chưa có dịp tập lại. Bây giờ có cơ hội lấy lớp học thêm vừa ôn lại vừa được tính điểm.

Tuần trước trong lớp có giờ kiểm tra, vài người Mỹ lên đàn những bài nhạc quen thuộc, thầy Vinh dạy Dung từ ngày đó. Dung cho Ed biết đó là những bài mình thích. Không ngờ Ed để ý và hôm nay mua tặng Dung. Một niềm vui nhẹ chợt đến trong tâm, ít ra nơi xứ sở này cũng có những niềm vui nhỏ đủ để mình cảm thấy không đến nỗi lẻ loi lắm. Bao lâu nay đi học, cứ một mình lủi thủi đi đi về về, không có một người Việt nào làm bạn, ngoại quốc thì cứ chào hỏi xã giao chứ chưa có ai thân thiện.
- You said today is your birthday, can I buy you lunch?
Ed hơi ngập ngừng,
- I didn't mean that, you don't have to.
- I don't have to but I want to. Let's celebrate your birthday.

Dung trả chìa khoá phòng tập cho văn phòng và chở Ed ra nhà hàng. Dung dành cho Ed quyền lựa chọn nơi Ed thích. Nói chuyện vài câu Dung biết Ed chỉ mới 19, từ tiểu bang Michigan sang Cali học đại học ngành âm nhạc. Ed vừa học vừa làm bán thời gian trong tiệm bán nhạc cụ và share phòng trong nhà một người đàn ông nọ. Ed không có xe và lấy xe bus đến trường hàng ngày. Dung cảm thấy bất mãn những bậc cha mẹ bên Mỹ này, con cái chỉ mới 18 tuổi đã ra khỏi nhà phải tự lo lấy, làm sao tránh được chuyện sa ngã, hư hỏng khi bị dụ dỗ và mua chuộc, rồi làm sao có được chỗ ăn chỗ ngủ đàng hoàng nếu chúng không có được việc làm ổn định?

Một tuần ba buổi học chung, Dung và Ed trở nên thân thiết. Lớn hơn Ed năm tuổi nên đôi khi Dung lo lắng cho Ed như người chị lo cho em, dù bề ngoài Ed cao lớn hơn Dung rất nhiều. Dung thường chở Ed đến nhà ăn cơm Việt nam, cũng có lần Ed lãnh lương nấu spaghetti đãi Dung. Lần đó, sau khi ăn xong, dọn dẹp bếp núc sạch sẽ cho chủ nhà, hai người vào phòng Ed nghe nhạc. Trong phòng vừa vặn chỗ cho một tấm nệm nhỏ đặt dưới đất. Hai người ngồi trên tấm nệm và tự nhiên cứ như nam châm hút lấy nhau. Cảm giác cháy bỏng chưa bao giờ có. Hai người quấn quít không rời, lần đầu tiên Dung thấy thân hình một người thanh niên đẹp như vậy. Người Ed cứ như tượng thần David. Dung nhìn ngắm không chớp mắt làm Ed ngượng ngùng... Quấn quít với nhau thật lâu, Dung hôn Ed và thì thầm,
- We have to stop here.
- Why, I love you, you love me. Why do you want to stop?
- Because I am older than you. We don't want to do anything we might regret later.
- I will not be that way. I'm happy with you now, why do we worry about later?

Hai nền văn hóa khác biệt nhau nên khó giải thích cho Ed hiểu ý Dung. Đối với Ed, người Mỹ, trai gái yêu nhau thì cứ tự do. Còn Dung tuy còn trẻ nhưng đầu óc cổ hủ, cứ nghĩ phải để dành cho người mình sẽ thành vợ chồng sau này. Quả là xưa như trái đất. Dung dứt khoát đi về. Ed ngạc nhiên tưởng Dung có điều gì giận dỗi, Dung phải giải thích nhiều lần cho Ed hiểu người VN như vậy, chẳng có gì giận hờn cả.... Có lẽ Ed nghĩ Dung cao giá.

