Thursday, June 13, 2013

Nhạc Sỹ Hoàng Châu




Khóc Thầy


Để tưởng nhớ Thầy Trần Hoàng Châu (1929 - 2013)



Nhạc sỹ Hoàng Châu
Người thổi sáo bằng mũi
trong khi có thể hút thuốc bằng mũi bên kia và miệng



1.
Cuối tuần rồi, mãi đến chiều Chúa Nhật tôi mới được tin thầy đã ra đi... Vửa kịp lúc đi lễ chiều, tôi dành buổi lễ cầu nguyện cho thầy của tôi. Không biết tại sao có sự trùng hợp, Đức Ông giảng về chuyện lễ đám tang. Trong bài giảng, tôi nghe Đức Ông nói,

 
- Tôi có dịp dự nhiều lễ tang, và mỗi lễ tang có phần đọc Eulogy - bài điếu văn. Trong bài ấy thường nói về những điều tốt đẹp của người qua đời. Tôi nghĩ rằng, tại sao chúng ta chờ đến khi người ta nằm xuống rồi mới khen tặng, mới ca tụng họ? Tại sao chúng ta không nhắc đến những điều tốt đẹp ấy khi người ta còn sống trên đời???
 

Tôi đang nghĩ về Thầy Hoàng Châu, về cuộc đời thầy. Và bên tai nghe lời Đức Ông giảng... Tôi thấy đúng như vậy. Con người mình có điều lạ, thường ít khi khen tặng hay lên tiếng về những điều tốt đẹp người khác làm trong hiện tại. Chỉ chờ đến khi người ta mất đi thì mới vội vàng lên tiếng khen hay nhắc lại những chuyện tốt họ đã làm khi sinh thời.



2.
Vậy là thầy đã ra đi. Thế là hết những lúc lo lắng không hiểu Thầy lúc này bệnh tình ra sao... Thế là hết những lần thắc mắc không biết có ai giúp thầy trong lúc cần thiết...


Tôi đến với thầy khi thi đậu vào lớp sáu trường Nữ Pleime. Quà thưởng của tôi là một cây đàn mandoline và những bài học đàn từ thầy. Từ những ngày đầu tiên, thầy đã như một người cha người chú của tôi. Tôi làm quen với những nốt nhạc, những bài hát khi đến học tại nhà. Thầy chỉ cho tôi cách cầm phím đàn làm sao, cách rung tay như thế nào để cho đúng cách đàn mandoline. Tôi không bao giờ quên được bài đầu tiên thầy cho tôi tập là bài Dừng bước giang hồ với 7 khung nhạc dạo trước khi vào giòng nhạc chính. Thầy chỉ cho tôi điệu pasodoble trước khi cho tôi tập bài La Paloma... và nhiều những bài khác. Thời gian sau, khi thấy thầy chơi harmonica, tôi cũng tỏ ý muốn biết. Ở nhà tôi lại được cho một cây kèn harmonica mới toanh còn trong hộp. Tôi mang đến nhà thầy và thầy chỉ cho tôi thổi mà không hề có chuyện tiền bạc gì cả.


Khi vào học ở Pleime, tôi không nhớ rõ đến lớp nào thì có giờ nhạc của thầy. Tôi không được học vẽ với thầy nhưng tôi biết thầy dạy vẽ ở trường Phạm Hồng Thái. Khi tôi được giao trách nhiệm làm tờ bích báo đầu tiên của lớp, tôi mang đến nhờ thầy vẽ cho tôi. Thật lạ lùng. Lúc đó, lương tiền thầy giáo không có bao nhiêu, vậy mà thầy vui vẻ nhận lời và đã bỏ ra không biết bao nhiêu giờ để vẽ cho tờ báo tên Ươm Mơ của lớp tôi. Thầy trang hoàng hết tờ giấy croquis với màu nước và những hình ảnh đẹp. Tôi còn quá nhỏ để nghĩ đến chuyện tiền bạc và đã không biết đến chuyện thầy bỏ tiền túi ra mua màu vẽ cho tờ báo lớp tôi, chưa kể tốn thời gian của thầy nữa. Mỗi khi nghĩ lại tôi vẫn còn áy náy về chuyện này.


Những năm trung học tôi thường được đi tập hát với thầy khi trường có văn nghệ. Chúng tôi - gồm có tôi và các bạn trong lớp - phá thầy nhiều hơn là tập hát. Lần đó, thầy dạy cho bài hợp xướng, Chiến Sĩ Vô Danh của Phạm Duy, thay vì hát,


... Mờ trong bóng chiều, một đoàn quân thấp thoáng ...
thì cả bọn chế thành: 


...thò trong túi quần, một đồng xu không có
   có hai hòn, một hòn xanh hòn đỏ....

và cả bọn cứ lập đi lập lại những câu hát đó cho đến khi thầy giận không thèm tập hát nữa mới ngừng ....


Lần khác, khi thấy thầy đánh nhịp mà hai túi quần thầy nặng trĩu, không biết thầy để những gì trong đó, bọn tôi không nhịn cười được và cứ khúc khích mãi...  Chưa hết, tôi và Quỳnh My còn bày trò viết hàng chữ "Quần Bán Hỏi Người Mặc" trên tờ giấy dán sau lưng thầy. Khi thầy đánh nhịp, cả bọn chỉ cười chứ không tài nào tập trung. Thầy la nhiều lần không được, bỏ đi về. Cả bọn ngồi nói chuyện chờ thầy trở lại... Một lát sau, thầy lại đón xe thồ lên trường và vào tập hát ... Lúc ấy, con nít, chúng tôi không bao giờ nghĩ rằng mình làm thầy tốn kém thì giờ và tiền bạc... 

