Sunday, June 21, 2015
Saturday, June 20, 2015
NHẶT HOA TRÊN NET/ TÌNH CHA
Kiếp sau con vẫn mong được làm con của bố
Cám ơn bố vì những hy sinh, vì sự đồng hành, vì yêu thương và cũng vì bố đã sinh ra con trên đời này. Từ tấm lòng con luôn vang lên: Con yêu bố!
Bố thân yêu!
Từ những ngày con còn bé bỏng cho đến lúc khôn lớn giờ này, chưa một lúc nào con không có tình yêu của bố bên cạnh. Con đã đi xa gia đình mình năm năm, có cả một quãng đường dài cho sự trưởng thành, sự nhận thức mới, cho những luyến tiếc thời gian ở nhà, cho những khát khao được trở lại bé bỏng… cho tất cả. Tình yêu bố dành cho con vẫn vẹn nguyên như thế, bố hàng ngày dõi theo những chặng đường con bước, vẫn ở lại phía sau nâng đỡ con, mỗi lần con vấp ngã lại ở bên con an ủi… Cuộc sống của con không giàu có của cải nhưng đầy ắp những yêu thương. Nhiều lần con muốn nói tiếng cám ơn đến bố nhưng tất cả cứ lặng câm, con biết những sự biết ơn đó,không bao giờ vơi bớt.
Bố yêu quý! Bao lâu con nghĩ cuộc sống là những lăn lộn bươn chải kiếm sống, là những nỗ lực không ngừng cho chặng đường mà bản thân đã lựa chọn, để rồi chẳng mấy khi con về nhà, chẳng mấy khi con để ý rằng những sợi bạc trên đầu bố xuất hiện ngày một nhiều hơn, chẳng để ý rằng sức khỏe kia của bố đã yếu đi rất nhiều. Bố bảo con: "Cuộc sống xã hội không như gia đình mình, con phải trưởng thành thật mau để không bị lừa gạt, để có thể bước đi trên con đường con chọn thật tự tin. Khi nào mệt mỏi quá thì về với bố".
Hồi đó con nghĩ xã hội chỉ có là những con đường như đường làng con vẫn bước, nhưng đúng là lời dạy của bố chẳng bao giờ thừa. Con đường ngoài xã hội muôn vàn lối rẽ, chỉ cần con chệch một bước chân có thể sa ngã ngay tức khắc. Con cho rằng tuổi còn trẻ hãy cứ vui chơi nên những cuối tuần chẳng nghĩ đến việc về nhà. Đến giờ, khi vùi đầu vào công việc, mong muốn một ngày cúp học như xưa để có thể ở bên cả nhà lâu hơn một chút thật khó. Khi con bước chân ra cuộc sống với những toan tính thì đồng tiền, xã hội, công việc, áp lực làm con muốn gục ngã, muốn quay về thật lâu với gia đình, với bố nhưng sao khó khăn quá.
Ngày còn nhỏ, ở bên bố con có thể vui chơi thỏa thích, làm những gì bản thân thấy hứng thú. Giờ đi làm rồi con phải làm những điều người khác thích chỉ để kiếm tiền. Cuộc sống bên bố đối lập lắm với bên ngoài xã hội, bố ạ! Còn nhỏ, con đau chân, chỉ là lên cái mụn nhỏ giữa lòng bàn chân mà con kêu gào ầm ĩ, mục đích duy nhất là gây sự chú ý với mọi người, vậy mà bố lo lắng trằn trọc.
Ngày con ôn thi đại học hay thức đêm đến mức suy nhược cơ thể, bố bỏ lại mọi thứ, vội vàng đưa con đi khám. Cũng chẳng có gì to tát, con thấy thế, nhưng bố lại lo đến đứng ngồi không yên, ăn uống cũng không ngon miệng, ngủ không đủ giấc vì dõi theo con. Con không biết bản thân bao giờ mới đủ lớn trong mắt bố.