Hai người vẫn gặp nhau ở lớp và Dung tránh không đến nhà thăm Ed nữa. Dung cũng buồn nhưng tự nhủ thầm, Ed không phải của mình. Hãy để cho Ed có bạn gái ngang hàng. Mình lớn hơn Ed, có kéo dài tình bạn này rồi cũng không đi đến đâu. Mùa hè đến, Dung chuẩn bị đi xa thăm bà con, khi nghe tin Ed buồn bã nói,
- I know you will have good time with your cousin. I will be lonely here.
- I will call and come to visit you when I come back.

Trước ngày Dung đi, Ed mang đến một con gấu nhồi bông màu nâu thật lớn tặng Dung và một tấm thiệp thật đẹp, trong đó Ed viết tay nét chữ đẹp phóng khoáng,
- Hold the bear when you miss me, I will miss you when I'm alone here. Ed.

Thật là cảm động khi có người nghĩ đến mình trong lúc đi xa. Suốt chuyến đi Dung cũng nhớ và nghĩ đến Ed nhiều. Gần đến ngày nhập học Dung về lại thành phố, suy nghĩ mãi và quyết định chia tay với Ed. Dung hy vọng thời gian sẽ giúp cho hai người quên đi chuyện này. Ed còn quá trẻ, người thanh niên đó sẽ gặp người cùng trang lứa và cùng màu da. Dung không bao giờ muốn lập gia đình với người ngoại quốc, sợ những điều khác biệt sẽ ảnh hưởng đến đời sống gia đình sau này.

Trở lại trường, mỗi lần đến lớp Dung nhớ đến những kỷ niệm với Ed. Cố tình tránh mặt, Dung không lấy lớp piano nữa dù rằng rất thích học đàn. Đành chịu thôi, nếu lấy lớp đàn thì sẽ gặp Ed, làm sao mà chia tay được. Dung buồn bã và chịu đựng nỗi nhớ nhung day dứt hàng ngày. Từng buổi ăn trưa một mình, Dung nhớ lại khi có Ed, sau giờ học buổi sáng, hai người thường ăn với nhau và sau đó cả hai đi làm. Những ngày cuối tuần, đi park, đi biển, có khi đi cắm trại..., lúc nào cũng có Ed bên cạnh. Biết bao nhiêu kỷ niệm buồn vui. Ed chìu chuộng theo ý Dung, hiền lành và luôn làm Dung vui... Hai người chưa bao giờ cãi nhau lần nào. Nghĩ lại, Dung cũng tiếc, biết sau này mình có gặp được người hạp tánh như thế không?

Dung cố tìm quên trong việc học, lấy nhiều lớp hơn, cùng với công việc hầu như Dung không còn giờ để nghĩ ngợi. Mỗi lần tập nhạc với cây đàn organ điện mua ở tiệm nơi Ed làm từ ngày mới quen nhau, nỗi nhung nhớ vẫn thoáng hiện trong tâm trí. Thỉnh thoảng Dung chơi lại những bài nhạc Ed tặng, nốt nhạc nào cũng đượm âm hưởng của tình yêu lãng mạn ngày nào. Cặp mắt đen của con gấu bông màu nâu vẫn lặng lẽ nhìn Dung như hỏi thầm, khi nào mình gặp lại nhau...


Nguyệt Hạ
Mùa Hạ 1989



Friday, July 22, 2016

Wednesday, July 20, 2016

Tháng Bảy Mưa Ngâu









Những đêm hè oi bức của tháng Bảy, Hương thường ra sân đi thơ thẩn nhìn trời ngắm đất. Không khí ngoài sân thật thoáng mát nhất là những lúc có một vài ngọn gió nhẹ thổi qua. Mùi hương đêm ngai ngái trong cái nóng oi nồng của mùa hạ thật dễ chịu. Cảm giác quen thuộc ấy làm Hương ứa nước mắt mỗi khi được đứng một mình trong đêm. Ngày nào trời không có những cụm mây lãng đãng có thể nhìn thấy một rừng sao sáng lấp lánh trên nền đen thẳm, khi trời nhiều mây mờ vẫn đục thì chỉ là những chấm sáng li ti.


