Wednesday, June 3, 2015

BÌNH THƠ



LỜI BÌNH THƠ TRẦN KIÊU BẠC CỦA MỘT NGƯỜI ĐANG SỐNG TRONG LÒNG TỔ QUỐC 

 

Đến với bài thơ duyên tình dào dạt


Vẫn Là Em bên này biển rộng




Vẫn là em, vẫn là em
Xum xoe trong áo lụa mềm gió bay
Hôm nay em mặc áo dài
Vẫn em, dù đã bên ngoài quê hương

Dễ thôi, một chuyện bình thường
Quên trong góc tủ đã chừng vài năm 
Áo dài tà Bắc, tà Nam 
Vẫn ươm trong đó chút mầm nhớ quê

Nơi con sông nhỏ thầm thì
Còn vương chút “Nớ”, chút “Ni” Huế buồn 
Em như về giữa Cửu Long 
Áo em thấp thoáng bên dòng sông xanh 



Tóc em từng sợi mong manh 
Chảy vào tà áo, chảy quanh gót hài 
Đường ngôi em rẽ làm hai
Bên thương bên nhớ, bên ngày bên đêm

Xa quê chín khúc ruột mềm 
Giấu trong tay áo niềm tin trở về
Vẫn em, áo, với tóc thề
Nghìn xa vẫn một tình quê đậm đà

Đã đành xa vẫn còn xa
Áo em vẫn nét  mượt mà Việt Nam!

Ngày 17.12.2009
Trần Kiêu Bạc
                                                  


        ( Lời bình : Vương Bảo 
          Quí tặng nhà thơ Trần Kiêu Bạc )
                   
Tôi lại được gặp Nàng Thơ Trần Kiêu Bạc trên trang lục bát. Đó là những vần thơ của con tim đa cảm. “Vẫn là em bên này biển rộng” là một minh chứng cho những điều như vậy.
                  
Nhẹ nhàng và êm ả, bài thơ mở đầu bằng những câu lục bát:

Vẫn là em, vẫn là em
Xum xoe trong áo lụa mềm gió bay
Hôm nay em mặc áo dài
Vẫn em, dù đã bên ngoài quê hương
                  
 Nhân vật trữ tình trong thi phẩm được giới thiệu hàm súc và ngắn gọn “Vẫn là em …Vẫn em”. Từ điệp “Vẫn” là từ thuần Việt, không phải là hư từ mà là một thực từ khảng định em cứ mãi với thời gian. Em là của ngày xưa, ngày nay. Em có khác chăng chỉ là không gian thay đổi “bên ngoài quê hương”. Em là người không những đẹp về vóc dáng “trong áo luạ mềm” mà còn đẹp về tâm hồn trong trẻo “xum xoe”. Không thể hiểu khác được, em chính là người con gái Việt Nam. Đó là chân dung của người đẹp được phác thảo bằng vài nét rất tinh tế.
                
Người con gái nền nã ấy lại được nói rõ hơn :

Dễ thôi, một chuyện bình thường
Quên trong góc tủ đã chừng vài năm
Áo dài tà Bắc, tà Nam
Vẫn ươm trong đó chút mầm nhớ quê
                 
Mặc áo dài là chuyện bình thường của người phụ nữ Việt Nam. Có lạ chăng là lâu nay không mặc, vì một lý do nào đó trong cuộc mưu sinh cho nên để “ Quên trong góc tủ đã chừng vài năm”. Áo dài đã được thi vị hóa bằng ẩn dụ sâu sắc. Không phải là áo dài tà trước tà sau, không phải là áo dài mớ bảy mớ ba mà là “Áo dài tà Bắc, tà Nam”. Phải chăng đây là áo dài hay hình hài của quê Việt. Hay người con gái Việt thắt đáy lưng ong với hai tà mềm mại? Là gì chăng nữa đó vẫn là áo dài mang hình bóng người con gái Việt Nam. Và còn “ Vẫn ươm trong đó chút mầm nhớ quê”. Từ áo dài tác giả đã có một trường liên tưởng sâu rộng nuôi dưỡng sức sống mãnh liệt của quê hương. Nỗi nhớ quê cứ canh cánh bên lòng. Nỗi nhớ quê đã được cụ thể hóa thành hạt giống bất tử đó là “ươm”, “mầm”.
                
