Thursday, July 29, 2010

Biết Vậy Hồi Đó ...

   


  Thanh Dương       
   


     Có những điều trong cuộc sống mình chẳng bao giải thích được. Cũng có những điều trong cuộc đời mình chẳng bao giờ cảm nhận được đến khi mất đi rồi mới thấy cần thiết và thương nhớ.

     Đầu năm học lớp 11, tôi mất đi hai người bạn một cách rất là vô lý. Thu Thủy là người bạn thời thơ ấu của tôi từ lớp ba và lớp bốn trường MĐ. Hai đứa giống nhau, mặt tròn, mắt to, da trắng, tóc dài, cùng một chiều cao. Trong lớp hai đứa chơi với nhau vì hợp tính tình, ít nói và hiền lành. Mỗi buổi đi học về ba của Thủy thường lái chiếc xe GMC đón hai đứa trước cổng trường MĐ. Nhà Thủy ở trên đường Lý Thái Tổ, thật xa, nhà tôi ở ngay nhà thờ Hiếu Đạo. Ba Thủy thường ngừng xe cho tôi xuống và chờ tôi băng qua đường rồi mới lái xe đi. Hết năm lớp 4, tôi chuyển lên trường Trần Quốc Toản cho gần nhà, không hiểu sao Thủy không chuyển trường cùng với tôi. Từ đó hai đứa mất liên lạc. Vẫn biết rằng ở cùng một thành phố, biết nơi nhau ở, muốn gặp nhau lúc nào chỉ việc đi đến nhà nhau, vậy mà hồi đó, chẳng có ai cần đi tìm nhau cả. Chỉ đến sau này, qua cuộc đổi đời rồi mới thấy ân hận là ngày xưa sao mình vô tình qúa.
     Tôi gặp lại Thủy thật tình cờ. Trong một lần đi công tác điều tra dân số ở các vùng xa xôi, không biết Thu Thủy học lớp nào mà cũng đi trong chuyến này. Buổi chiều khi xong việc, mọi người đi ra giếng nước tình cờ hai đứa gặp nhau. Thấy là nhận ra nhau ngay. Mừng thật là mừng. Thủy cho biết vì bệnh nên phải nghỉ học hết một năm và bây giờ Thủy học sau tôi một lớp. Nói chuyện chưa lâu Thu Thủy kể cho tôi nghe là Thủy đã có bạn trai. Anh ấy cũng tên Thủy. Ánh mắt sáng ngời, khuôn mặt rạng rỡ, tôi mừng cho bạn đang có tình yêu. Có ai ngờ đó là lần đầu gặp lại và cũng là lần cuối tôi nói chuyện với bạn.
     Một tuần sau khi đi công tác về, lúc đi học có vài người bạn ở gần nhà Thu Thủy báo cho tôi biết, Thu Thủy đã mất vì bị sốt rét từ kỳ đi công tác vừa rồi và ngày mai sẽ là đám tang Thủy. Thật là hỡi ôi. Sáng hôm sau tôi chạy lên nhà Thủy, đau đớn qưá bạn ơi. Cờ xí giăng đầy, ba mẹ Thủy khóc ròng ôm lấy tôi, “Con ơi, Thủy bỏ hai bác đi rồi, tưởng rằng măng khóc tre ai ngờ tre lại khóc măng!” Không lời nào kể xiết nỗi đau đớn khôn cùng này. Tại sao lại chỉ được gặp bạn một lần thật ngắn ngủi rồi mãi hoài chia xa hở Thủy? Tại sao Thủy lại ra đi khi bạn mới tìm được tình yêu? Thương cho người bạn trai tên Thủy, đau đớn, khóc than bao nhiêu cho nguôi ngoai đi nỗi mất mát này? Thủy ra đi khi vừa mới mười sáu, tuổi trăng tròn, cái tuôỉ đẹp nhất của đời con gái. Tôi vẫn còn rất nhiều câu hỏi để hỏi bạn bù lại khoản thời gian mình mất liên lạc. Sao Thủy nỡ nào ra đi, để lại sự đau khổ tột cùng cho ba mẹ và bạn bẻ? Có những điều mà mình không bao giờ giải thích được và cũng chẳng biết tìm câu trả lời ở đâu.



