Thursday, November 24, 2016

THANKSGIVING 2016



Happy ThanksGiving to you all,


Con gái của cháu, 6t học lớp 1, tự làm các món trang trí trên bàn




Chị lớn nấu các món ăn
 
 
Xin Tạ Ơn Trên những gì chúng tôi có được hôm nay.




Wednesday, November 16, 2016

BURRITOS SUNDAY



Khoảng vài năm trước, buổi trưa ngày lễ Tạ Ơn, tôi ra thư viện trả sách. Thư viện đóng cửa tôi thấy một ông nằm ngủ trước cửa dưới mái hiên. Lục trong túi chỉ còn số tiền nhỏ, tôi để nhẹ bên cạnh ông. Ra về mà lòng áy náy. Tối hôm đó hai chúng tôi mua những hộp pizza trở lại thư viện. Không thấy ông ấy đâu, chúng tôi chạy xe vòng qua mặt bên kia cũng không thấy, nhưng lại thấy những người khác nằm ngủ dưới các bụi cây. Xót xa lắm, trời lạnh mình áo mũ còn run mà họ nằm trong những chiếc túi ngủ mong manh... Tôi đặt những hộp pizza bên cạnh họ, quay lưng đi, thì nghe những tiếng gọi thật lớn tên ai đó. Sợ quá tôi tưởng họ nổi giận với tôi. Bóng tối phủ đầy chung quanh khoảng sân bên hông thư viện, nơi đây vắng vẻ, chỉ có những bụi cây um tùm. Tôi quay lưng tính chạy ra xe. Thì ra họ gọi những người khác đang ngủ ở chỗ bụi cây xa xa ra ăn chung. Từ đó thành thông lệ, mỗi mùa lễ chúng tôi lại mang pizza đến với họ.

Thường mình cho tiền khi các hội từ thiện gửi giấy xin, hay soạn áo quần cho các tổ chức. Những việc làm ấy góp phần giúp người thiếu thốn nhưng dừng lại ở mức độ nào đó. Khi đối diện với những người kém may mắn hơn mình, thực tế đánh thức tôi, làm tôi suy nghĩ và tiếc rằng mình không có  khả năng để chia xẻ nhiều hơn.

Lúc sau này, tôi tham gia vào một nhóm ở nhà thờ làm burritos cuối tuần mang đến chia cho người không nhà. Sáng thứ bảy, nhóm gặp nhau trong bếp của nhà thờ, sửa soạn các thứ cần thiết như trứng, thịt, khoai tây nấu cho món burritos. Mỗi phần có chai nước, giấy lau miệng, gói gia vị nhỏ. Tất cả cho vào một túi giấy trắng tinh đàng hoàng. Từ sáu giờ sáng Chúa nhật, chúng tôi đã có mặt để hâm nóng các thứ và cuốn gói burritos. Hơn bảy giờ đoàn chúng tôi lái xe xuống downtown, nơi có nhiều người không nhà để chia cho họ phần ăn sáng. Mỗi tuần nhóm làm khoảng 300 chiếc burritos, và phân phát những món cần thiết khác.

Tôi đi theo và thấy rằng, họ rất cần những thứ dùng cho vệ sinh cá nhân, và mùa lạnh đến họ cần áo ấm, vớ, giày, mền. Mới tuần trước đây, một món không ai chuẩn bị có vài người hỏi: những người đàn ông cần dao cạo râu. Trong nhóm ai có áo quần không dùng mang đến, có người mua thêm mền mới, và những tấm nhựa để họ trải nằm dưới đất. Người phụ trách phát áo quần trong nhóm nói với tôi, khi đi khách sạn nhớ mang những chai nhỏ các thứ như dầu gội đầu, xà phòng tắm, bàn chải và kem đánh răng ... về cho, người ta rất cần. Lâu nay tôi có rất nhiều những thứ đó không biết làm gì vì khi đi chơi thấy chai nhỏ đẹp, lấy cho vui, về nhà thì không dùng.

Và vì thế tôi bận hơn một tí, bận đi xin áo ấm, vớ, giày, và các thứ nhỏ nhỏ. Tôi nói với các chị tôi, các bạn, những người quen biết, ai cũng vui vẻ lục lọi đồ đạc để cho những món họ dư dùng. Có những món áo quần đẹp, sang thì nhóm tôi không lấy vì mình mang cho người không nhà, chỉ cần những món thực dụng. Khi tôi đứng phát mũ, vớ, ai cần dùng họ mới hỏi. Một đoàn người đứng xếp hàng lần lượt chờ đến phiên, họ không nói năng ồn ào, hình như họ không muốn nói. Họ không lấy món gì họ không cần. Đó là điều ngạc nhiên. Trước mặt tôi là thùng mũ len, thùng vớ, ai tôi cũng hỏi nếu họ cần, nhiều người lắc đầu. Người cần chỉ lấy một đôi vớ, họ không màng đến đôi thứ hai. Nhìn thấy vậy, mới biết họ đàng hoàng hơn những nơi có cho quà hay thức ăn miễn phí, nhiều người nhào vào giành giật thật xấu hổ.