Ngày thi trượt đại học, con ngồi công viên khóc. Lúc đó, mọi thứ như nghiện ngập, cướp giết không có gì đáng sợ với con hơn cái kết quả tồi tệ ấy. Bố tìm con không được, gọi con không nghe, rồi bố nhắn tin mà cả đời này con cũng không bao giờ quên, lời nói đó cứ vang mãi trong tim, làm động lực cho con cố gắng “Con về đi. Giờ con có mạnh khỏe bố mới có thể sống tiếp được”. Con khóc to lắm, rất to bố ạ nhưng không phải do thất bại mà vì tình yêu bố dành cho con lớn lao quá. Lúc đó con biết rằng không có bầu trời nào, ánh dương nào quan trọng hơn mấy đứa con của bố.
Ngày thi trượt đại học, con ngồi công viên khóc. Lúc đó, mọi thứ như nghiện ngập, cướp giết không có gì đáng sợ với con hơn cái kết quả tồi tệ ấy. Bố tìm con không được, gọi con không nghe, rồi bố nhắn tin mà cả đời này con cũng không bao giờ quên, lời nói đó cứ vang mãi trong tim, làm động lực cho con cố gắng “Con về đi. Giờ con có mạnh khỏe bố mới có thể sống tiếp được”. Con khóc to lắm, rất to bố ạ nhưng không phải do thất bại mà vì tình yêu bố dành cho con lớn lao quá. Lúc đó con biết rằng không có bầu trời nào, ánh dương nào quan trọng hơn mấy đứa con của bố.
Đến bây giờ khi con đã đi xa bố, bố vẫn là người hiểu con gái nhất. Bố của con, con không thể đếm được những chai sạn, đau đớn và mỏi mệt hằn lên bao nhiêu trên gương mặt bố, chỉ biết rằng bố đã hy sinh cả cuộc đời dài này cho chúng con, để mấy chị em con được học hành đến nơi đến chốn, không thua bạn kém bè. Bố nói vì chúng con có thể hy sinh mọi thứ, làm mọi điều.
Có ai đó đã nói: Dù sau này con có tìm được hoàng tử của đời mình thì với con bố vẫn là hoàng đế. Con biết câu nói đó không phải nói sai nói nịnh mà chắc chắn xuất phát từ tấm lòng của mỗi người con chúng con. Bố không phải là người bố tuyệt vời nhất trên thế gian này nhưng là người bố tuyệt vời nhất trong bầu trời của mỗi chúng con. Con thầm cám ơn cuộc đời rất nhiều, cám ơn bố, cám ơn vì mọi điều. Cám ơn vì những hy sinh, vì sự đồng hành, vì yêu thương và cũng vì bố đã sinh ra con ở trên đời này. Ngàn lời cám ơn không thể nói hết được nhưng hơn tất thảy, từ tấm lòng con luôn vang lên: Con yêu bố!
Nếu có thể, kiếp sau, kiếp sau nữa, con xin được làm con của bố, được sống trong yêu thương bố trao.
Tuyết
Wednesday, June 17, 2015
Hoa Mùa Hè
Hoa dâm bụt đủ thứ màu, hoa nào cũng có hoa phượng tím rớt vào thấy dễ thương lắm,
Hoa Mãn Đình Hồng năm nào cũng tự rớt hạt xuống và tự mọc lên, trung thành như đám hoa cúc vàng,
Tuesday, June 16, 2015
Hoa Tháng Năm
Một ít hoa trong tháng qua, mang vào tặng các bạn.
Hoa Quỳnh màu này có rất nhiều từ giữa tháng ba đến cuối tháng năm, dù không phải chăm sóc gì nhiều, tưới nước rất ít.
Cây hoa loa kèn này cũng vậy, ở góc vườn mát nên tươi tốt, có hoa rất nhiều từ tháng hai qua đến tháng sáu vẫn còn.
Tuần cuối tháng năm, nhìn thấy hoa sứ đầu tiên, lúc đó phượng tím đã trải đầy sân nhà, hai màu đi với nhau thật dễ thương.