     Cùng đợt ấy, trong lớp tôi có một người bạn cũng nằm xuống. Đó là Nguyễn Xuân Lý, người bạn mới mà tôi gặp trong lớp mười ở trường cấp ba. Lúc đó lớp chúng tôi là lớp 10B, và Lý đã tự nhận mình là con “bê thứ 38”, vì trong lớp chỉ có 38 người. Vừa mới vào năm học 11B được vài tuần thì cả trường đi công tác. Lý trở về cũng với cơn sốt rét như Thu Thủy và ra đi ở tuổi mười tám. Sau đám tang Thủy tôi đến dự đám tang Lý. Cùng một tuần lễ đi hai cái đám tang của hai bạn, nhìn những người thân gục xuống khóc than tâm hồn tôi tê dại đi. Đầu óc trống rỗng, không nghĩ được gì và cũng không nhìn, không nghe thấy được gì. Quanh quẩn cũng chỉ một câu hỏi mà không có câu trả lời. “Tại sao…?” Mấy mươi năm qua rồi, trong tôi lúc nào cũng nhớ đến Thu Thủy, và hễ nhớ Thủy thì tôi lại nhớ đến Xuân Lý. Chẳng bao giờ quên được tình bạn ngày thơ ấu và cũng không quên được niềm đau mất mát này.
     Thời gian trôi qua, tôi còn trải qua nhiều sự mất mát bất ngờ và không giải thích được. Tôi chỉ biết rằng mình đã bỏ qua quá nhiều cơ hội để nuôi nấng và gìn giữ những tình thân chung quanh. Chỉ đến khi mất đi rồi mới thấy hối hận. Biết vậy hồi đó… Luôn luôn là muộn màng. Luôn luôn là mất mát. Những gì đã qua chẳng bao giờ tôi tìm lại được và trong tôi luôn là niềm tiếc nuối và xót xa.


    Tháng 7 /2010
    Thanh Dương _ PM.

Sunday, July 4, 2010

TKB Buồn Lăn Theo World Cup





 
TRẦN KIÊU BẠC                     
(phong cách Miền Nam)              




Thế là chỉ còn vài trận nữa thôi
Ai vô địch, kệ, Em không cần biết
Thấy trái banh là nhớ anh da diết
Banh lăn tròn theo kỷ niệm đầy vơi

Nhớ lúc xưa em chưa chớm đôi mươi
Mê đá banh ngang bằng mê đi học
Mình đã qua nhiều lần World Cup
Em trốn nhà qua anh ké Tivi 

Cái thời Tivi đen trắng cũ xì
Lâu lâu phải gõ vào mới coi được
Cũng nhờ anh mà em biết được
Và thuộc làu tên cầu thủ tham gia

Biết Brazil thường nhảy điệu Samba
Phục cơn lốc da cam Hoà Lan mạnh bạo
Thương đội Pháp Gà trống Gaulois vũ bão
Thèm đội Đức một thời tiếng cổ xe tăng

Yêu áo sọc trắng xanh Đội Á Căn Đình
Quý các đội Châu Phi ôm màu xanh lá
Cũng nhờ anh, Em có thêm những từ hay lạ
Như “đường banh kẽ chỉ”, “vọt xà ngang”

Cầu thủ bất ngờ “từ dưới đất mọc lên”
Sút cú “ vô lê” mà bị còi “ việt vị”
Em hồi hộp “đường banh trao nhầm địa chỉ” 
Anh hả lòng những “ pha bóng chọc khe”

Đến “bật tường”, “lừa”, “kéo”, “dắt, rê”
Rồi than “bóng qua trong đường tơ kẽ tóc”
Lúc tiếc nuối “ banh ra ngoài cột dọc”
Khi ngẩn ngơ nhìn “ banh liếm xà ngang”

Những quả “ Pénalty”, hay “thẻ đỏ, thẻ vàng”
Vẫn theo em đến hành lang lớp học
Bị mê hoặc một thời với Socrates
Cùng Maradona, “Cậu bé vàng”, hay “Pelé Trắng” Zico 