Mấy mươi năm qua, tôi vẫn nhớ mãi lúc thầy tập cho người solo bài hợp xướng Đợi Anh Về, trong đó có câu: Em ơi... đợi anh về em nhé... Thầy đã nắn nót sửa tới sửa lui cho đến khi hoàn hảo... 

Buổi trưa tôi thường ở lại trường vì nhà xa đi bộ về rồi quay đi lại chả bỏ công. Một lần tôi đang ngồi trong phòng học, hình như lớp tám thì phải, thầy đi vào. Thầy cũng ở lại trường để chiều tập hát cho buổi văn nghệ. Thầy bảo tôi đi xuống nhà bác Miên - người bán chè và nước trong giờ ra chơi ở trường - nhờ bác ấy làm hai tô mì gói cho thầy. Tôi hơi thắc mắc, tại sao thầy gọi hai tô. Đến khi mì mang lên, thầy bảo tôi ăn. Thật cảm động, tuy chỉ là một tô mì gói, nhưng tôi nhớ hoài. Mà lúc ấy, chung quanh trường có gì khá hơn để mua ăn vào buổi trưa? Mì gói là quý lắm rồi.
 

Thầy như thế nhưng trong giờ học, tôi vẫn cùng bạn bè chọc phá thầy... Thầy có la và bắt phạt qùy trên bàn, hay qùy trước cửa lớp, chúng tôi vẫn không sợ. Sao hồi đó chỉ thích phá phách mà không nghĩ gì xa hơn. Tuy nhiên bao giờ tôi cũng học thuộc bài chứ chưa khi nào bị điểm xấu.


Từ khi vào trường Nữ Pleime, tôi phải mang áo dài trắng đồng phục. Tất cả các áo dài của tôi đã từ bàn tay của cô vợ thầy Hoàng Châu may, lúc đó là nhà may Mộng Lan. Tôi nghe nói có những nơi khác may áo dài đẹp hơn nhưng tôi vẫn thích mang vải đến nhờ cô may cho tôi. Đối với tôi, những chiếc áo cô Mộng Lan may là đẹp và vừa ý nhất. Sau năm 75, cô phải đi buôn bán xa nên chuyện may vá ít đi. Tôi vẫn mang vải đến nhờ cô may áo dài mỗi khi có dịp. Chiếc áo dài cuối cùng cô may cho tôi là một chiếc áo màu vàng, tôi mang đi lễ nhà thờ vào ngày Chúa Nhật, để thấy chỉ có mình là người duy nhất mặc áo dài đi lễ thời gian đó.

Sau khi nghĩ học, tôi lại muốn học đàn guitar và dành dụm để mua một cây đàn mang đến học với thầy. Những tháng ngày này buồn bã, không còn vô tư như trước. Những bài nhạc tập tành cũng chỉ là những bản mang âm điệu buồn chứ không còn rộn rã vui tươi... Thầy thường đăm chiêu, ít nói, và hút thuốc nhiều hơn. Nhiều buổi tôi đến nhà, chỉ ngồi chơi với các em mà không tập đàn bao nhiêu. Dần dần tôi cũng không còn đến học đàn với thầy nữa vì có nhiều thứ khác cần phải làm... 


Khi tôi rời Pleiku, thầy đang ở Sài gòn. Tôi không có dịp gặp thầy một lần nào nữa. Mấy mươi năm xa nhà, thỉnh thoảng tôi có nghe tin của thầy. Năm 2010, tin thầy bị tai biến nặng. Tôi liên lạc và thầy có gửi thư cho tôi. Thật là xúc động khi thầy đang đau bệnh mà cố gắng viết thư. Thầy gửi tặng tôi bài nhạc thầy mới sáng tác và hình của Thầy. Đó là bức hình sau cùng tôi có.




Trước đây, khi nói chuyện với Quỳnh My, bọn tôi còn cười đùa khi nhắc đến chuyện chọc phá thầy cô, trong đó chuyện của thầy Hoàng Châu làm bọn tôi cười nhiều nhất... Bây giờ thầy đã không còn nữa....


Thầy ơi, con đã học được niềm đam mê âm nhạc ở thầy ngay từ khi thầy dạy con những nốt nhạc đầu tiên, nhưng con đã không có được cái ý chí theo đuổi âm nhạc như thầy, vì con đã bỏ dở dang tất cả những món đàn con học. Hôm nay đây, ngồi viết lại những kỷ niệm với thầy, con rất tiếc vì đã không tiếp tục theo đuổi cho đến nơi đến chốn những điều thầy dạy con từ bước khởi đầu. Con xin tạ lỗi với thầy. Thầy mãi mãi là một người thầy kính yêu của con.



Tôn Nữ Thanh Dương
12 tháng 6 năm 2013



Sunday, June 9, 2013

ĐẠI THI HÀO NGUYỄN DU



Đại thi hào Nguyễn Du được tôn vinh Danh nhân văn hóa thế giới
Ban chấp hành Tổ chức Văn hóa, Khoa học và Giáo dục của Liên Hợp Quốc (UNESCO) họp ở Paris (Pháp) đã nhất trí thông qua Nghị quyết số 192 EX/32 trình Đại hội đồng UNESCO biểu quyết vinh danh đại thi hào Nguyễn Du là Danh nhân văn hóa thế giới.