Phượng tím năm nay có hoa từ tháng tư, quá sớm.
Ngày cuối tháng năm trên đường đi Big Bear, nhìn thấy hoa vàng hai bên đường thật đẹp. Không biết hoa tên gì vàng rợp suốt con đường đèo quanh co. Xe chạy nhanh chỉ bấm được vài tấm tạm tạm, mờ mờ...
Jun 15, 2015
Monday, June 15, 2015
ĐÊM VỀ THĂM SÀIGÒN - TRẦN KIÊU BẠC
ĐÊM VỀ THĂM SÀIGÒN |
Đêm về thăm lại Saìgon
Chân còn in rõ chưa mòn dấu chân
Tần ngần một chút tần ngần Lá rơi mái phố như gần như xa Tiếng rao đêm vẫn thật thà Sương còn tinh khiết sân nhà đầy sương Đứng im một chút bên đường Nghe đời gõ nhịp theo dương cầm buồn Sàigon đêm với thủy chung Người đi, người ở chờ mong một ngày Về Saigòn trong đêm nay Đêm không xát ớt mà cay mắt mình! TRẦN KIÊU BẠC |
NHẶT HOA TRÊN NET/ THỨC KHUYA...
Những tác hại khủng khiếp khi thức khuya
Hy vọng bài viết này phần nào bạn đã hiểu rõ tác hại của việc thức khuya và hãy khắc phục nó để cơ thể của bạn được bình thường và bạn luôn khỏe mạnh.

Những tác hại khủng khiếp khi thức khuya
Nguồn: Alobacsi
Những tác hại khủng khiếp khi thức khuya
NGỦ MUỘN, NGUY CƠ CỦA NHIỀU BỆNH TẬT
★ Từ 21 – 23h là quãng thời gian hệ miễn dịch (bạch cầu lymph) bài độc (đào thải chất độc), lúc này nên giữ trạng thái yên tĩnh hoặc nghe âm nhạc thư giãn.
★ Từ 23h – 1h sáng là quãng thời gian bài độc của gan, cần tiến hành trong khi ngủ say.
★ Từ 1h – 3h sáng là thời gian bài độc của mật, cũng cần thực hiện trong giấc ngủ say
★ Từ 3h – 5h sáng là thời gian bài độc của phổi. Cũng chính là lý do tại sao mà người đang mắc bệnh ho lại hay ho dữ dội vào lúc này, bởi hoạt động bài độc đã chạy đến phổi. Vì thế, không nên dùng thuốc chống ho để tránh gây cản trở việc đào thải các chất cặn bã trong người vào lúc này.
★ Từ 5h – 7h là khoảng thời gian ruột già bài độc, cho nên cần đi toalet vào lúc này.
★ Từ 7h – 9h là lúc ruột non hấp thụ chất dinh dưỡng nhiều nhất, cho nên cần phải ăn sáng. Những người đang phải trị bệnh tốt nhất ăn sớm hơn, từ trước 6h sáng, còn với người ăn dưỡng sinh thì ăn trước 7h sáng. Những người không ăn sáng cần thay đổi thói quen xấu này, dù có đợi đến 9, 10h mới ăn cũng tốt hơn là không ăn.
★ Từ nửa đêm cho đến 4h sáng là thời gian tủy sống tạo máu, cần phải ngủ say, không nên thức khuya.
Thức dậy trong tình trạng lảo đảo không tỉnh táo sẽ là một bắt đầu tệ hại cho ngày mới, trong khi đó bí quyết cho một giấc ngủ ngon lại không hề phức tạp.
TÁC HẠI CỦA VIỆC THỨC KHUYA, NGỦ MUỘN
••• Giảm trí nhớ.
••• Uể oải, khó tập trung chú ý vào công việc.
••• Ù tai, chóng mặt, mắt mờ.
••• Nóng nảy, cáu bẳn (dù có chú ý để tránh nổi nóng thì cũng vô ích, tới lúc nóng là không kiềm chế nổi).