Daxaép thủ thành số một đội Liên xô
So tài với Dino Zoff nổi danh của Ý
Thêm Platini, quả đá phạt xa đầy mộng mị
Hay đôi chân vàng của Gullit, Van Basten

Em ở trường mà cứ nhớ miên man
Những mái tóc quăn “đánh đầu” tuyệt đẹp
Sau mỗi trận, em ghi ghi chép chép
Rồi đặt tên là “bàn thắng đài trang”

Hay lãng mạn gọi “lộng lẫy một đường banh”
Ghép tên anh tên em vào trong đó
Tên chúng mình đầy khung trời nhung nhớ
Cùng tên những người mình ái mộ từ lâu!
                    
..........

World Cup nầy, mình đã hết gần nhau
Anh đã đi xa, Em SàiGòn khát gió
Em quay quắt nhớ Tivi trắng đen ngày cũ
Dù bây giờ Tivi màu lớn “40 inches”

Em thu mình trong góc nhỏ Tân Bình
Không còn anh, trái banh còn một nửa
Một nửa anh mang đi thành xa xứ
Còn mình em ôm một nửa quê nhà

Coi quả phạt “chạm xà” của cầu thủ Ghana
Em tiếc Châu Phi vuột vòng Tứ kết
Như tiếc anh, nghĩ ngày xưa thêm tiếc
Thời bên nhau cùng World Cup dễ thương

Nam Phi tranh nhau đến cuối đoạn đường
Ai thắng thua em không còn để ý
Không còn anh, cải nhau những điều vô lý
Trái banh lăn, nước mắt cũng lăn dài

Em hát bài “Đừng Xa Em Đêm Nay”
Mong anh biết, “lội ngược dòng” hạnh phúc
Theo banh tròn, em đổi lời ca một chút
Chắc Đức Huy không nỡ trách gì em!

Anh ở đâu, không cạnh em hàng đêm?
Còn nhớ em qua từng pha bóng đẹp?
“Đừng xa em đêm nay”, dù đêm sắp hết
“World Cup xưa còn quanh quẩn đâu đây!” 


 Nỗi buồn sau trận đấu (cầu thủ Gyan, Ghana)


 Argentina (Messi) bị kèm chặc suốt trận tứ kết


TRẦN KIÊU BẠC
(Những ngày gần cuối World Cup Nam Phi 2010)

Saturday, July 3, 2010

Tâm Tình World Cup 2010


   


  PM _ THANH DƯƠNG       

Mạn phép qúy huynh trưởng LTPK ....   



     Mỗi lần có World Cup là Ông Táo nhà tôi được nghỉ phép. Chính phủ Anh tuyên bố là hệ thống kinh tế sẽ bị tê liệt trong khoảng thời gian có World cup thì nhà tôi cũng vậy. Cả tháng trước khi World Cup bắt đầu là Thầy tôi và tôi đã bàn bạc và theo dõi in ra tất cả lịch trình các trận đấu, bàn với nhau về đội này cầu thủ nọ, điện thoại tối ngày chỉ để nói chuyện World Cup và đếm từng ngày cho tới khi khai mạc. Giờ đá banh là tôi không đi ra khỏi nhà và không trả lời điện thoại. Vừa xem vừa lên mạng để đọc những lời bình phẩm, khi nào có cú nào trọng tài thổi không vừa ý hay không hiểu rõ thì điện thoại hỏi Thầy tôi, kết thúc trận đấu rồi thì đoán xa đoán gần về những trận sắp tới vì dù sao tôi đã mang tiếng là “soccer Mom”!:



     Cái vụ mê đá banh này có lẽ có từ trong máu. Là con gái của một người mê đá banh, cầu thủ, huấn luyện viên, trọng tài và ông bầu, từ nhỏ đến lớn tôi thấy chuyện thích chơi đá banh và mê coi đá banh là thường tình. Lúc nhỏ chơi đá banh không giày không vớ bay cả móng chân sứt cả đầu gối xây xát mặt mày chỉ là chuyện nhỏ đối với tôi, dù là nữ nhi ! Tôi lớn lên không nhìn đời qua lăng kính màu hồng màu xanh như những cô gái khác, mà nhìn đời qua vòng tròn của trái banh. Thấy đời toàn vẹn, đầy đặn quá, nhưng rồi tôi cũng bị đá lăn lóc và xoay tròn theo vòng quay của nó.
     Tôi nhớ hoài những chuyện về đá banh ở Pleiku ngày xưa. Hồi đó tỉnh mình có một đội banh rất hay. Ty Thanh Niên thường hay tổ chức những trận đấu giao hữu với đội banh các tỉnh khác hay nước ngoài. Trong đội banh Pleiku có nhiều cầu thủ đẹp trai và đá giỏi nhưng lâu quá rồi nên tôi không nhớ hết tên. Chỉ nhớ một người vì những cú đá ngã bàn đèn tuyệt vời của anh. Đó là anh Tuấn, một cầu thủ được ưa chuộng của Pleiku và của phường Yên Đổ. Bắt đầu năm học lớp mười, trường thường đưa một đội nữ sinh, trong số đó có tôi, đi tặng hoa cho mỗi trận đấu giao hữu. Khi các đoàn nước ngoài đến thì có hơn 20 cô nữ sinh áo dài trắng mang hoa ra tặng trọng tài và cầu thủ. Một hình ảnh rất đẹp mắt mà có lần đã làm cho mấy anh cầu thủ Cuba cảm động và nổi hứng sản “hug” các cô. Những trận giao hữu trong nước thì thường là ba cô đi tặng hoa cho trọng tài và hai thủ quân mà tôi không khi nào vắng mặt. Xong việc bắt tay bắt chân rồi thì bọn tôi được ngồi xem trên khán đài. Suốt mấy năm như vậy tôi đã được thưởng thức tất cả những trận giao đấu của đội banh tỉnh nhà. Khi không còn đi học nữa thì mua vé đi coi nhưng khổ nổi mua vé coi không đã bằng coi cọp. Những buổi chiều cuối tuần có đá banh thì mấy con đường chung quanh sân vận động, đường Quang Trung và đường Yersin, và con đường hẻm nối từ Quang Trung qua Yersin, đầy nghẹt những xe và người. Xe lớn, xe nhỏ, xe cam nhông, xe ba bánh, xe hai bánh... Người ta leo lên mui xe hay đứng trên yên xe Honda, thậm chí leo lên mái nhà và lên cây nữa. Những cây cao chung quanh sân vận động đều có nhiều người đu tòng teng trên đó. Nhiều lần, tôi đã leo lên mui xe lam để coi cùng với một số anh chị thân quen. Vài lần khác tôi cũng có mặt trên mái nhà của một người bạn trong đường hẻm để “coi cọp” các trận cầu. Ôi những kỷ niệm có một không hai về đá banh không bao giờ quên và cũng không tìm thấy được ở nơi nào!
     Khi tiếng còi trọng tài vang lên thì trận đấu bắt đầu. Thật lạ kỳ, khi quả bóng tròn bắt đầu lăn, thì những sinh hoạt như ngừng lại. Mọi người nín thở chăm chú theo dõi đường đi của trái bóng. Những tiếng hò reo vang dội cất lên cùng một lượt khi lọt lưới cũng như khi suýt hụt ra ngoài. Mỗi một trận banh lúc nào cũng giống nhau, 20 người giành giựt một trái banh, chạy qua chạy lại, chạy lên chạy xuống, dữ dằn thì đá nhau chí tử, thúc cùi chỏ, lên đầu gối, đốn giò, chặt cổ mổi khi có dịp, hiền hơn một chút thì xô đẩy, lôi kéo, nắm tay, gác chân, kéo áo, giật quần, mưu kế nữa thì gài việt vị hay gỉả đò té ngã trong khung thành….,nhưng khi xong rồi thì lại bắt tay, vổ vai nhau. Hình ảnh “đẹp” nhất là cởi áo trao đổi cho nhau, lúc đó tha hồ cho các cô các bà ngắm nhìn những thân hình vạm vỡ rắn chắc mà các đấng lang quân chẳng làm sao bì được! Trận đá banh nào cũng làm cho người ta chia phe chia đảng, nhưng khi hết rồi thì lại vui vẻ xuề xòa với nhau. (Xin miển bàn đến những người lợi dụng trận banh để cá độ hay gây gổ nhau.) Cũng bằng tiếng còi của trọng tài, trận đấu chấm dứt, trái bóng ngừng lăn, cuộc sống lại tiếp tục quay cuồng trở lại nhịp điệu cũ. Có món chơi nào có thể qui tụ được số lượng người xem nhiều như vậy và làm cho hầu như cả thế giới theo dõi?
     Từ hồi nào đến giờ tôi không bao giờ bỏ qua World Cup. Có năm những trận đấu được truyền hình vào lúc nửa đêm về sáng, tôi cũng thức cả đêm để coi. Lần World Cup trước, họ chiếu hai trận cùng một giờ, tôi đã mang hai cái TV ra để gần nhau và gắn dây cable để coi cả hai trận một lần. Cứ bốn năm một lần tôi được công khai nghỉ nấu ăn mà có lý do chính đáng. Chồng tôi thấy vợ mê quá cũng mê theo và đồng ý ăn cơm tay cầm trong gần cả tháng trời. Coi đá banh tôi cũng reo hò theo với người tường thuật trong đài truyền hình, nhiều khi con từ ngoài sân chạy vào nói,
     - Mẹ la to quá hàng xóm cũng nghe được tiếng Mẹ!
     - Thì đã sao, mẹ coi đá banh mà.
    Ngày xưa chị em tôi đi coi đá banh, cũng la hét và đã có lần vổ đùi vổ vế người bên cạnh mà không biết! Hôm nọ con tôi có hỏi,
     - Mẹ ơi, có đội banh của nước Việt Nam không?
    Tôi chỉ biết trả lời,
     - Năm này chưa nhưng có thể lần tới sẽ có.