Tượng đại thi hào Nguyễn Du tại khu di tích quốc gia đặc biệt Nguyễn Du ở xã Tiên Điền, huyện Nghi Xuân (Hà Tĩnh).
Thông tin trên được tiến sĩ-Giám đốc Sở VHTTDL Hà Tĩnh xác nhận với Dân Trí sáng 21.5. Theo tiến sĩ Hải, ngày 12.4.2013, Ban chấp hành Tổ chức Văn hóa, Khoa học và Giáo dục của Liên Hợp Quốc (UNESCO) họp ở Paris đã nhất trí thông qua Nghị quyết số 191 EX/32 trình Đại hội đồng UNESCO biểu quyết vinh danh đại thi hào Nguyễn Du của Việt Nam cùng 92 danh nhân trên thế giới được tôn vinh là Danh nhân văn hóa thế giới.

Tiến sĩ Hải cho hay, đợt này có 55 nước và 1 thành viên liên kết trong số 195 nước thành viên và 8 thành viên liên kết trình 159 hồ sơ xin vinh danh danh nhân của các thành viên. Sau khi thẩm tra, xem xét kỹ các hồ sơ, Ban thư ký UNESCO đã trình lên Ban chấp hành của tổ chức này duyệt thông qua 93 hồ sơ, trong đó hồ sơ khoa học xin vinh danh đại thi hào Nguyễn Du của Việt Nam được đánh giá cao.

Sau đợt biểu quyết này, vào tháng 11.2013 này, Đại hội đồng UNESCO họp ở Paris sẽ chính thức ra quyết định vinh danh đại thi hào Nguyễn Du, mọi hoạt động tôn vinh sẽ được triển khai ở Việt Nam và các nước cộng đồng UNESCO trong thời gian 2 năm 2014-2015.

Cũng theo ông Hải, đây là lần đầu tiên Nguyễn Du - nhà thơ lớn, nhà văn hóa lớn của dân tộc - được UNESCO vinh danh.
Theo Dân tri

Saturday, May 25, 2013




Nghe nhạc chọn lọc






 
Xin vào website dưới đây, mở máy và đánh tên bất cứ bản nhạc nào hay ca sĩ nào mình thích rồi nghe thoải mái.
 
 
1. Đánh tên bản nhạc hay tên ca sĩ vào khung search nằm dưới hàng chữ "Welcome to Muziic DJ"-- rồi nhấn chuột vào chữ search ,sẽ ra cả danh sách bài hát ,
Sau đó  chọn bản nhạc mình thích .
2. Có thể nghe từ máy bên phải hay bên trái bằng cách bằng cách bấm vào tên bài hát, sẽ ra  ch đĩa 1hoặc 2 , muốn ngưng thì bấm "brake", muốn nghe lại thì bấm "playback".
 
---- Rất hay và lạ, phải nói là "tuyệt cú mèo" .

Sunday, May 19, 2013

Những thắng cảnh thiên nhiên


Những thắng cảnh thiên nhiên đẹp đến ngỡ ngàng

Hang Sơn Động của Việt Nam cùng nhiều địa danh khác trên thế giới được thiên nhiên ban tặng cho vẻ đẹp lộng lẫy đến khó tin.

"Đường hầm tình yêu" ở Ukraine. Thực chất đây là đoạn đường sắt dài khoảng 3km, bao phủ một màu xanh mướt vô cùng tươi mát của cây cối. Ảnh: Oleg Gordienko

Cánh đồng hoa tulip ở Hà Lan rực rỡ những dài màu. Ảnh: Allard Schager

Cánh đồng muối Salar de Uyuni ở Bolivia được xem là một trong những tấm gương lớn nhất thế giới, phản chiếu toàn bộ bầu trời và khung cảnh thiên nhiên. Ảnh: dadi360

Công viên Hitachi gần bờ biển Ajigaura ở thành phố Hitachinaka, Nhật Bản với diện tích 3,5 ha là thiên đường của các loài hoa khoe sắc quanh năm. Nơi đây được ví như “Thái Bình Dương” trên đất liền bởi phủ đầy những cánh đồng hoa bất tận, trải dài tít tắp tới chân trời. Ảnh: nipomen2

Hang động băng Mendenhall ở thung lũng Mendenhall, Alaska, nước Mỹ. Ảnh: Kent Mearig

Bãi biển Đỏ nằm ở đồng bằng châu thổ sông Liaohe, cách thành phố Bàn Cẩm, Trung Quốc khoảng 30km về phía Tây Nam. Nơi đây được gọi là biển Đỏ vì khu vực này được bao phủ bởi một loài cỏ dại màu đỏ khi bước vào mùa thu. Ảnh: MJiA

Rừng tre Sagano nằm ở phía tây bắc của Kyoto, Nhật Bản có diện tích 16km2. Không chỉ đẹp, khu rừng còn tạo ra những bản nhạc du dương khi gió thổi qua những rặng tre xào xạc. Ảnh: Yuya Horikawa

Con phố xinh đẹp ở Bonn, thành phố bên bờ sông Rhine thơ mộng của nước Đức. Ảnh: Adas Meliauskas

Đường hầm hoa Tử Đằng nằm tại thành phố Kitakyushu với gần 150 cây Tử Đằng và hơn 20 loài khác nhau. Người dân Nhật Bản coi đây là loài hoa đại diện cho tình yêu vĩnh cửu. Ảnh: imgur.com

Những chùm hoa mềm mại chảy xuống như thác, bồng bềnh như mây khiến người xem như lạc vào chốn bồng lai tiên cảnh.