Nỗi nhớ quê dần dần sáng tỏ :

Nơi con sông nhỏ thầm thì
Còn vương chút “Nớ”, chút “Ni” Huế buồn
Em như về giữa Cửu Long
Áo em thấp thoáng bên dòng sông xanh
                
Quê Việt dằng dặc dài suốt từ Bắc vào Nam. Có biết bao nhiêu con sông dài ngắn nhỏ to. Con sông đã là người bạn tâm tình. Ta và sông gắn kết máu thịt. Người Việt Nam ai chẳng có một dòng sông chảy trong ký ức sâu thẳm. Con sông đã tắm mát cả đời ta. Cho nên sông đã “thầm thì” biết bao chuyện vui buồn nơi xứ sở. Có thể là chuyện về những thăng trầm của lịch sử, chuyện tình của bao lứa đôi trên những chuyến đò ngang dọc. Và nhớ quê lắm, chỉ một tiếng “Nớ”, tiếng “ Ni” mà Huế trầm mặc, Huế dịu dàng, Huế của mộng của thơ đã hiện lên “Huế buồn”. Chưa về được quê nhưng tà áo dài em mặc như em đang ở giữa Cửu Long giang. Áo dài em mặc đang tha thướt trên dải lụa dài “dòng sông xanh”. Khổ thơ chứa chan tình cảm đối với quê hương. Nhớ quê là nhớ những gì cụ thể nhất, da diết nhất.
                
Người đẹp vì lụa, nhưng người đẹp còn là người có vóc dáng có tâm hồn trong sáng:

Tóc em từng sợi mong manh
Chảy vào tà áo, chảy quanh gót hài
Đường ngôi em rẽ làm hai
Bên thương bên nhớ, bên ngày bên đêm
              
“Tóc em từng sợi”  và “đường ngôi em rẽ” là hai nét tiêu biểu mà nhà thơ đã phác họa về “em”. Đó là những nét quyến rũ nhất khi ta bắt gặp một người đẹp theo quan niệm của người xưa “cái răng cái tóc là góc con người”. Tóc em rất đẹp, nhà thơ không nói mái tóc mà tỉa ra “từng sợi” mềm, mảnh nhưng óng mượt như sợi tơ lòng chảy từ nguồn về và “ chảy vào tà áo, chảy quanh gót hài”. Thật rành rõ “đường ngôi em rẽ làm hai”. Đường ngôi cân đối “thương”, “nhớ”, “ngày”, “đêm”. Đường ngôi là một phép hoán dụ. Từ “đường ngôi” ta thấu rõ được những phẩm chất cao đẹp của em. Đó là người đa cảm , có trái tim nồng ấm. Em có tình thương, có nỗi nhớ. “Thương” và “nhớ” là tình cảm đặc biệt chỉ có ở những người giàu lòng nhân ái. Người luôn luôn mở lòng mình đón nhận những điều tốt lành và ban phát những niềm vui. Người lúc nào cũng mong muốn xóa đi những hận thù. “Em” là người hiếu thảo sáng rõ như “ngày” và “đêm”. “Ngày” và “đêm” là hai mặt phải trái thực hư của cuộc sống. Nguy hiểm nhất của cuộc sống là có những loại người “Bề ngoài thơn thớt nói cười / Mà trong nham hiểm giết người không dao” (Nguyễn Du) . Tóm lại từ suối tóc mềm mượt, tha thướt của em đã được buông dài, thả rộng thành một vầng mây đẹp vây quanh em. Em ở trong áng mây đó như một tiên nữ với đầy đủ phẩm chất của người phụ nữ Việt nam: đẹp người, đẹp cả tâm hồn.
                
