Friday, September 26, 2014

Thu Tình







Giữa Mộng và Thực 
Yên Sơn

Em huyền ảo như khói sương
Trong đêm thu muộn giữa vườn trăng vơi
Anh là đêm thu muộn
Em là ánh trăng vơi
Nhìn nhau ý nhị nụ cười
Dư hương còn đậm dẫu thời xuân qua

Tình như có, như rất xa
Giữa đêm dỗ giấc lời ca thật buồn
Em như bờ liễu rũ
Anh làm ánh trăng suông
Đôi bờ một cõi nhớ thương
Vẫn nghe nhịp đập, mùi hương thật gần

Giật mình mình lại phân vân
Bờ xưa bến cũ mấy tầng trăng thu
Anh là xe thổ mộ
Em là khách nhàn du
Chung đường nhưng bước về đâu
Ánh trăng dát bạc điệp màu sương lam

Chớm Thu 2014




 Thu Tình

 
Trăng thu rơi muộn giữa trời  
Em nghe anh đến bên bờ khói sương  
Từ ngày tim nhỏ lạc đường
Tiếng thơ anh gợi còn thương còn ch
 
Chữ nào nhắc lại tình thơ
Câu nào gợi nhớ vu vơ một thời
Em, áo trắng bước vào đời
 Anh, chinh chiến duỗi dong hoài - xa xôi

  Để rồi đổ tội thế thời  
Mình xa nhau - chẳng một lời thệ giao
Thôi thì chừ gặp lại đây 
  Duyên xưa còn nhớ - tâm nay còn tình
 
Bờ xưa liễu rũ chung hình  
Thu qua trăng muộn vẫn mình với ta

 Nguyệt Hạ
 
Sept 16, 2014



Thursday, September 18, 2014

Thư mực tím - 16













Thư mùa thu

 
Ở đây thời tiết nóng, em quên đi ngày tháng vẫn trôi qua và mùa này tiếp nối mùa kia. Anh có nghe mùa thu nơi anh đã đến?

 
Chừng đó thôi, chỉ mấy chữ, mấy mẫu tự, làm em nhớ. Em nhớ lắm, từng mùa thu qua, em và anh thường hay tâm sự về mùa thu cuộc đời. Thư mới nhất anh nhắc, còn nóng vài ngày nữa, 21 tháng 9 là sang thu.

 
Sáng nay thức giấc, nắng vàng tràn vào phòng qua khung cửa sổ, gió nhẹ nhẹ lay động tấm màn mỏng. Em đến bên cửa nhìn ra ngoài, không khí thơm mùi sớm mai. Nhẹ lắm chứ không như những ngày nóng như lửa vừa qua. Cảm giác từ những mùa thu trước trở lại trong em. Không rộn ràng như lúc đón xuân, không náo nức khi hạ đến, cũng không nôn nao mùa cuối năm. Êm đềm, trầm lắng, mùa thu trong em lại về. Qủa thật có thay đổi, màu nắng không còn vàng tươi rực rỡ như những tuần lễ qua, nắng đang trải nhẹ, mong manh lãng đãng giăng giăng... Bầu trời như có màn khói mỏng phủ lên, không trong suốt như ngày tháng hạ.
 
...
Em có hay mùa thu mưa bay gió nhẹ
em có hay thu về hết dấu cô liêu
Và em có hay khi mùa thu tới
bao trái tim vương màu xanh mới

...
 

Em yêu thích vô cùng lời nhạc như thơ của Ngô Thụy Miên, diễn tả trọn vẹn vẻ đẹp trữ tình của mùa thu, diễn tả sức sống mới gợi cảm từ mùa thu ... và còn nhiều, nhiều nữa, không khi nào em có thể viết ra hết những gì trong ý nghĩ ...
 

Chớm thu nơi em, nắng vàng mật ngọt, hoa lá xôn xao, chim chóc chuyền cành ... Cảm giác yên bình cho em viết vài dòng thư, bắt đầu mùa mới, với những rung động cũ từ ngày xa xưa tìm về, gửi đến anh một mùa thu thật đẹp tràn đầy tin yêu.




Nguyệt Hạ
Sept 18, 2014








Tuesday, September 16, 2014

Cafe Cũ



Cafe Cũ


Cafe cũ hâm lại uống vào vừa lạnh vừa ấm.