••• Đau mỏi cơ, có thể thỉnh thoảng bị chuột rút. Đối với những người tập thể hình thì việc thức khuya sẽ giảm khả năng phục hồi và phát triển của cơ bắp.
••• Trung khu thần kinh uể oải thì thần kinh vị giác cũng trì trệ, dẫn tới ăn uống không ngon miệng.
••• Da mặt nhợt nhạt, thiếu sinh khí, nhiều dầu, đôi khi sần sùi và nổi mụn, dưới mắt có quầng thâm. Thức khuya ảnh hưởng đến làn da, nhất là da mặt. Thông thường là khoảng từ 10h – 11h tối, da ở trong trạng thái dưỡng và hồi phục. Nếu như thường xuyên thức khuya sẽ làm rối loạn hệ tuần hoàn bình thường của việc trao đổi chất và hệ thống thần kinh, sẽ khiến cho da bị khô, giảm sức đàn hồi, bị sạm và không mịn màng…
••• Khô mắt, mỏi mắt, và nếu mắt phải làm việc khuya trong điều kiện thiếu ánh sáng thì dễ bị giảm thị lực.
••• Thức khuya hay ngủ ít có thể dẫn tới nguy cơ tăng cân theo chiều hướng tiêu cực, có thể gây thêm các tác dụng khác là nguy cơ mắc bệnh tiểu đường, tăng huyết áp…
••• Bên cạnh đó thức khuya trong thời gian dài dẫn đến nguy cơ mắc bệnh ung thư cao hơn so với những người không thức khuya.
Đối với nhiều người giấc ngủ đến thật dễ dàng. Thế nhưng, con số đông còn lại đang phải vật lộn, chiến đấu, thậm chí giành giật để có giấc ngủ ngon đến với mình. Bạn sẽ chấp nhận điều này hay đi tìm giải pháp. Women's Health có vài gợi ý cho bạn.
THEO ĐỒNG HỒ SINH HỌC THÌ
★ Trạng thái ngủ từ 0 đến 1 giờ sáng khiến cơ thể được nghỉ ngơi thực sự, giúp tinh thần sảng khoái, dung nhan tươi tắn khi tỉnh dậy. Nên ngủ trước đó tầm 1 hoặc 2 tiếng, để vào tầm thời gian nói trên thì đã chìm vào giấc ngủ sâu.
★ Từ 1h tới 5h sáng là lúc cơ thể tiết ra các chất tái sinh và nâng cao hệ miễn dịch. Thức khuya thì rút ngắn hoặc thậm chí làm cơ thể bỏ qua giai đoạn này, lâu dần sẽ suy sụp thấy rõ.
★ Trong các giai đoạn ngủ sâu thì cơ thể tiết nhiều hooc-môn để cân bằng và nâng cao sức đề kháng, mà thức khuya thì khiến hoạt động ấy xảy ra chậm và ít hơn.
Tác hại của việc thức khuya, ngủ muộn có rất nhiều, có loại về lâu dài mới phát tác, có loại thì ngay hôm sau đã có thể phát tác rồi, ví dụ như mắt thâm quầng, mệt mỏi, trí nhớ giảm sút. Thức khuya cũng ảnh hưởng đến hệ thần kinh. Nên nhớ rằng ban đêm hệ thần kinh giao cảm của con người sẽ nghỉ ngơi, vì ban ngày nó đã hoạt động rất mạnh để giúp con người làm việc và sinh hoạt. Nhưng những người thức khuya thì thần kinh giao cảm vẫn hoạt động mạnh.
Như vậy, ngày hôm sau chắc chắn chúng ta sẽ cảm thấy mệt mỏi, sa sút tinh thần, đầu óc căng thẳng, trí nhớ kém, khó tập trung tư tưởng, phản ứng chậm, hay quên, chóng mặt, nhức đầu… Lâu ngày sẽ dẫn đến bị bệnh suy nhược thần kinh.