Quê hương bao giờ cũng trĩu nặng trong lòng em:
 
Xa quê chín khúc ruột mềm
Giấu trong tay áo niềm tin trở về
Vẫn em, áo, với tóc thề
Nghìn xa vẫn một tình quê đậm đà
                 
“Xa quê chín khúc ruột mềm/ Giấu trong tay áo niềm tin trở về”. (Có phải nhà thơ định nói “Xa quê chín khúc ruột mềm” là xa quê Việt nhớ đến dòng Cửu Long chín cửa? Hay xa quê Việt nhớ nơi có ông bà cha mẹ ta, nơi ta nhớ mẹ với chín chữ cù lao? Hay còn ý nào khác nữa?) Nhưng theo tôi có lẽ “chín” ở đây không phải là số từ mà là tính từ. Ca dao cũ có câu “Chiều chiều ra đứng ngõ sau/ Trông về quê mẹ ruột đau chín chiều”. Từ “chín” ở câu ca dao là tính từ nói lên nỗi nhớ nhung làm chín cả buổi chiều. Vậy thì “em” xa quê nhớ quê lắm, nhớ đến độ “chín khúc ruột mềm”. Đó là nỗi nhớ không có từ nào hay hơn sâu hơn thế! “Niềm tin trở về” được giấu trong tay áo. Đó là hình ảnh rất thơ, rất mộng. Bởi lẽ áo dài là hình ảnh của người phụ nữ Việt Nam. “Vẫn em” đã được khái quát bằng hai chi tiết “áo”, “tóc thề”. Hai chi tiết nêu bật được vẻ đẹp truyền thống đậm đà của người con gái Việt Nam.
              
Bài thơ khép lại:

Đã đành xa vẫn còn xa
Áo em vẫn nét  mượt mà Việt Nam!
              
“Đã đành” một sự cam chịu khi việc đã rồi, tưởng như chẳng còn hi vọng gì nữa, bởi lẽ “Xa vẫn còn xa”. Còn xa lắm biết đến bao giờ mới được gần? Nhưng chỉ cần nhìn thấy bóng dáng áo dài là đã thấy quê hương.
                
“Vẫn là em bên này biển rộng” là bài thơ lục bát thành công về nội dung và nghệ thuật. Xuyên suốt bài thơ là bóng dáng của chiếc áo dài Việt Nam, có thể là “áo dài”, “áo em”, “tà áo”, “tay áo”. Đó là nét phác thảo để thi phẩm “Thi trung hữu họa”. Có thể đôi chỗ của thi phẩm còn bị ép vận. Nhưng không vì thế mà bài thơ kém hấp dẫn. Nó giống như dòng sông có thác, có ghềnh, nhưng đó chỉ là những vết gợn không sao ngăn được dòng chảy từ nguồn về biển cả. Điệp từ “vẫn” được gài lồng trong hai khổ thơ đầu và hai khổ thơ cuối .Việc đó không làm cho thi phẩm thô nhạt mà lại làm cho ý‎ thơ đậm đà hơn, duyên dáng hơn, khẳng định hơn về tình cảm đối với quê nhà của “em”. Bài thơ đã nói được nỗi lòng của người “dù đã bên ngoài quê hương” nhưng trái tim vẫn gửi về xứ sở.  
                
Cảm ơn nhà thơ Trần Kiêu Bạc đã cho tôi được thưởng thức một bài thơ hay.
                                                                                 
Ngày 15.05.2015
Người bình: Vương Bảo
                                                                          



Tuesday, June 2, 2015

Trở Về






TRỞ VỀ
Yên Sơn


Theo tiếng gọi, tôi trở về mạn bắc
Gió giao mùa vi vút cánh rừng phong
Nghĩ tới một người tháng đợi ngày mong
Lòng náo nức tăng nhanh từng cây số
Tôi hình dung dáng thon gầy trước ngõ
Luống cúc vàng hoa đã ngập lối đi
Tôi trở về mang theo khối tình si
Sẽ chôn chặt bên bờ suối mộng

Chậm bước ra rừng phong
Một buổi chiều cuối Hạ
Vẳng nghe tiếng thì thầm của lá
Khi bầy chim trốn nắng vút lên cao
Lòng tôi đang mở hội... nôn nao
Khi thấy dáng em buồn bên bờ suối