Cái cảm giác lạ lạ thật buồn cười. Nửa nóng nửa lạnh, trộn vào nhau, nhưng không thể nào hoà nhập được.

Sáng qua, tôi pha một ly đầy cafe sữa thật ngon. Một ngày tôi không thể nào uống hơn một phần tư ly cafe vì trái tim bất thường của tôi sẽ rock and roll trong lồng ngực. Lấy ra một phần cafe đủ cho buổi sáng, tôi cho ba phần tư cafe còn lại vào tủ lạnh để chiều về làm cafe đá. Buổi chiều bận rộn cơm nước, đến tối không uống được nếu không muốn thức đêm đếm đèn đường...


Hôm nay, cho ly cafe vào microwave, 11 giây đầu tiên vì không muốn cái ly yêu thích bị vỡ. Kế tiếp 22 giây, đưa lên miệng, vành ly lạnh, những giọt cafe chạy vào miệng ấm áp. Cái cảm giác vừa nóng vừa lạnh thật khó tả.


Cứ như vừa vui vừa buồn. Nếu ví như vừa khóc vừa cười thì hơi con nít. Lúc sau này, thành người lớn tôi không thể nào vừa khóc vừa cười được nữa. Nhiều khi nước mắt sắp sửa rơi ra thì lại phải gượng cười và quay đi để đừng ai thấy ... Vừa vui vừa buồn thì nhiều lắm. Bất cứ lúc nào tôi cũng có thể có hai trạng thái vui buồn lẫn lộn. Đang vui vẻ với mọi thứ đầy đủ chung quanh, chợt nghĩ đến những người thiếu thốn ngoài kia, thế là buồn. Đang vui cười khi thấy mình làm được việc gì, nhớ đến những thất bại đã qua, thế là buồn. Đang nói về một vấn đề nào đó, tự nhiên trí óc đi lan man đến những ý nghĩ xa xôi, thế là buồn.


Chỉ vì ly cafe cũ mà lan man nghĩ ngợi đến bao nhiêu thứ. Vị ngọt vị đắng của cafe và sữa, cảm giác lạnh và ấm lẫn lộn cũng hay hay. Đôi khi thử những điều mới lạ cũng hay hơn làm hoài những gì quen thuộc. Nếu tôi chỉ uống mãi cafe nóng mỗi sáng không bao giờ biết được vị giác lạ này. Tiếc thay bao nhiêu thứ trong cuộc sống không được thay đổi và "thử" cảm giác lạ đơn giản như ly cafe.


Nguyệt Hạ
Sept 16, 2014


Thursday, September 11, 2014

NHAT HOA TREN NET

.

Đọc mà rơi nước mắt... Hãy thể hiện yêu thương khi bạn vẫn còn có cơ hội...

"Chồng mất sớm, bà ở vậy nuôi con được 25 năm. Lúc đứa con gái lớn thành danh ở Mỹ, tháng nào cũng gởi cho bà $200. Hết xuân này đến xuân kia, cô luôn viện cớ này đến cớ kia không về thăm bà.

Đến khi người mẹ mất, cô về làm đám tang thật to nhưng tuyệt nhiên cô không hề rơi 1 giọt nước mắt. Đến khi cô mở chiếc rương mà bà luôn để đầu giường thì cô chạy tới ôm quan tài mẹ hét như điên "Mẹ, mẹ...mẹ ơi".

Thì ra những tờ Đô la mới toanh được gói kỹ cùng với những tờ giấy đã úa vàng được dán với tấm hình cô con gái lớn mới lọt lòng.

"Tiền nhiều quá mẹ xài không hết con à, mẹ nhớ con lắm, mỗi lần nghe tiếng Ông đa (Honda) là mẹ chạy ra,nhưng lần nào cũng không phải là con. Số tiền này mẹ để lại cho con, để dành phòng khi ốm đau nha con".

Cô đã có tất cả "1 người phụ nữ thành đạt, giàu có, danh vọng, chồng đẹp, con ngoan". Nhưng cô đã mất đi 1 điều vô cùng thiêng liêng: Mẹ! Đừng bao giờ thể hiện tình cảm khi đã quá muộn, bạn nhé!"

Hãy chia sẻ những câu chuyện ý nghĩa để cả nhà cùng đọc mọi người nhé!



Friday, September 5, 2014

LABOR DAY



Từ ngày rước em vìa ... từ một thư sinh công tử chàng phải trở thành người thợ bất đắc dĩ để phục vụ gia đình.