Rừng Đen nằm ở miền tây nam nước Đức với rừng thông bạt ngàn, các ngọn đồi và thung lũng xanh mướt. Khu rừng được coi là "lá phổi" của Đức với khí hậu quanh năm trong lành. Ảnh: andy linden

Cánh đồng chè xanh mướt ở Trung Quốc.
An Thy

Saturday, May 11, 2013

CHUYỆN MỚI XẢY RA







CHUYỆN MỚI XẢY RA

 


Mấy ngày nay, tôi cảm thấy bực dọc và buồn bã. Một nỗi ấm ức cứ chực để tràn ra. Tôi muốn được hét thật to cho hả giận, từ ngày nghe tin ba người phụ nữ bị bắt cóc và giam giữ từ cả mười năm nay.(*)

Tại sao lại có những chuyện như thế ở cái xứ sở gọi là văn minh này? Bao lâu nay, không biết bao nhiêu chuyện bắt cóc, hãm hiếp, giam cầm và giết chết thủ tiêu xác các em nhỏ, các thiếu nữ vv... Tôi nghe và buồn vì thấy mình không làm gì được. Lần này, không hiểu sao tôi lại bị ảnh hưởng nhiều hơn lúc nào hết. Tôi không muốn nghe, tôi không muốn nhắc đến. Tôi tắt TV, radio, internet, nhất là trang Yahoo mấy hôm trước cứ để ba cái mặt thú vật ấy, tôi đã tránh để không phải thấy, không phải nghe. Không phải một mình tôi, buổi tối hôm nghe tin ấy, chồng tôi cũng không ngủ được vì quá upset. Chiều qua chồng tôi đi làm về, có nhắc đến. Tôi nói với anh rằng,


- Chuyện đó đã làm em bực dọc và buồn chán mấy hôm nay, đừng nhắc đến nữa được không?
- Chính anh cũng thấy sự tồi tệ quá đáng trong chuyện này. Nghe đến là thấy bực mình. Nhưng anh muốn nói về ông Charles Ramsey, người đàn ông da đen đã gọi 911 và nói với cảnh sát như là hát Rap.

- Nhắc đến thì em nói, nghe đoạn gọi 911 của cô Amanda Berry, thấy không vui với người cảnh sát trả lời. Làm gì mà cứ lằng nhằng, hỏi tới hỏi lui... Người ta trường hợp khẩn cấp mà khi cô ấy khóc và hỏi cảnh sát có đến không, họ đã trả lời là : "nếu tôi mở được khoá chiếc xe này". Nghe câu đó thấy thật sự bực mình.

(Tôi nghe đoạn băng ghi âm của cuộc gọi 911 với giọng khóc xin của cô Amanda... ở TV. Nghe một tí thấy ghét quá nên tắt luôn không thèm xem TV nữa).

Chồng tôi nói về dư luận trên radio anh nghe trên đường lái xe về. Người ta đang bàn tán là hãng MacDonald có thể sẽ mướn ông Charles Ramsey làm quảng cáo cho họ vì khi gọi cảnh sát, ông ấy nói đang ăn cái bánh mì BigMac của MacDonald. 


Sự việc như thế xảy ra, việc đầu tiên tôi nghĩ đến là những sự tra tấn hành hạ mà các cô gái ấy đã trải qua trong suốt mười năm dài. Tôi không hiểu làm sao họ, những cô gái trẻ có thể chịu đựng được sự ngược đãi dã man như vậy trong suốt thời gian ấy. Kinh khủng quá khi nghĩ đến, lúc cô Amanda sanh con, không được đi nhà thương mà chính các cô ấy giúp nhau đỡ đẻ. Tội tình biết mấy khi tên súc vật ấy đã làm cho cô Michelle Knight phải ít nhất 5 lần hư thai bằng cách bỏ đói cô 2 tuần lễ và đấm liên miên vào bụng cô !!! Thương làm sao khi tôi nghe nói, người mẹ của Amanda đã qua đời năm 2006 trong lúc không biết con mình đang ở đâu. Thật là may mắn các cô ấy đã thoát nạn. Tôi không muốn nhắc đến những kẻ đốn mạt đã hại đời các cô. Tôi không muốn phí chữ nghĩa của mình để nói đến những kẻ không xứng đáng gọi là con người nữa.


Nghe nói những kẻ khốn nạn ấy đã sống rất bình thường với hàng xóm láng giềng. Điều này làm tôi buồn nôn khi nghĩ đến, đằng sau những bộ mặt người kia là những tâm địa tồi tệ hơn cả thú vật. Tôi hay tin người, hầu như không bao giờ nghĩ xấu cho ai. Bây giờ có chuyện này, tôi cứ thắc mắc, không hiểu những người đàn ông mà tôi quen biết hoặc không quen biết, có người nào tâm địa xấu xa như thế không? Làm sao tôi biết được nếu họ có những bí mật như thế? 