Nhớ lại những ngày đi lang thang với anh, anh dừng lại lưng chừng con dốc lên đồi nhìn lên trời và chỉ cho Hương hai vì sao Ngưu Lang và Chức Nữ. Hương cố nhìn theo hướng tay chỉ của anh nhưng vẫn chưa nhìn ra ngay hai ngôi sao anh nói. Anh giải thích, hai vì sao này không giống như những sao khác. Này nhé, chỉ có hai ngôi sao nhỏ bằng nhau, sáng bằng nhau và cách xa nhau một khoảng vừa phải.

Ngẩn đầu nhìn lên mỏi cả cổ, cuối cùng Hương cũng nhận ra hai cái chấm sáng mà anh bảo đó là Ngưu Lang và Chức Nữ. Anh kể theo truyền thuyết Ngưu Lang là vị thần chăn trâu của Ngọc Hoàng Thượng đế, vì say mê một tiên nữ phụ trách việc dệt vải tên là Chức Nữ nên chểnh mảng việc tr
ời. Chức Nữ cũng vì mê tiếng tiêu của Ngưu Lang nên lơ là bổn phận.

Ngọc Hoàng nổi giận, bắt hai người phải ở cách xa nhau, người đầu sông Ngân, kẻ cuối sông. Đó là giải Ngân hà chia cách hai vì sao Ngưu Lang và Chức nữ. Anh còn kể trong tháng Bảy có những cơn mưa ngâu, là nước mắt của hai người khóc khi xa nhau. Sau đó, Ngọc Hoàng thương tình nên ra ơn cho hai người mỗi năm được gặp nhau một lần vào đêm mùng bảy tháng Bảy âm lịch. Đàn quạ đen bắt cầu cho hai người đi sang gặp nhau, gọi là cầu Ô Thước. Từng đêm hai ngôi sao nhích lại gần nhau hơn một tí, rồi đến ngày gặp nhau và qua ngày mai là hai ngôi sao sẽ lại xa cách trở lại cho đến một năm sau.


Từ ngày không gặp anh nữa, hằng năm vào mùa hè Hương vẫn có thói quen ra sân ngắm nhìn trăng sao và nhớ đến ngày xa xưa ấy. Lần nào cũng vậy, Hương cố dõi mắt tìm hai vì sao nhỏ và sáng bằng nhau trên bầu trời rộng lớn với hằng hà sa số trăng sao.

Cái chữ ngày xưa, sao mà lúc nào cũng đẹp, sao mà lúc nào cũng thơ mộng. Hương không tài nào hiểu được tại sao chuyện tình với anh lại không thành khi hai người ai cũng bảo là thương yêu nhau. Mình không có duyên nợ với nhau hay tại không ai hứa hẹn gì với ai? hay có lẽ tại anh ví von chuyện mình như chuyện của Ngưu Lang và Chức Nữ trên trời? Vạ miệng đấy anh. Lúc nói ra điều đó chắc anh không nghĩ rằng mình sẽ ngàn đời cách biệt và không bao giờ gặp lại như bây giờ.

Tình yêu đến với anh và em như một sự tình cờ và ra đi quá đổi tự nhiên, mà bỗng dưng mình chấp nhận như một sự việc đã rồi. Có thể nói mình đầu hàng vô điều kiện, mình đã chia tay như một chuyện đương nhiên. Đến bây giờ Hương vẫn còn thắc mắc tại sao không ai tranh đấu hay cố gắng làm một cái gì đó để có nhau trong đời? Nhiều khi Hương nghi ngờ anh và chính mình. Có thật sự là yêu nhau không, khi cả hai đều buông xuôi theo số phận?