     Mùa Phục sinh thì có tâm tình mùa chay, mùa Giáng sinh thì có tâm tình mùa vọng, mùa đá bóng thì tôi có chút tâm tình World Cup xin chia xẻ. Còn vài trận nữa là hết World Cup năm nay. Tôi sẽ chờ mỗi bốn năm để xem World Cup một lần và cũng sẽ chờ cho đến khi nào Việt Nam có một đội tuyển tham gia với nước người. Có lẽ sẽ tuyệt vời hơn nếu có một vài cầu thũ của Phố Núi thân thương mình!





     PM_ Thanh Dương
     2010 World Cup





Sunday, June 20, 2010

TKB Từ Bên Trong Sân Cỏ



  Trần Kiêu Bạc                     
( phong cách Miền Nam)             



Má dặn em hoài từ tuổi mười lăm
Thương ai thì thương, chớ thương thằng cầu thủ
Lừa dọc lừa ngang là đồ tráo trở
Liếc mắt bên nầy lại đá bên kia

Chờ lúc trọng tài không để ý đàng xa
Đùng một cái, chun ngay vùng cấm địa
Đảo lại đảo qua bằng nhiều động tác giả
Thử hỏi người nầy có tin được hay không?

Thiệt tình em mới lớn chồng ngồng
Lo cái thân chưa xong, nói chi là cầu thủ
Thấy trái banh tròn tròn coi cũng ngộ
Nghĩ đến sức căng lứa tuổi dậy thì

Một ngày đẹp trời vào cuối mùa thi
Em đứng nhứt trường, được cho nhiều thứ
Một món lạ làm em xao lòng thiếu nữ
Lần đầu trong đời theo Ba coi đá banh

Một trái tròn tròn lăn cuồn cuộn giữa sân
Hai mươi chàng trai chạy xuôi chạy ngược
Hai chàng khác chôn mình nơi hai góc
Trong khung gỗ cao mà Ba gọi cầu môn 
Em lơ đãng nhìn sân cỏ nhiều hơn
Xanh biếc màu xanh một trời hy vọng
Hai màu áo khác nhau thành hai đợt sóng
Trộn hòa nhau thành màu sắc lạ kỳ

Thiệt lòng em sinh sống miệt nhà quê
Theo Ba vào sân mà lòng mắc cỡ
Lo bữa cơm rau, lo trời chưa no gió
Đá banh đá bung nào có lợi gì?