Đúng ra, tôi không muốn nhắc đến câu chuyện tồi tệ này. Nhưng khi trong lòng tôi không yên, tôi muốn nói lên ý nghĩ của mình. Tôi muốn nói lên sự thương cảm cho thân phận đàn bà trong mọi hoàn cảnh. Dù biết rằng, ý nghĩ của tôi, cũng chỉ như một hạt cát trong sa mạc, một giọt nước giữa đại dương. Có thể tôi là đàn bà và nghĩ đến sự đối đãi tệ bạc với phụ nữ tôi không thể bỏ qua được. Tôi chỉ biết cầu nguyện xin bình an đến với các cô gái ấy và xin cho cuộc sống được tốt đẹp hơn.



Nguyệt Hạ
10-05-2013



* Chuyện xảy ra ở thành phố Cleveland, tiểu bang Ohio, Hoa Kỳ. Ba cô gái Amanda Berry, Gina DeJesus, Michelle Knight bị bắt cóc và giam giữ từ mười năm trước.

CHUYỆN NGẮN HAY



Gửi đến quý hữu vài câu chuyện thật ngắn, thật hay... chạm đến tim, để giải trí cuối tuần.  Chúc tất cả an bình.






Mẹ tôi 
Chiến tranh ác liệt. Bố ra chiến trường. Mẹ cô độc dắt con lánh nạn khắp nơi.
Hòa bình. Bố không trở về. Mẹ khóc hằng đêm. 
Năm năm sau mẹ mới quyết định lập bàn thờ với bức di ảnh của bố. 
Một mình mẹ vất vả nuôi con. Vậy mà căn bệnh ung thư quái ác lại cướp mất mẹ.
Hôm bức ảnh mẹ được đưa lên bàn thờ bên cạnh bố, bất ngờ bố trở về! Tất cả chợt vỡ oà...
Bức ảnh bố được hạ xuống. Trên bàn thờ ...mẹ lại một mình.


Mẹ ghẻ
Cô tôi muộn chồng vì quá dữ dằn, ruột thịt cũng chẳng ai muốn gần, đành lấy dượng, đã góa vợ. 
6 tuổi, Lộc về với mẹ ghẻ, làm đủ việc mà vết roi mới chồng lên dấu đòn cũ...
Lộc 15 tuổi, dượng chết. Đinh ninh Lộc bỏ đi, nên ngày mở cửa mả, cô đuổi khéo:
- Có muốn về với bà ngoại mày không? 
Lộc cúi đầu, nói trong nước mắt: 
- Con đi rồi, mẹ ở với ai?
Sau câu nói ấy, dường như bà mẹ gh
 thì ở lại với nấm mồ, còn cô tôi về, đi chùa, ăn chay. 
Lộc trở thành cậu ấm - rồi trở thành thạc sĩ, mẹ con thân thương như một phép màu.



Em bé bán vé số
Mười ba tuổi,cha chết. Mẹ lấy dượng. Bé bỏ học đi bán vé số.
Mẹ bảo : - Con liệu nuôi lấy thân, mẹ bất lực.
Bé nghĩ : - Trong cuộc đời này ai khổ như mình ?
Tối nọ bán trúng độc đắc cặp mười cho một ông bằng tuổi cha. Bé vui mừng chạy tới báo tin. 
Nhà vắng. Ông ấy cười cười kiểu dê cụ. Trao một tấm vé trúng thưởng rồi bảo :
- Của em .
Đêm đó bé không về nhà, đau đớn .....
Khuya tỉnh dậy nằm bên ngoài cánh cổng. Bé lần tìm tấm vé. Không còn. Cánh cửa khép chặt ...

Tìm em
Ngày đó, cùng chung xóm nhỏ, em hay rủ tôi chơi trò " bịt mắt bắt dê ".
Sợ tôi ăn gian, em tự tay gấp khăn thật kỷ . 
Vậy mà, chưa hết một vòng sân, tôi đã bắt được em. Em giãy nãy bắt đền, tôi lại chịu thua .
Lớn lên, theo gia đình phiêu bạt kiếm sống khắp nơi, mỗi lần nhìn lũ trẻ chơi trò năm cũ, tôi lại nhớ xóm nhỏ, nhớ em .... da diết ngậm ngùi .
Ngày xưa, chưa giáp một vòng sân..... Bây giờ,có ai bịt mắt đâu sao tôi tìm em, tìm hoài không thấy .


Vết sẹo 

Ngày bé, anh và tôi hay chơi trò cút bắt. Lần nọ tôi té ngã, máu ở đầu gối chảy rất nhiều . 
Anh xuýt xoa theo từng giọt nước mắt của tôi, luôn miệng hứa sẽ che chở tôi suốt đời, không bao giờ để tôi đau nữa .
Lớn lên, anh đi du học, bỏ luôn ý định về nước . 
Ngày mẹ anh mất, anh dẫn một cô gái da trắng, tóc vàng về chịu tang. 
Tôi đứng nép sau bậu cữa, nhìn sang.
Bất chợt vết sẹo ở chân nhức buốt.... 



Đánh đổi 
Chị yêu anh vì vẻ lãng mạn và coi thường vật chất. Chị xa anh cũng vì lẽ đó. 
Nhân chứng của cuộc tình là chiếc xe đạp, nó chở đầy kỷ niệm của một thời yêu nhau.
Mười năm xa cách, anh lao vào cuộc mưu sinh và có một gia sản ít ai bằng. 
Tình cờ anh gặp lại chị, nhìn thấy chiếc xe đạp ngày xưa, chị hỏi: 
- Anh còn giữ nó?.
Anh nghẹn ngào: 
- Anh làm ra những thứ này mong đánh đổi những gì anh có trên chiếc xe đạp ngày xưa.