Quay nhìn tôi trân trối
Giọt nước mắt lăn dài
Em ơi em anh đã về đây
Mang nỗi nhớ đặt lên bờ môi mọng
Em nhỏ bé trong vòng tay mở rộng
Nghe nhịp tim rộn rã đập liên hồi

Em chưa nói một lời
Ôm ghì tôi không thả
Thông vi vút thay cung đàn cuối Hạ
Con nắng chiều cũng đã vội quay lưng
Em ngước lên, vài giọt đọng rưng rưng
Tôi cúi xuống uống khô từng ngấn lệ

Hơi ấm từ thân thể
Giao hòa với thiên nhiên
Tôi và em như một cặp thần tiên
Nằm bên suối hát bài ca tình tự
Ai cũng biết bài ca tình rất cũ
Mà âm vang vẫn xao xuyến, ngọt ngào

Bầu trời muôn vì sao
Sóng tình như tràn vỡ
Tôi hỏi em mình bao nhiêu ơn nợ
Mà lúc nào cũng nhớ nghĩ đến nhau
Tình càng sâu thì chia cách càng đau
Và năm tháng có bao giờ đứng đợi

Dường như sương đang rơi
Nghe làn da se lạnh
Dịu dàng hôn lên đôi mắt hạnh
Áp buồng tim trên lồng ngực phập phồng
Em mỉm cười, nhắm mắt chờ mong
Miệng hoa hé, thì thầm lời ân ái

Bỗng quên đi hiện tại
Quên luôn cả tương lai
Em đắm chìm trong hạnh phúc cuồng quay
Tôi ngây ngất giữa khung sầu sắc nhớ
Chắc tiền kiếp đã một đời ơn nợ
Thì em ơi thuyền cặp bến đây rồi

Em xúc động, bồi hồi
Tim vui như mở hội
Bỗng nhí nhảnh cắn vai tôi rất vội
Khúc khích cười hất lọn tóc đầy hương
Dụi đầu vào lòng ngực rất dễ thương
Trong mê đắm nghe thời gian ngừng lại




Monday, June 1, 2015

NGƯỜI NHẬT




Thuyết "Ít, Nhiều" của người Nhật Bản.
10 nguyên tắc sống khiến người Nhật có tuổi thọ cao nhất thế giới.

Ăn ít, nhai nhiều
Ăn thịt ít, ăn rau nhiều
Ăn đường ít, ăn quả nhiều
Ăn mặn ít, ăn chua nhiều
Mặc ít, tắm nhiều
Lo ít, ngủ nhiều
Giận ít, cười nhiều
Ngồi xe ít, đi bộ nhiều
Nói ít, làm nhiều
Tham lam ít, bố thí nhiều



Monday, May 25, 2015

El Choclo - Ángel Villoldo





Louis Armstrong - Kiss Of Fire


KISS OF FIRE
Songwriters: Galley, Tom / Bailey, Richard Guy

I touch your lips and all at once the sparks go flying
Those devil lips that know so well the art of lying
And though I see the danger, still the flame grows higher
I know I must surrender to your kiss of fire

Just like a torch, you set the soul within me burning
I must go on, I'm on this road of no returning
And though it burns me and it turns me into ashes
My whole world crashes without your kiss of fire

I can't resist you, what good is there in trying?
What good is there denying you're all that I desire?
Since first I kissed you my heart was yours completely
If I'm a slave, then it's a slave I want to be
Don't pity me, don't pity me

Give me your lips, the lips you only let me borrow
Love me tonight and let the devil take tomorrow
I know that I must have your kiss although it dooms me
Though it consumes me, your kiss of fire

I can't resist you, what good is there in trying?
What good is there denying you're all that I desire?
Since first I kissed you my heart was yours completely
If I'm a slave, then it's a slave I want to be
Don't pity me, don't pity me

Give me your lips, the lips you only let me borrow
Love me tonight and let the devil take tomorrow
I know that I must have your kiss although it dooms me
Though it consumes me, the kiss of fire!

Aaah Burn me!