Đang nghĩ bâng quơ, lại nghe hét bên tai
Sân banh bung ra từng tràng pháo nổ
Đó là pháo tay những người cỗ võ
Những nhịp tim theo nhịp chạy trong sân


Anh một mình chạy theo lối vòng cung
Đón trái banh bấm từ góc xa sân trống
Đảo một giây làm đối phương lỡ trớn
Anh oai hùng như từ dưới đất mọc lên

Gạt qua hai người đứng chặn hai bên
Chân sấm sét sút đường banh kẻ chỉ
Mọi ngươì đứng lên hét la ầm ỉ
“ Dô rồi “! Đội mình dẫn trước một không

Lại môt mình, anh được bạn công kênh
Nhận chút vinh quang nhỏ nhoi từ đồng đội
Lần đầu tiên tim em lên tiếng nói
Má trật lất rồi! Cầu thủ quá đáng yêu!

Ba ngồi lặng yên một nét đăm chiêu
Chắc nhớ lại một thời làm cầu thủ
Giờ có lẽ Ba đã “lên công về thở”
Nên Má chê đủ điều cầu thủ đá banh

Từ sân cỏ về em suy nghĩ miên man
Nhớ hoài đôi chân đi banh như khiêu vũ
Trái đội đầu cũng gây bao sóng gió
Những sợi tóc quăn theo em mãi đến nhà

Em mơ màng thấy được khúc Samba
Của những chàng áo xanh vàng Nam Mỹ
Trái banh nằm yên còn tim em nhảy múa
Trận banh đầu đời cảm xúc lâu năm!

Em nghĩ lại rồi! Má trật trăm phần trăm
Cầu thủ trên sân ai không lừa ngang dọc?
Không ai nỡ kêu đó là lừa lọc
Nên em vẫn nghe nhiều tràng pháo ở khán đài

Lại nghĩ rằng như một cộng môt thành hai
Yêu cầu thủ là yêu đôi chân sút
Sút một phát là phải vào trúng đích
Thủ thành như em cũng phải chịu thôi!

Bây giờ lớn rồi, em đã hai mươi
Anh hai mấy lẻ chắc còn dư sức
Đời cầu thủ chừng mười lăm năm có được
Sẽ ra một đội banh mười một đứa chạy vòng cung

Nếu dân ca đổi lại khúc MƯỜI THƯƠNG
Em sẽ hát MỘT THƯƠNG ANH CẦU THỦ
Hai là TRÁI BANH TRÒN làm em mất ngủ
Ba mới đến Ai có tóc xõa đuôi gà!


                                       TRẦN KIÊU BẠC.
                                       S. Africa World Cup 2010


Thursday, February 25, 2010

Tuổi Mới Lớn



   
Tuổi mới lớn

 
Thanh Dương    

Thương tặng Sơn, người bạn     
cùng khu phố 42 năm xưa.    


     -Con có thấy con trai ông Quận đi họp không? Cái người ốm ốm cao cao?
     -Dạ con không biết.
     - Nó ngồi hàng đầu với bố tối nay đó.