Khi tôi mới sang Mỹ, nhắc đến người không nhà, nhiều người ở đây nói đừng cho tiền họ, vì họ là những người làm biếng không chịu đi làm. Tôi lại nghĩ khác, số người đó có thể chỉ là một phần nhỏ trong số mấy chục ngàn người kém may mắn kia. Mỗi người có một hoàn cảnh, ai lại muốn ra ở ngoài đường ngoài phố như vậy. Gần ba mươi năm ở đây, tôi thấy rằng mình làm gì được phần mình thì làm. Mình có được nơi ăn ở ấm êm, chừng đó đủ để thấy mình may mắn hơn họ rất nhiều. Nhớ mãi, khi Thầy tôi còn, thường nhắc nhở tôi, Lời Chúa dạy rằng: Đừng cho tay trái biết việc tay phải làm. Tôi không bao giờ muốn cho ai biết những gì tôi làm, nhưng việc này, nếu không cho biết thì làm sao xin được những món cần thiết. Như tôi lúc trước, không hề biết người ta cần những đôi vớ cũ, những chai dầu gội đầu nhỏ từ khách sạn, những chiếc dao cạo râu, những chiếc lược... những món tôi có, cũng như bạn có, mà mình không biết làm gì với nó.

Mùa lễ Tạ Ơn đến, tôi Tạ Ơn Trên đã cho chúng tôi  những gì có được ngày hôm nay, tôi cũng tạ ơn người trưởng nhóm Burritos Sunday đã nghĩ ra chuyện làm burritos để chúng tôi có dịp đóng góp một chút ít. Hy vọng bạn cũng tìm được một việc gì đó chia xẻ với những người kém may mắn trong mùa lễ này.


Tôn Nữ Thanh Dương
Mùa Tạ Ơn 2016



Monday, November 14, 2016

ÁO DÀI



Tháng này có đám cưới cháu. Hai tuần trước các chị chồng bảo nhà mình phái nữ sẽ mang áo dài. Hơn hai mươi năm rồi chưa may áo dài, chưa mặc áo dài lại. Hơi lo lo. Chẳng biết sẽ như thế nào...

Thử áo, chưa kịp quay lại, chị bấm máy bất ngờ, lại thích tấm hình này:


mt 2016

Nhìn thấy mình trong gương, ngạc nhiên lắm. Cảm giác lạ và thích thú khi xỏ tay vào chiếc áo dài sau mấy mươi năm. 





Monday, October 31, 2016

Chuyện Nhỏ Cuối Tuần



Có khi nào bạn gặp trường hợp, xe hết xăng, đứng trước cây xăng mà không mở nắp bình xăng ra được không? Đó là chuyện chúng tôi gặp phải cuối tuần qua.

Buổi chiều tối khi có chuyến đi xa, bình xăng cạn, ghé vào trạm xăng thì chúng tôi không thể nào mở miếng che nắp bình xăng được. Từ bao lâu nay chúng tôi chỉ cần đẩy nhẹ trên miếng tròn tròn ấy là nó bung ra, rồi vặn nắp mở. Lúc đó hết người này đến người khác thay nhau đụng nhẹ, đụng mạnh, cạy gỡ, đánh đấm vào nắp đậy bên ngoài mà không thấy nhúc nhích gì. Phía sau trong xe có một miếng gì đó tôi cũng thử kéo mấy lần, vẫn không thấy miếng nắp bung ra. Tôi đã dùng chìa khoá xe cạy vào kẽ hở của miếng nắp ấy nhưng không thấy chỗ nào để bẫy lên. Ở nhà còn xe nên chưa đến nỗi hốt hoảng. Đã tính quay về, đổi xe khác cho chuyến đi, tôi nghĩ đến chuyện ngày mai mang xe ra tiệm sửa. Lên xe, tôi lấy cuốn manual ra đọc, tìm trang nói về xăng, và cách mở nắp bình xăng. Thật là đơn giản. Lâu nay chúng tôi chỉ biết một cách, do người bán xe ở dealer chỉ là đẩy nhẹ vào miếng nắp đó, còn hai cách nữa nhưng có đọc sách đâu mà biết. Chỉ cần dùng cái key fob (remote mở khoá xe) bấm mở là miếng đậy bình xăng bung ra, (có một điều lạ, mỗi lần bấm mở cửa xe thì nắp đậy xăng có bật ra đâu? sao bây giờ lại mở?) Một cách nữa là dùng chìa khóa mở cửa xe nhưng xoay theo chiều kim đồng hồ, cách này lạ quá, sẽ thử xem sao. Mở được nắp, đổ xăng đầy bình trời tối lắm rồi nên phải đi ngay.