Một giấc ngủ ngon là khi thức dậy, bạn cảm thấy hoàn toàn được nghỉ ngơi, tràn đầy năng lượng và vui vẻ. Nếu thường xuyên cảm thấy không thoải mái sau khi thức dậy, bạn nên thử chuyển sang các tư thế ngủ tốt nhất sau.
Hy vọng bài viết này phần nào bạn đã hiểu rõ tác hại của việc thức khuya và hãy khắc phục nó để cơ thể của bạn được bình thường và bạn luôn khỏe mạnh.
Saturday, June 13, 2015
Khoảng Trống Của Mình
Khoảng Trống Của Mình
Khoảng trống trong ngày
Em mãi ngất ngây
Tìm vần chữ ngọt
Anh gởi qua đây
Khoảng trống trong đêm
Anh hoài trăn trở
Nghe sao nức nở
Giọt buồn cô đơn
Khoảng trống trong hồn
Em cho anh đó
Tô màu xanh đỏ
Rực rỡ mắt em
Khoảng trống trong tim
Mình mãi đi tìm
Một trời hoang vắng
Lắng đọng niềm riêng
Em Pleiku
TNTD
05/30/12
TNTD
05/30/12
Wednesday, June 3, 2015
BÌNH THƠ
LỜI BÌNH THƠ TRẦN KIÊU BẠC CỦA MỘT NGƯỜI ĐANG SỐNG TRONG LÒNG TỔ QUỐC
Đến với bài thơ duyên tình dào dạt
Vẫn là em, vẫn là em
Xum xoe trong áo lụa mềm gió bay
Hôm nay em mặc áo dài
Vẫn em, dù đã bên ngoài quê hương
Dễ thôi, một chuyện bình thường
Quên trong góc tủ đã chừng vài năm
Áo dài tà Bắc, tà Nam
Vẫn ươm trong đó chút mầm nhớ quê
Nơi con sông nhỏ thầm thì
Còn vương chút “Nớ”, chút “Ni” Huế buồn
Em như về giữa Cửu Long
Tóc em từng sợi mong manh
Chảy vào tà áo, chảy quanh gót hài
Đường ngôi em rẽ làm hai
Bên thương bên nhớ, bên ngày bên đêm
Xa quê chín khúc ruột mềm
Giấu trong tay áo niềm tin trở về
Vẫn em, áo, với tóc thề
Nghìn xa vẫn một tình quê đậm đà
Đã đành xa vẫn còn xa
Áo em vẫn nét mượt mà Việt Nam!
Ngày 17.12.2009
Trần Kiêu Bạc
( Lời bình : Vương Bảo
Quí tặng nhà thơ Trần Kiêu Bạc )
Tôi lại được gặp Nàng Thơ Trần Kiêu Bạc trên trang lục bát. Đó là những vần thơ của con tim đa cảm. “Vẫn là em bên này biển rộng” là một minh chứng cho những điều như vậy.
Nhẹ nhàng và êm ả, bài thơ mở đầu bằng những câu lục bát:
Vẫn là em, vẫn là em
Xum xoe trong áo lụa mềm gió bay
Hôm nay em mặc áo dài
Vẫn em, dù đã bên ngoài quê hương
Nhân vật trữ tình trong thi phẩm được giới thiệu hàm súc và ngắn gọn “Vẫn là em …Vẫn em”. Từ điệp “Vẫn” là từ thuần Việt, không phải là hư từ mà là một thực từ khảng định em cứ mãi với thời gian. Em là của ngày xưa, ngày nay. Em có khác chăng chỉ là không gian thay đổi “bên ngoài quê hương”. Em là người không những đẹp về vóc dáng “trong áo luạ mềm” mà còn đẹp về tâm hồn trong trẻo “xum xoe”. Không thể hiểu khác được, em chính là người con gái Việt Nam. Đó là chân dung của người đẹp được phác thảo bằng vài nét rất tinh tế.