    Năm ấy cô bé vừa tròn 15, cái tuổi thật đẹp của một đời con gái. Mắt sáng, môi hồng, tóc dài mượt mà, cô bé vừa trổ mã đã ra dáng một cô thiếu nữ đằm thắm, nết na, dịu dàng. Cô bé vẫn còn rất vô tư, cô nhìn đời chỉ thấy toàn màu hồng. Đi học cứ việc vui chơi với bạn bè chẳng cần biết gì khác, mặc ai theo đuôi cứ việc. Suốt cả năm học lớp 9, hàng ngày đi học về có một chàng học 12 ở Minh Đức tên Hùng lẽo đẽo theo sau mà cô bé chẳng để ý bao giờ. Bây giờ cô bé chưa biết lựa chọn ai, chưa biết gì nhiều nhưng cứ thấy có người theo sau là vui, là có chuyện để kể cho bạn nghe rồi.
     Nhớ hồi đầu năm học, Quang, anh họ của nhỏ bạn thân đã gởi một lá thư, gọi là thư rủ đi chơi thì đúng hơn là thư tỏ tình. Rồi Quân, ở gần nhà cũng nhờ nhỏ em làm chim xanh, đưa thư mời đi chơi. Những người này với cô bé đã biết nhau nên trong thư chỉ tả trời xanh mây nước nói xa nói gần rồi mời đi uống nước. Vậy mà cũng làm cô bé đỏ ửng cả đôi má khi đi học ngang nhà họ. Chẳng nhẽ nghĩ chơi với nhỏ bạn thân, thôi thì không thèm chơi với anh họ của nó vậy. Cô bé nghĩ rằng nếu chịu đi chơi với Quang, thì nhỏ bạn sẽ vào lớp tung tin thất thiệt có mà độn thổ. Thôi thì không trả lời. Còn Minh, nói thật cô bé không thích đâu. Bạn học từ hồi lớp 5, bây giờ bày đặt viết thư, thấy không tự nhiên tí nào cả.
     Bây giờ, là mùa hè, cô bé thấy mình lớn lên một tí và quan trọng hơn vì chung quanh có nhiều người muồn làm quen. Trong những buổi đi họp thanh niên trong khu phố, có vài ba anh chàng đến hỏi thăm, ai cũng xưng là anh, ừ thì ai cũng lớn hơn mình nên cho làm anh tuốt. Tại vì bố mà cô phải để ý tìm kiếm người mà bố nhắc đến, xem thử người ấy ra sao. Ngóng cổ cò nhìn quanh trong buổi họp xem ai là người con trai bố nói. Ai cũng ốm, ai cũng cao, dĩ nhiên là cao hơn cô bé. Tan buổi họp, trên đường đi về, có vài người bạn đi cùng, tự nhiên cô bé thấy im lặng, nhìn lại thì chẳng thấy bạn bè đâu, chỉ thấy có một anh chàng lạ hoắc đang đi bên cạnh.
     -Cho anh đi cùng cô bé nhé.
     Im lặng, người gì mà vô duyên, đường xá của chung, chứ của riêng gì ai mà hỏi.
     -Cô bé khó tính thế, có cho anh đi cùng không?
     Vẫn im lặng, chưa gì mà đã cho người ta khó tính. Ừ thì im luôn xem sao. Đến ngã rẽ rồi, làm ơn đừng đi theo nữa, cô bé bắt đầu thấy trống ngực đánh lô tô, lạy trời cho người này rẽ qua lối khác. Đi chung về gần đến nhà có mà chết, bố thấy thì chỉ có ăn đòn nhừ xương. Làm sao mà cái người ấy vẫn cứ đi bên cạnh, còn cười cười nữa chứ. Chẳng nhẽ phải mở miệng bảo đi chỗ khác chơi hay sao đây.
     -Cô bé đừng lo, anh đến nhà thăm bố luôn. Thôi chết rồi, gặp trúng dân lì thứ thiệt rồi. Chưa biết con đã đòi thăm cha. Ai quen biết gì anh mà thăm với viếng kia chứ? Cô bé nhất định không trả lời vì không muốn mắc mưu của anh chàng lì lợm này. Thôi cứ đi về thử xem sao. Đến cổng nhà rồi, cô bé đi vào, đang phân vân không biết phải đối xử như thế nào, không quen biết chả nhẽ cho vào nhà, mà người ta muốn đến thăm bố không mời vào có bị bố la không? Người con trai lì lợm đã tự động đẩy cổng đi vào, chẳng coi cô bé ra kí lô nào cả. -Cháu chào bác, bác có khỏe không ạ?
     Thôi rồi, quen biết đâu từ hồi nào vậy? Miệng mồm đâu mà dẻo kẹo. Không biết anh này muốn thăm bác thật hay muốn làm quen với con gái bác nhỉ?
     Thì ra anh là người con ông Quận mà bố đã hỏi hôm nọ.
    Những lần đi họp thanh niên kế tiếp, họ bàn chuyện làm văn nghệ. Cô bé và mấy cô bạn ở trong ban hát. Cũng có anh chàng lì lợm đó nữa. Chạy đi đâu cũng không tránh khỏi. Mỗi lần tập hát xong lại có màn anh đưa em về.