Quà tặng của Thượng Đế
Cô đã hơn một lần thủ thỉ với mẹ : 
- Anh ấy là món quà quý giá nhất mà Thượng đế đã ban tặng cho con. 
Lần nào nghe xong mẹ cũng mỉm cười. 
Cô đã yêu, yêu bằng tất cả những gì mà cô có được. 
Cô hồn nhiên và hạnh phúc bên anh mặc kệ bao thăng trầm của cuộc sống. 
Với cô, anh là phần đời quan trọng nhất.
Rồi một ngày kia. Thượng đế đến mang món quà của cô đem tặng cho kẻ khác. 
Ðêm nào cô cũng ôm gối mỏi mòn tự hỏi vì sao..... 
Mẹ nằm bên khẽ nén tiếng thở dài. 


Cạm bẫy ở quê nhà
Hai người lấy nhau sau bao nhiêu bầm dập của cuộc đổi đời xa xứ. 
Chị là cô Tú Xương tân-thời, tảo tần mọi việc trong ngoài, giấc mơ một mái ấm gia đình với vài đứa con ngoan. Chị đã toại-nguyện. 
Những tưởng dòng đời cứ thế mà êm trôi. 
Anh muốn về thăm quê hương, thăm mộ phần của thân phụ vắng người chăm sóc. 
Hai tháng dài qua mau, anh về lại, người cứ ngẩn ngơ. 
Một buổi nọ điện thoại cầm tay kêu, anh vừa nghe tiếng nói đã ba bước đi vào phòng đóng cửa lại. 
Chị buồn lắm, nhưng không hỏi, mà có hỏi chắc gì anh đã nói. 
Đúng một năm sau, anh lại khăn gói về quê, chỉ báo cho chị nghe trước có một tuần. 
Chị sửng sờ: 
- Về làm chi nữa? Mới về năm trước.
Anh ung dung bảo, muốn ly-dị. 
Chị khóc, nước mắt tràn như sông như suối. 
Giấc mơ bình yên một đời của chị phút chốc tan thành mây khói.

Tuesday, May 7, 2013

BILL GATES



10 câu nói bất hủ của Bill Gates

Trước khi về hưu, Bill Gates ông chủ của tập đoàn phần mềm lớn nhất thế giới Microsoft đã dành thời gian quý báu để đưa ra 10 lời k huy ên dành cho các bạn thanh niên trên con đường lập nghiệp. Chúng tôi xin giới thiệu và mời các bạn tham khảo những lời k huy ên bổ ích của người đàn ông giàu nhất thế giới này, vì có thể, một ngày nào đó, bạn cũng sẽ trở thành một Bill Gates thứ hai?


1. Thế giới vốn không công bằng. Bạn biết điều này chứ? Dù bạn có nhận thấy sự bất công trong xã hội hay không thì cũng đừng hy vọng làm thay đổi được nó. Việc cần làm là hãy thích nghi với nó!

(Sở dĩ như vậy, vì một mình bạn sẽ không thể nào làm thay đổi được sự bất công trong xã hội)

2. Mọi người sẽ không bao giờ ngó ngàng đến lòng tự trọng của bạn, điều mà họ quan tâm chính là thành tựu mà bạn đạt được. Do đó, trước khi có được những thành tựu, bạn đừng nên quá chú trọng hay cường điệu lòng tự trọng của bản thân mình lên!

(Lòng tự trọng quá cao sẽ tỷ lệ thuận với sự bất lợi trong công việc của bạn)


3. Thường thì bạn sẽ không thể trở thành CEO, nếu chỉ mới tốt nghiệp trung học. Nhưng khi bạn đã trở thành một CEO thì không còn ai để ý là bạn mới chỉ có tốt nghiệp trung học nữa.

(Lúc này người ta sẽ đánh giá và quan tâm nhiều đến năng lực hơn là bằng cấp của bạn)


4. Khi bạn gặp khó khăn hay bế tắc trong công việc, đừng có oán trách số phận! Điều bạn học được khi gặp trắc trở chính là kinh nghiệm và bài học, để lần sau không bao giờ mắc phải nữa.

(Điều cần làm lúc này là trấn tĩnh và bắt tay làm lại từ đầu)


5. Nên hiểu một điều rằng: Trước khi có bạn, bố mẹ bạn không phải là những người "chán ngắt, vô vị" như bạn của ngày hôm nay đã nghĩ. Đây chính là cái giá rất lớn mà bố mẹ đã phải trả cho sự trưởng thành của bạn.

(Bạn phải có nghĩa vụ đền đáp công ơn với những người đã dành cả cuộc đời mình cho sự sống và trưởng thành của bạn)


6. Khi đi học, bạn đứng thứ mấy trong lớp cũng không phải là vấn đề quan trọng. Nhưng khi đã bước chân ra xã hội thì mọi việc lại không đơn giản như vậy. Dù đi đâu hay làm công việc gì, bạn cũng nên tạo đẳng cấp cho mình.

(Luôn tự nhủ rằng, bạn sẽ luôn là người đứng đầu, như vậy bạn sẽ có động lực và tinh thần nhiều hơn cho sự nghiệp của bản thân)


7. Khi đi học, bạn luôn mong chờ đến ngày nghỉ lễ, Tết. Khi đi làm thì hoàn toàn không giống vậy, dường như là bạn sẽ không được nghỉ ngơi. Công việc sẽ cuốn bạn đi bất cứ lúc nào, kể cả ngày nghỉ.