Người con gái nền nã ấy lại được nói rõ hơn :
Dễ thôi, một chuyện bình thường
Quên trong góc tủ đã chừng vài năm
Áo dài tà Bắc, tà Nam
Vẫn ươm trong đó chút mầm nhớ quê
Mặc áo dài là chuyện bình thường của người phụ nữ Việt Nam. Có lạ chăng là lâu nay không mặc, vì một lý do nào đó trong cuộc mưu sinh cho nên để “ Quên trong góc tủ đã chừng vài năm”. Áo dài đã được thi vị hóa bằng ẩn dụ sâu sắc. Không phải là áo dài tà trước tà sau, không phải là áo dài mớ bảy mớ ba mà là “Áo dài tà Bắc, tà Nam”. Phải chăng đây là áo dài hay hình hài của quê Việt. Hay người con gái Việt thắt đáy lưng ong với hai tà mềm mại? Là gì chăng nữa đó vẫn là áo dài mang hình bóng người con gái Việt Nam. Và còn “ Vẫn ươm trong đó chút mầm nhớ quê”. Từ áo dài tác giả đã có một trường liên tưởng sâu rộng nuôi dưỡng sức sống mãnh liệt của quê hương. Nỗi nhớ quê cứ canh cánh bên lòng. Nỗi nhớ quê đã được cụ thể hóa thành hạt giống bất tử đó là “ươm”, “mầm”.
Nỗi nhớ quê dần dần sáng tỏ :
Nơi con sông nhỏ thầm thì
Còn vương chút “Nớ”, chút “Ni” Huế buồn
Em như về giữa Cửu Long
Áo em thấp thoáng bên dòng sông xanh
Quê Việt dằng dặc dài suốt từ Bắc vào Nam. Có biết bao nhiêu con sông dài ngắn nhỏ to. Con sông đã là người bạn tâm tình. Ta và sông gắn kết máu thịt. Người Việt Nam ai chẳng có một dòng sông chảy trong ký ức sâu thẳm. Con sông đã tắm mát cả đời ta. Cho nên sông đã “thầm thì” biết bao chuyện vui buồn nơi xứ sở. Có thể là chuyện về những thăng trầm của lịch sử, chuyện tình của bao lứa đôi trên những chuyến đò ngang dọc. Và nhớ quê lắm, chỉ một tiếng “Nớ”, tiếng “ Ni” mà Huế trầm mặc, Huế dịu dàng, Huế của mộng của thơ đã hiện lên “Huế buồn”. Chưa về được quê nhưng tà áo dài em mặc như em đang ở giữa Cửu Long giang. Áo dài em mặc đang tha thướt trên dải lụa dài “dòng sông xanh”. Khổ thơ chứa chan tình cảm đối với quê hương. Nhớ quê là nhớ những gì cụ thể nhất, da diết nhất.
Người đẹp vì lụa, nhưng người đẹp còn là người có vóc dáng có tâm hồn trong sáng:
Tóc em từng sợi mong manh
Chảy vào tà áo, chảy quanh gót hài
Đường ngôi em rẽ làm hai
Bên thương bên nhớ, bên ngày bên đêm
“Tóc em từng sợi” và “đường ngôi em rẽ” là hai nét tiêu biểu mà nhà thơ đã phác họa về “em”. Đó là những nét quyến rũ nhất khi ta bắt gặp một người đẹp theo quan niệm của người xưa “cái răng cái tóc là góc con người”. Tóc em rất đẹp, nhà thơ không nói mái tóc mà tỉa ra “từng sợi” mềm, mảnh nhưng óng mượt như sợi tơ lòng chảy từ nguồn về và “ chảy vào tà áo, chảy quanh gót hài”. Thật rành rõ “đường ngôi em rẽ làm hai”. Đường ngôi cân đối “thương”, “nhớ”, “ngày”, “đêm”. Đường ngôi là một phép hoán dụ. Từ “đường ngôi” ta thấu rõ được những phẩm chất cao đẹp của em. Đó là người đa cảm , có trái tim nồng ấm. Em có tình thương, có nỗi nhớ. “Thương” và “nhớ” là tình cảm đặc biệt chỉ có ở những người giàu lòng nhân ái. Người luôn luôn mở lòng mình đón nhận những điều tốt lành và ban phát những niềm vui. Người lúc nào cũng mong muốn xóa đi những hận thù. “Em” là người hiếu thảo sáng rõ như “ngày” và “đêm”. “Ngày” và “đêm” là hai mặt phải trái thực hư của cuộc sống. Nguy hiểm nhất của cuộc sống là có những loại người “Bề ngoài thơn thớt nói cười / Mà trong nham hiểm giết người không dao” (Nguyễn Du) . Tóm lại từ suối tóc mềm mượt, tha thướt của em đã được buông dài, thả rộng thành một vầng mây đẹp vây quanh em. Em ở trong áng mây đó như một tiên nữ với đầy đủ phẩm chất của người phụ nữ Việt nam: đẹp người, đẹp cả tâm hồn.