Như vậy đấy, anh ạ, em vẫn đang nhớ lại chuyện tình của mình ngày nào. Cái thưở xa xưa ấy nghĩ đến là em chảy nưóc mắt vì nhớ nhung, tiếc nuối. Giờ này anh ở đâu? có khi nào anh nhìn đến hai ngôi sao Ngưu Lang Chức Nữ mà nhớ đến ngày xưa? Sao anh chỉ cho em chuyện trăng sao trên trời làm gì và ví von như thế để giờ này mình mãi mãi xa cách nhau bằng một vòng trái đất hay bằng một giải ngân hà... Ngưu Lang và Chức Nữ còn được gặp nhau một năm một lần, anh và em thì đã xa cách ngàn trùng không bao giờ có dịp gặp lại.


Hương tự cho phép mình mỗi năm đến tháng Bảy mưa ngâu là ra sân để nhìn ngắm trăng sao và nhớ về quá khứ. Đôi khi Hương nghĩ thầm, hay tháng Bảy là ngày giỗ của mối tình ngày xưa đã chết. Không giải thích được, cũng không tìm cách đổi thay, Hương vẫn ra sân mỗi đêm hè oi ả và ngước nhìn lên trời để tìm kiếm hai vì sao và sống lại cảm giác xưa quen thuộc. Lòng vẫn ngậm ngùi và thương nhớ khi nghe lời nhạc, "... số kiếp hay sao, không cho bắt cầu
"…*

Vì gia đình, vì những người thân Hương sẽ không ... "xin sông nước để cho gần nhau"...*, nhưng trong lòng Hương vết thương sâu chắc không bao giờ chữa lành được. Trăng sao vẫn còn đó, dải ngân hà vẫn còn kia, chia cách không bao giờ gần lại thì Hương vẫn còn đây muôn đời gậm nhấm nỗi cô đơn một mình.


Nguyệt Hạ 
Mùa mưa ngâu 2010


** Nhạc phẩm Hẹn Hò, Phạm Duy 
 

Friday, July 15, 2016

CHUYỆN BUỒN




Năm nào cũng có chuyện buồn, chuyện đáng kể trên quê hương mình, cũng như nơi quê hương thứ hai và các nơi khác trên thế giới. Tháng tư, tin cá chết dọc bờ biển miền Trung Việt Nam, nhìn hình ảnh xác cá trắng bãi biển, hình ảnh dân chúng biểu tình, lòng nhói đau mà không làm gì được. Quê hương tôi, dân tộc tôi có tội tình gì, sao phải chịu quá nhiều thương đau thảm họa?

Bên này đại dương, khắp thế giới có quá nhiều vụ khủng bố xảy ra. Buồn quá và thương quá cho những người dân vô tội đã thiệt mạng.

Tháng ba ngày 22 bom khủng bố làm chết nhiều người nhất lịch sử nước Bỉ, hai vụ tại phi trường và một tại nhà ga. Trước đó, ngày 14 bom nổ tại thủ đô Ankara Thổ Nhĩ Kỳ. Tháng giêng, một làng nhỏ ở miền bắc Nigeria bị nhóm quá khích tấn công, đốt nhà và giết hơn 65 người.

Tại Hoa kỳ, tháng sáu bắt đầu bằng tin buồn. Một giáo sư đại học UCLA bị học trò cũ mang súng vào văn phòng bắn chết. Chưa đến hai tuần sau, xảy ra vụ Orlando, 49 người bị bắn trong khoảng 3 giờ đồng hồ đêm thứ bảy rạng sáng Chúa nhật 12 tháng 6. Không kể những vụ bắn giết lẻ tẻ, tuần đầu tháng bảy thêm năm người cảnh sát thiệt mạng trong số 12 người bị bắn lén tại Dallas, khi người ta đang biểu tình vụ cảnh sát bắn hai người Mỹ đen tuần lễ trước đó.