(Nếu là một nhân viên luôn mong chờ ngày nghỉ lễ, thì bạn sẽ bị lạc hậu hơn so với những nhân viên khác.Sự lạc hậu này còn luôn đồng hành với sự đào thải và thất nghiệp)


8. Khi ngồi trên ghế nhà trường, lúc gặp khó khăn trong học tập thì có giáo viên giúp đỡ bạn. Tuy nhiên, nếu lúc đó bạn lại cảm thấy mọi khó khăn đều do những yêu cầu quá nghiêm khắc từ phía giáo viên, thì bạn đừng nên đi làm sau khi tốt nghiệp! Đơn giản nếu như không có những yêu cầu nghiêm khắc từ phía công ty, thì chắc chắn bạn sẽ không làm được gì và sẽ nhanh chóng thất nghiệp, hơn nữa, lúc này sẽ không có ai giúp đỡ bạn cả.

(Nên nhận thức được rằng: Công ty sẽ luôn yêu cầu cao hơn rất nhiều so với trường học. Vì ở trường học, dù bạn có học được hay không thì chỉ ảnh hưởng đến cá nhân bạn. Còn ở công ty bạn có làm được việc hay không thì lại ảnh hưởng đến rất nhiều người )


9. Mọi người đều thích xem phim truyền hình, nhưng bạn không nên xem nhiều, vì đó không phải là cuộc sống của bạn. Chính công việc ở công ty mới phản ánh cuộc sống thực của bạn.

(Bạn không nên xem phim nhiều, vì tư tưởng của bạn sẽ bị ảnh hưởng bởi những bộ phim truyền hình đó.Cuộc sống của bạn nên do bạn quyết định)


10. Không bao giờ phê bình người khác sau lưng của họ, đặc biệt đừng bao giờ phê phán sếp là người không có năng lực, điều này là không đúng.

(Nếu bạn có thắc mắc gì trong công việc thì nên nói ý kiến của mình trước mặt mọi người. Còn nếu như bạn luôn giữ thái độ và hành động phản kháng sau lưng người khác, thì chỉ có bất lợi cho bạn mà thôi




9 Sự thật kinh ngạc về Bill Gates



Mỗi ngày Bill Gates kiếm được 20 triệu USD, nếu đổi tài sản của tỷ phú này thành tờ tiền 1 USD có thể làm con đường từ trái đất tới mặt trăng.

Đó là một vài ví dụ trong số 9 so sánh thú vị xung quanh tài sản khổng lồ của tỷ phú Bill Gates, người sáng lập hãng phần mềm Microsoft.


1. Bill Gates kiếm được 250 USD mỗi giây, khoảng 20 triệu USD mỗi ngày và 7.8 tỷ USD một năm.


2. Nếu ông ấy đánh rơi một USD, ông ấy sẽ không buồn nhặt lại vì như vậy sẽ mất 4 giây, tức khoảng 1.000 USD.


3. Nợ của nước Mỹ là 5.62 nghìn tỷ USD, nếu được giao trả món nợ này, Bill Gates sẽ trả xong trong chưa đầy 10 năm.


4. Bill Gates có thể làm từ thiện khoảng 15 USD cho mỗi người trên trái đất mà vẫn còn giữ lại cho riêng mình được 5 triệu USD.


5. Michael Jordan là vận động viên được trả lương cao nhất ở Mỹ. Nếu vận động viên này không ăn không uống, giữ lại toàn bộ thu nhập khoảng 30 triệu USD mỗi năm, thì phải đợi đến đến năm 227 tuổi mới giàu như Bill Gates hiện nay.


6. Nếu Bill Gates là một quốc gia, ông ấy sẽ là quốc gia giàu có thứ 37 trên trái đất.


7. Nếu bạn có thể đổi tất cả tiền của Bill Gates thành tờ 1 USD, bạn có thể làm con đường nối từ trái đất đến mặt trăng. Để làm con đường bằng các tờ tiền 1 USD này, bạn phải mất 1,400 năm và sử dụng 713 máy bayBoeing 747 để chở số tiền đó.


8. Năm nay, Bill Gates đã ở tuổi 54. Nếu giả dụ sống thêm 35 năm nữa, ông ta phải tiêu 6.78 triệu USD mỗi ngày mới hết số tiền ông ấy kiếm được hiện nay.


9. Nếu người dùng hệ điều hành Microsoft Windows có thể lấy được 1 USD với mỗi lần máy tính treo vì lỗi của hệ điều hành, Bill Gates sẽ phá sản chỉ trong 3 ngày.




10 việc làm có ích lợi nhất cho cộng đồng của Bill Gate



Từng là người giàu có nhất thế giới, nhà sáng lập Microsoft đã cùng vợ cho đi hàng tỷ USD, để góp phần cứu giúp hàng triệu người trên toàn thế giới.


Phải cảm ơn những công việc Bill Gates đang làm với quỹ từ thiện Bill và Melinda Gates, khi ông cho đi hàng tỷ USD của mình để chống lại sự lan tràn của dịch bệnh, và phát triển nguồn lương thực cho những người cần thiết nhất trên thế giới. Theo Business Insider, dưới đây là 10 dự án thiết thực nhất từ quỹ từ thiện của Bill Gates.