Quê hương bao giờ cũng trĩu nặng trong lòng em:
Xa quê chín khúc ruột mềm
Giấu trong tay áo niềm tin trở về
Vẫn em, áo, với tóc thề
Nghìn xa vẫn một tình quê đậm đà
“Xa quê chín khúc ruột mềm/ Giấu trong tay áo niềm tin trở về”. (Có phải nhà thơ định nói “Xa quê chín khúc ruột mềm” là xa quê Việt nhớ đến dòng Cửu Long chín cửa? Hay xa quê Việt nhớ nơi có ông bà cha mẹ ta, nơi ta nhớ mẹ với chín chữ cù lao? Hay còn ý nào khác nữa?) Nhưng theo tôi có lẽ “chín” ở đây không phải là số từ mà là tính từ. Ca dao cũ có câu “Chiều chiều ra đứng ngõ sau/ Trông về quê mẹ ruột đau chín chiều”. Từ “chín” ở câu ca dao là tính từ nói lên nỗi nhớ nhung làm chín cả buổi chiều. Vậy thì “em” xa quê nhớ quê lắm, nhớ đến độ “chín khúc ruột mềm”. Đó là nỗi nhớ không có từ nào hay hơn sâu hơn thế! “Niềm tin trở về” được giấu trong tay áo. Đó là hình ảnh rất thơ, rất mộng. Bởi lẽ áo dài là hình ảnh của người phụ nữ Việt Nam. “Vẫn em” đã được khái quát bằng hai chi tiết “áo”, “tóc thề”. Hai chi tiết nêu bật được vẻ đẹp truyền thống đậm đà của người con gái Việt Nam.
Bài thơ khép lại:
Đã đành xa vẫn còn xa
Áo em vẫn nét mượt mà Việt Nam!
“Đã đành” một sự cam chịu khi việc đã rồi, tưởng như chẳng còn hi vọng gì nữa, bởi lẽ “Xa vẫn còn xa”. Còn xa lắm biết đến bao giờ mới được gần? Nhưng chỉ cần nhìn thấy bóng dáng áo dài là đã thấy quê hương.
“Vẫn là em bên này biển rộng” là bài thơ lục bát thành công về nội dung và nghệ thuật. Xuyên suốt bài thơ là bóng dáng của chiếc áo dài Việt Nam, có thể là “áo dài”, “áo em”, “tà áo”, “tay áo”. Đó là nét phác thảo để thi phẩm “Thi trung hữu họa”. Có thể đôi chỗ của thi phẩm còn bị ép vận. Nhưng không vì thế mà bài thơ kém hấp dẫn. Nó giống như dòng sông có thác, có ghềnh, nhưng đó chỉ là những vết gợn không sao ngăn được dòng chảy từ nguồn về biển cả. Điệp từ “vẫn” được gài lồng trong hai khổ thơ đầu và hai khổ thơ cuối .Việc đó không làm cho thi phẩm thô nhạt mà lại làm cho ý thơ đậm đà hơn, duyên dáng hơn, khẳng định hơn về tình cảm đối với quê nhà của “em”. Bài thơ đã nói được nỗi lòng của người “dù đã bên ngoài quê hương” nhưng trái tim vẫn gửi về xứ sở.