Chuyện bắn người ở đây xảy ra như cơm bữa. Tôi đã rơi nước mắt khi thấy cảnh sát bắn những người vô tội. Chuyện ở Orlando, những người đồng tính không hại gì đến ai, tại sao lại giết họ? Ai cũng có quyền sống, sống như thế nào là sự lựa chọn cá nhân miễn sao họ không làm gì hại đến xã hội hay người chung quanh. Mình thích hay không là chuyện của mình. Có lý nào đi bắn giết như vậy? Biết là không có câu trả lời, tôi vẫn thắc mắc không hiểu tại sao người ta có thể tàn sát đồng loại mình? Chưa nguôi chuyện Orlando lại đến chuyện Dallas. Năm người cảnh sát đang làm nhiệm vụ giữ trật tự cho đám người biểu tình thì bị bắn từ sau lưng, kẻ sát nhân này quá hèn hạ. Thù hận không thể giải quyết bằng thanh toán người khác. Điều đáng để ý, kẻ giết người ở Orlando cũng như kẻ bắn cảnh sát ở Dallas, sinh ra, lớn lên, đi học và có bằng cấp, có việc làm ở Mỹ, nhưng đã cầm súng bắn vào dân Mỹ, thật là phản bội.


Chiều qua nghe tin khủng bố bên Pháp, lại mất mát, lại đau buồn. Lần trước chuyện khủng bố ở Paris chưa quên được, bây giờ ở Nice. Nhìn hình ảnh lúc chiếc xe truck lao vào đám đông thật kinh hoàng. Kẻ sát nhân cũng là người Pháp (Tunisians in France) đi giết người Pháp. Lý tưởng nào chỉ lối cho con người trở thành sát nhân? Tám mươi tư người thiệt mạng, có nhiều trẻ em trong số đó, hàng trăm người bị thương. Không còn lời lẽ nào diễn tả được tâm tư người chứng kiến.


Đôi khi tôi tự hỏi, có nơi chốn nào cho mình sự bình an tuyệt đối, có đất nước nào bảo đảm cho mình sự sống còn, có chính phủ nào bảo vệ dân chúng khỏi mọi điều bất ổn khi trật tự trong xã hội đang bị đảo lộn đến mức không còn luân lý đạo đức gì nữa? Dù rằng trong gia đình mình vẫn giữ gìn được tôn ti trật tự, luân thường đạo lý nhưng khi bước ra khỏi cửa, có điều gì che chở cho mình tránh được mọi sự bất trắc?

My heart and prayers are with all of you, VICTIMS.

Tôn Nữ Thanh Dương 
Jul 15, 2016






Friday, July 1, 2016

CŨNG MAY - TKB









CŨNG MAY (trọn bài)

Cũng may mưa đổ về sông rộng
Áo em chỉ ướt nửa vạt sau
Mưa chẳng hẹn hò ôm áo mỏng
Cớ sao vạt trước cũng phai màu

Cũng may nắng trãi qua lòng phố
Em hứng xôn xao biển tóc thề
Tóc lỡ bay qua vuông cửa sổ
Trăm năm tình lạc đã quay về

Cũng may thề hẹn thưở nắng mưa
Gió cũng ôm theo khúc cuối mùa
Tình trót quay đi tình sẽ lại
Như lúc hẹn hò giửa nắng trưa

Cũng may từ biệt không buông hết
Không còn gởi lại tiếng yêu nhau
Ai nhớ ai quên mình vẫn nhớ
Chờ nhau đến lúc tóc phai màu

Cũng may gặp được em tử tế
Để thơ tãi được chút linh hồn
Bây giờ mình đã thành tri kỷ
Thơ bổng dính đầy dấu môi hôn

Cũng may mình đến trong tiền kiếp
Chắc nợ nần nhau tự lúc xưa
Chờ mảnh trăng tròn thay trăng khuyết
Đợi nhau ngàn kiếp cũng không vừa

Cũng may tháng Tám mình quen nhau
Đã qua tháng Bảy đẫm mưa ngâu
Nên đã nhìn nhau thề trong mắt
Yêu măi dù đời lắm bể dâu

Cũng may tay đã nắm bàn tay
Kiếp sau đêm tối cũng thành ngày
Qua ngày, qua tháng, trăm năm nữa
Cho nhau hạnh phúc dẫu một giây

Cũng may, mình thầm nói cũng may
Trễ nhưng không muộn khúc sum vầy
Mai mốt trong vô thường cuộc sống
Tay mình còn nắm chặt tay ai!

TRẦN KIÊU BẠC
(8/3/2016)