1/ Nghiên cứu chuối



Quỹ Gates đang tài trợ cho việc nghiên cứu để cho thêm chất sắt và Vitamin A vào chuối. Sau khi được biến đổi, giống chuối này sẽ được phân phối ở Uganda . Một nhà khoa học của trường Đại học Queensland , Australia đang thực hiện dự án trên, nói:

"Chuối cũng là một trong những thực phẩm cai sữa tốt nhất cho trẻ em. Chuối sẽ được đóng gói trong điều kiện vô trùng và không cần nấu chín”.


2/ Loại trừ bệnh bại liệt



Các ca bại liệt đã giảm xuống 99% và quỹ Gates muốn loại bỏ hoàn toàn căn bệnh này. Quỹ đã thực hiện một chương trình tiêm chủng tích cực và việc tiến hành đang được thúc đẩy cho một số khu vực còn lại trên thế giới.


3/ Làm giảm bệnh sốt rét



Quỹ Gates vừa giúp đỡ các ca nhiễm sốt rét ở Zambia bằng việc đầu tư vào một chương trình thử nghiệm.Theo đó, chương trình này giúp người dân nằm trong giường có màn trừ muỗi và giúp họ phun thuốc xịt muỗi trong nhà. Dự án này đã hoạt động tốt và hoàn thành ở các quốc gia khác. Ngoài ra, quỹ Gates cũng đầu tư vào việc tìm kiếm vắc-xin phòng bệnh sốt rét và các loại thuốc diệt muỗi mới.


4/ Biến phân thành năng lượng sinh học



Nhà khoa học Katarik Chandran nhận được 1,5 triệu USD tiền trợ cấp từ quỹ từ thiện của Bill Gates, để thực hiện dự án biến phân người thành năng lượng diesel sinh học. Nếu thành công, nó sẽ là cách tuyệt vời để biến chất thải của người thành một thứ hữu dụng.


5/ Tăng 'sức khỏe' cho cây sắn



Quỹ Gates đã tài trợ cho một nhóm nghiên cứu nhằm làm giảm chất xyanua tự nhiên trong củ sắn. Ngược lại, nó làm tăng protein, sắt, kẽm, vitamin A và E để tạo sức đề kháng với những căn bệnh mới của cây sắn.Sắn là loại lương thực phổ biến với 800 triệu người trên toàn thế giới.


6/ Chi 42 triệu USD để sáng chế toilet



Bill Gates muốn giúp đỡ 40% người trên thế giới không có nhà vệ sinh cần thiết, bằng cách xây dựng những toilet độc lập mà không cần đường nước hoặc điện, để biến chất thải thành năng lượng, nước sạch hoặc các chất dinh dưỡng.


7/ Chi 2 tỷ USD để chống lại HIV



Quỹ Gates đã đóng góp một phần nhỏ làm giảm tỷ lệ nhiễm HIV mới từ năm 2001 đến 2008. Quỹ này bỏ tiền vào vắc-xin, ngăn chặn sự bùng phát của căn bệnh thế kỷ ở Châu Phi và làm giảm chi phí điều trị của người bệnh.


8/ 1,5 tỷ USD cho phụ nữ và các vấn đề sức khỏe trẻ em



Ngày 7/6/2010, bà Melinda Gates tuyên bố Quỹ Bill & Melinda Gates sẽ tài trợ 1,5 tỷ USD trong vòng 5 năm tới, để hỗ trợ các dự án của nước ngoài liên quan tới chăm sóc sức khỏe của bà mẹ và trẻ em. Khoản tiền này sẽ được đầu tư đến hết năm 2014 và phần lớn được hỗ trợ cho các chương trình nghiên cứu tại Ấn Độ, Ethiopia và một số nước có tỷ lệ phụ nữ và trẻ em tử vong cao.


9/ Nghiên cứu dùng muỗi tiêm vắc-xin



Năm 2008, quỹ từ thiện Bill và Melinda Gates thông báo tài trợ 100.000 USD cho các công trình nghiên cứu khoa học, nhằm phòng chống hoặc điều trị các bệnh lây nhiễm như HIV/AIDS và lao, tìm cách hạn chế sự kháng thuốc ngày càng tăng. Trong đó, có giải pháp của Hiroyuki Matsuoka ở Đại học Y khoa Jichi (Nhật Bản), biến muỗi thành loại “kim chich bay” để tiêm vắc-xin cho người.


10/ Kêu gọi các tỷ phú khác quyên tiền



Bill và Melinda Gates không chỉ muốn cho đi số tiền của mình, mà họ còn muốn các tỷ phú khác làm điều tương tự. Càng nhiều tiền được đóng góp, cuộc chiến chống lại các căn bệnh trên toàn thế giới càng hiệu quả hơn. Nỗ lực này nhận được sự ủng hộ của tỷ phú, nhà đầu tư Warren Buffett. Đến nay, có ít nhất 40 gia đình và cá nhân giàu có nhất Hoa Kỳ, bao gồm ít nhất là 30 tỷ phú đã hứa hiến tặng ít nhất là một nửa số tài sản của họ cho việc từ thiện.

Saturday, May 4, 2013

Top 100 Guinness World Records

.Top 100 Guinness World Records -



Ai có thì giờ rảnh rỗi vào đây xem cũng đáng đồng tiền bát gạo lắm!


If you see some scaring Scenes...just close your eyes for  a second... Enjoy!!
Mời click vào link dưới đây để xem 100 màn biểu diễn phá kỹ lục thế giới ! 
http://www.youtube.com/watch?v=pTYNqvQYVoo&feature=youtube_gdata_player