Cảm ơn nhà thơ Trần Kiêu Bạc đã cho tôi được thưởng thức một bài thơ hay.
Ngày 15.05.2015
Người bình: Vương Bảo
Tuesday, June 2, 2015
Trở Về
Yên Sơn
Theo tiếng gọi, tôi trở về mạn bắc
Gió giao mùa vi vút cánh rừng phong
Nghĩ tới một người tháng đợi ngày mong
Lòng náo nức tăng nhanh từng cây số
Tôi hình dung dáng thon gầy trước ngõ
Luống cúc vàng hoa đã ngập lối đi
Tôi trở về mang theo khối tình si
Sẽ chôn chặt bên bờ suối mộng
Chậm bước ra rừng phong
Một buổi chiều cuối Hạ
Vẳng nghe tiếng thì thầm của lá
Khi bầy chim trốn nắng vút lên cao
Lòng tôi đang mở hội... nôn nao
Khi thấy dáng em buồn bên bờ suối
Quay nhìn tôi trân trối
Giọt nước mắt lăn dài
Em ơi em anh đã về đây
Mang nỗi nhớ đặt lên bờ môi mọng
Em nhỏ bé trong vòng tay mở rộng
Nghe nhịp tim rộn rã đập liên hồi
Em chưa nói một lời
Ôm ghì tôi không thả
Thông vi vút thay cung đàn cuối Hạ
Con nắng chiều cũng đã vội quay lưng
Em ngước lên, vài giọt đọng rưng rưng
Tôi cúi xuống uống khô từng ngấn lệ
Hơi ấm từ thân thể
Giao hòa với thiên nhiên
Tôi và em như một cặp thần tiên
Nằm bên suối hát bài ca tình tự
Ai cũng biết bài ca tình rất cũ
Mà âm vang vẫn xao xuyến, ngọt ngào
Bầu trời muôn vì sao
Sóng tình như tràn vỡ
Tôi hỏi em mình bao nhiêu ơn nợ
Mà lúc nào cũng nhớ nghĩ đến nhau
Tình càng sâu thì chia cách càng đau
Và năm tháng có bao giờ đứng đợi
Dường như sương đang rơi
Nghe làn da se lạnh
Dịu dàng hôn lên đôi mắt hạnh
Áp buồng tim trên lồng ngực phập phồng
Em mỉm cười, nhắm mắt chờ mong
Miệng hoa hé, thì thầm lời ân ái
Bỗng quên đi hiện tại
Quên luôn cả tương lai
Em đắm chìm trong hạnh phúc cuồng quay
Tôi ngây ngất giữa khung sầu sắc nhớ
Chắc tiền kiếp đã một đời ơn nợ
Thì em ơi thuyền cặp bến đây rồi
Em xúc động, bồi hồi
Tim vui như mở hội
Bỗng nhí nhảnh cắn vai tôi rất vội
Khúc khích cười hất lọn tóc đầy hương
Dụi đầu vào lòng ngực rất dễ thương
Trong mê đắm nghe thời gian ngừng lại
Monday, June 1, 2015
NGƯỜI NHẬT
Thuyết "Ít, Nhiều" của người Nhật Bản.
10 nguyên tắc sống khiến người Nhật có tuổi thọ cao nhất thế giới.
Ăn ít, nhai nhiều
Ăn thịt ít, ăn rau nhiều
Ăn đường ít, ăn quả nhiều
Ăn mặn ít, ăn chua nhiều
Mặc ít, tắm nhiều
Lo ít, ngủ nhiều
Giận ít, cười nhiều
Ngồi xe ít, đi bộ nhiều
Nói ít, làm nhiều
Tham lam ít, bố thí nhiều
Subscribe to:
Posts (Atom)


