Khi cây cỏ ngoài vườn đến kỳ hạn, chàng trở thành người làm vườn, cắt cỏ, chặt cây, bón phân chăm sóc hoa lá...

Khi ống nước rò rỉ hay ống cống bị nghẹt, chàng là thợ ống nước, chuyên trị ống nước vỡ, ống cống nghẹt vv...

Khi máy móc đèn đóm không chạy, chàng là thợ điện, tháo gỡ, thay bóng đèn, nối dây điện vv...

Khi computer, laptop, tablet kể cả cell phone có gì trục trặc, chàng phải là người troubleshoot và làm cho máy chạy.

Khi cần đóng đinh treo lịch hay tranh ảnh lên tường, chàng trở thành thợ mộc.

Còn những món linh tinh khác, thứ nào cũng phải gọi đến chàng.

Nàng không giúp gì hơn đứng xớ rớ gần đó làm thợ đụng, thợ đè và thợ vịn.

Chàng hay càu nhàu, ngày nghỉ ở nhà  không bao giờ được nghỉ, có quá nhiều thứ cần làm.

LABOR Day là ngày làm việc, và đây là thành quả của chàng.






Sau khi kèo nhèo mấy năm trời, chàng chịu cưa gỗ đóng cái hộc kéo ra kéo vào trong ngăn tủ nhà bếp. Cái tủ sâu, món gì để phía trong là chết dí trong đó cả đời. Bây giờ có thể kéo ngăn ra thấy được mọi thứ còn gì bằng. Thấy nàng vui, khen chàng giỏi luôn miệng, chàng hứa sẽ làm thêm vài cái hộc như thế nữa.

Vui lắm, nàng đãi chàng món này, nhẹ bụng và đẹp mắt,





Ngoài trừ phải nấu nướng dọn dẹp bếp núc và những thứ vương vãi bừa bãi lung tung của chàng, kể ra cũng lời ấy chứ...

(Không tính những lúc cãi nhau chí choé la ó ỏm tỏi !)


Nguyệt Hạ
Sept 5, 2014

Tuesday, September 2, 2014

Thư mực tím - 15







T biết không, lần trước nói chuyện với T, mình nhắc đến trái Passion, tiếng Việt gọi là chanh dây. T bảo chưa thấy trái đó bao giờ.... Lần T đi Hawaii, em nói ở đó nhiều trái ấy lắm, thế nào cũng gặp.

Vậy mà T vẫn chưa biết cây này ra sao. Tuần qua em đi chợ trời, thấy cây và mua ngay dù vườn em hết chỗ. Khi mua cây này, em có ý nghĩ, để khi nào T đến chơi sẽ thấy.

Mấy ngày sau, tụi em làm giàn. Khung có sẵn chỉ cần mua các thứ để lên. Một góc bên kia là dây thiên lý. Cũng là cây em có sau khi nói chuyện với T. Thế nhé, hai thứ dây leo trên giàn ở đây là hai thứ dính dáng đến T. Đã hứa sẽ chăm sóc vườn cây cho em khi nào T sang đây, hay là khi em không thể... Sẽ không quên lời hứa phải không?

Mùa hè này qua nhanh, trời nóng, cây cối không được xanh tươi nhưng hoa quả lại có nhiều. Hôm đầu hè, cả nhà dự định đi thăm Cổng Trời, lại nghe cháy gần đó. Đành phải hoãn chuyến đi. Tụi em cũng lái xe đến gần vùng đó rồi, đi quanh những nơi khác chứ không dám liều mạng đi vào vùng lửa cháy. Những nơi em đi qua, nơi nào cũng ghé thăm vườn hoa cây cỏ. Có một vườn hồng rất đẹp rất rộng. Hình như hàng ngàn loại hoa hồng khác nhau. Em đi loanh quanh trong đó không muốn về. Thầm nghĩ chừng nào mình mới có một khu vườn như thế? Thấy vườn hoa vườn cây nào em cũng muốn trồng được như vậy cho mình. Tham lam quá chừng. Thôi thì cứ đi xem và ao ước vẫn chỉ là ước ao.

Gần hết mùa hè rồi, T đang làm gì? Có ý định gì cho những ngày tháng sắp đến? À, năm này ăn lễ ở đây nhé. 

 



Nguyệt Hạ
Sept 2, 2014