**********************



Enrico Macias

Amour Castagnettes Et Tango

Jacques Hélian


Amour, amour, quand tu nous tiens
Amour, amour, tu nous tiens bien
Ton corps blotti contre le mien
Dansons, castagnettes et tango olé !

Ici la brise est parfumée
Du goût léger des orangers
De joie de vivre et de chanter
Amour, castagnettes et tango olé !

La nuit nous invite aux aveux les plus caressants
Donne-moi tes lèvres avec la rose de leur sang
Au rythme infernal du désir international
Yo te quiero, chérie je t'aime, kiss me my love !

Quel est ton nom et d'où tu viens ?
Ne me dis rien, ne pense à rien
Laisse mon cœur avec le tien
Amour, castagnettes et tango olé !

Amour, amour, tu m'appartiens
Ton corps blotti contre le mien
Dansons tous deux jusqu'au matin
Amour, castagnettes et tango !
 
 

Friday, May 22, 2015

Raymond Lefevre - Il Faut Toujours Un Perdant (Hey)






Il Faut Toujours Un Pendant - Raymond Lefevre





Il Faut Toujours Un Perdant (Hey)
Julio Iglesias & Natasha St-Pier Et Julie Zenatti




Julio Iglesias Live France TV Show
Je n'ai pas changé
Il Faut
Viens m'embrasser




Thursday, May 14, 2015

Màu Tình Duyên








Màu Tình Duyên

Tình yêu đầy những sắc màu (*)
Ai khơi lên mối mộng sầu bấy lâu
Tơ duyên đành đoạn mưa ngâu
Đêm xưa Chức Nữ bên cầu lẻ đôi

Trăng nay vẫn sáng lưng đồi
Lung linh niềm nhớ vợi vời người ơi
Lần theo ánh nguyệt chơi vơi
Buông tay không nỡ làm rơi bóng hình

Hờn mây trách gió quên mình
Cuối đường gặp lại hữu tình hay duyên
Gửi về một ánh trăng riêng
Chia đôi mọi nỗi muộn phiền trong tâm

Nguyệt Hạ
May 14, 2015 


Tuesday, May 12, 2015

Mười Năm Anh Vẫn Hát Lời Tình Yêu



Mười Năm Anh Vẫn Hát Lời Tình Yêu
Yên Sơn

Mùa xuân tới không gian chừng mở rộng
Mây trên trời lãng đãng mấy tầng cao
Cây nghiêng đầu nghe cành lá xôn xao
Lời tình tự MùaTình Nhân đã tới

Mười năm chẵn, thời gian nhanh quá đỗi
Đường song song ai bàn chuyện hợp tan
Dù muộn màng, dù lắm nỗi trái ngang
Vươn tay nhặt từng trái sầu rụng rớt

Mười năm chẵn bao lần buồn bất chợt
Bao lời yêu cứ đặc quánh trong tim
Anh nhớ em bất luận ngày hay đêm
Mưa hay nắng, dù thu đông xuân hạ

Anh nhớ em, anh thì thầm với lá
Khi mây chiều bàng bạc cuối trời tây
Biết bao lần anh buồn ngất buồn ngây
Nhìn trăng sáng rồi thở dài não nuột

Dấu yêu ơi làm sao anh quên được
Ngày Valentine mình gặp gỡ đầu tiên

“Em giả vờ cầm báo đọc… thản nhiên
Khi cánh cửa hoàng hôn từ từ khép lại
Anh bối rối với nụ cười ngần ngại
Như con chiên ngoan tựa cổng thiên đường”

Kỷ niệm xanh nhập vào mộng miên trường
Ngày tiếp nối ngày, mười năm thắm thoát

Tình chúng mình chẳng bao giờ phai nhạt
Thắm đậm dần mỗi độ Valentine
Viết bài thơ gửi em đọc sáng mai
Khi nắng gọi và bình minh mở cửa

Anh muốn hỏi em sẽ bao giờ nữa
Tay trong tay cùng đón Valentine
Ai cũng biết rằng chớ hẹn ngày mai
Nhưng nỗi nhớ cứ chồng trên nỗi nhớ