Tôi có chiếc xe này đúng mười ba năm và rất thương nó nên không muốn thay xe khác, dù mọi người chê tôi đi xe cũ luôn thúc giục tôi đổi xe. Ai nói gì thì nói, tôi giữ xe gần như mới và sẽ giữ thêm một thời gian nữa. Mười ba năm nhưng tôi ít đi xa nên số cây số vẫn còn thấp, xe vẫn chạy tốt và đẹp đẽ, tôi không màng đến những chiếc xe đời mới với những tiện nghi hiện đại. Đối với tôi vô ích. Chiếc xe này đưa tôi đi các nơi, qua bao nhiêu vùng đất mới lạ, qua bao nhiêu chỗ làm khác nhau, qua bao ngày nóng lạnh mưa gió... Đã bao nhiêu giờ tôi ngồi trên xe, khi lái một mình tôi nói chuyện với xe, xe cũng như người bạn thân đồng hành với tôi mọi lúc. Tôi có vài chiếc xe khác trước chiếc này, xe nào tôi cũng thương cũng qúy, xe đã giúp tôi rất nhiều, tôi biết ơn xe của tôi lắm.

Khi mới mua xe về, chẳng bao giờ chúng tôi đọc cuốn manual, không phải một xe mà lần nào mua xe cũng không đọc. Tôi còn nhớ có lần mưa lớn quá, tôi lái xe một mình trên freeway. Nước mưa nhạt nhoà gương sau xe nhưng tôi không biết làm sao mở quạt nước phiá sau. Lúc ấy hoảng lắm nhưng không dám thử vặn lung tung, sợ lỡ làm gì hư hỏng món khác thì tiêu đời. Lại có lần đi trên đường có sương mù nhiều, mờ mịt chẳng thấy gì phía trước. Xe có fog light nhưng chưa bao giờ tôi dùng nên không biết mở thế nào. Nghĩ thầm về nhà sẽ đọc trong manual cho biết, rồi lại quên luôn. Hình như không phải chỉ xe, mà bất cứ món nào cũng vậy. Từ máy tính cho đến máy in, máy chụp hình cho đến điện thoại, radio hay cassette, TV hay tủ lạnh, máy giặt máy sấy hay máy cắt cỏ, vv và vv. chả bao giờ mở mấy cuốn chỉ dẫn ấy ra xem. Chỉ toàn lúc hư hỏng trục trặc gì đó mới mở ra dò đúng trang đọc đúng phần cần tìm rồi thôi. Lúc nào cũng có một ý nghĩ, khi nào rãnh sẽ đọc cho biết. Bao nhiêu món đồ hư hỏng mà mấy cuốn sách còn mới tinh, bao nhiêu cái xe đến rồi đi mà có khi mấy cuốn manual chưa mở ra một lần. Bây giờ còn tệ hơn nhiều, vì có gì thì mở internet ra tìm, nhanh hơn là mở sách. Thời đại thông tin hiện đại làm chúng tôi hư hỏng quá đi mất.

Đó là chuyện trục trặc cuối tuần qua.

Nguyệt Hạ
Cuối tháng mười 2016





Tuesday, October 25, 2016

THƠ TRẦN KIÊU BẠC

SÀI GÒN TRONG KHÚC NHỚ QUÊN



Có nhớ hay quên cũng là Sàigòn
Phố nghiêng vai chào nhau mừng buổi sáng
Một góc cà phê phần ba ly pha đậm
Một mình thả trôi vị đắng cuộc đời

Không là phố quen của tuổi hai mươi 
Phố cũ khó tìm, người về không biết
Những đổi thay đến từng dấu vết
Ngóng thật lâu chưa biết ngõ ra vào

Bây giờ phố xưa không còn trẻ đâu
Tiếng rao đêm đã khàn hơn một chút
Chiếc xe già nua mỏi hơn buổi trước
Người đạp xe quen gội tóc muối tiêu

Nhớ thật nhiều và quên cũng thật nhiều
Không thể quên phần ba ly cà fé đậm
Trong mưa khuya nhớ thương lời rao sáng
Giữa nắng ngày thương nhớ tiếng rao đêm

Sài gòn vẫn Sài gòn lẫn lộn nhớ quên
Trong nỗi quên đã nẩy mầm niềm nhớ
Bởi ngàn năm Sài gòn trong hơi thở
Trái tim xa quê nhịp đập vẫn Sàigòn.

TRẦN KIÊU BẠC


Sunday, October 23, 2016

Thơ MẸ - Trần Kiêu Bạc






Trong Hư Ảo Khói Nhang Vẫn còn Thơm Mùi Mẹ
Thơ Trần Kiêu Bạc
Hồng Vân diễn ngâm

Thursday, October 20, 2016

GÓC TRÁI TIM CHO NGƯỜI Ở LẠI - Thơ TKB





Góc Trái Tim Cho Người Ở Lại
Thơ Trần Kiêu Bạc
Hồng Vân diễn ngâm

Wednesday, October 19, 2016

ĐÊM TRỞ LẠI PLEIKU - Thơ TRẦN KIÊU BẠC


...
Pleiku còn mãi với nhớ mong
Phố của tình nhân phố ngàn thông
Phố cao của núi buồn như lá
Của "Em Pleiku má đỏ môi hồng"
...
(Đêm Trở Lại Pleiku - Trần Kiêu Bạc)



Đêm Trở Lại Pleiku
Thơ Trần Kiêu Bạc
Diễn ngâm Hồng Vân