     Chuyện tình đã bắt đầu như vậy. Anh là thầy giáo, bây giờ là mùa hè nên có mặt ở đây sinh hoạt với cô bé. Mùa hè qua, anh trở lại trường, mỗi cuối tuần anh lại về thăm. Dần dần anh về một tuần hai lần vì nói rằng anh nhớ cô bé qúa. Nhiều khi tan học ra thấy anh đúng đợi ngoài cổng trường cô bé cũng thấy vui vui và hãnh diện với bạn bè. Có lần trường đi lao động, anh đã mang ba lô giùm cho cô bé vào tận trong lớp học, bạn bè phải phục anh tài lì lợm.
     Mới đầu thì bố không nói gì, sau bố bắt đầu giảng cho vài bài về tình yêu.
     -Con còn nhỏ không nên yêu đương sớm quá không tốt cho việc học.
     -Bố ơi con không có ý định bỏ học để yêu đâu.

     Bố bảo rằng đừng cãi lời bố,
     -Bố đã hai thứ tóc trên đầu rồi nên bố biết hơn con.
     Thế là cô bé phải tìm cách gặp anh không để cho bố thấy. Bố mà bắt gặp được thì … cô bé không dám nghĩ đến.
     Nguyên một năm học lớp 10, hầu như một tuần hai lần cô bé đi uống cà phê Kim Liên với anh. Anh còn chia với cô bé những điếu thuốc thơm. Có khi anh nói đùa, người ta nhìn vào chắc nghĩ là anh với em chia nhau hút xì ke. Ngồi trong quán, chia nhau ly cà phê, hút cùng điếu thuốc lá, nghe những bản nhạc tình, thật là tuyệt, nếu trời mưa nữa thì khỏi chê. Đúng ra cô bé cũng chưa biết gì nhiều về tình yêu. Chỉ biết có người thanh niên thích mình, chìu chuộng mình và đưa đi chơi là đủ rồi. Khi nào trời không mưa, hai người lại đi bộ từ quán KL, sang đường Trịnh Minh Thế, qua đường Phan Đình Phùng, vòng vòng trở về chợ mới…. Chẳng hiểu sao khi đó uống cà phê đậm đặc buổi tối mà về nhà cô bé vẫn ngủ ngon như thường. Mỗi khi về muộn, cô bé phải nói dối bố mẹ là ở lại nhà bạn làm bài.

     Cứ như vậy, gần hết một năm học, cô bé vẫn tiếp tục đi chơi với anh. Hình như bố đoán ra hay là có ai mách bố. Một ngày nọ, bố bảo:
     -Bố nói rồi, con không được tiếp tục đi chơi với con ông Quận. Con không nghe lời là bố không cho con đi học nữa.
    
Phải đến lúc Cô bé vâng lời bố. Cô gặp anh và nói,
     -Thôi em không chơi với anh nữa, bố không muốn.
     -Để anh lên nhà xin phép bác nhé.
     -Không được đâu anh, bố nói em còn nhỏ, phải lo học.
     -Thế thì để mẹ anh đi hỏi cưới em vậy.
     -Em còn muốn đi học, em không muốn lấy chồng bây giờ.
    
Thế là chấm dứt một chuyện tình. Năm ấy cô bé bắt đầu lớp 11.


      Thanh Dương
     Tháng Hai, 2010 



 

Sunday, February 14, 2010

PVQ Tháng Sáu Pleiku






Ở Pleiku trời sương như khói
Áo màu xanh, xanh lá bên đường
Ta cũng thấy má người au đỏ
Còn tóc chừng ngai ngái mùi hương.

o0o

Nhà em đầu, nhà anh cuối phố
Mà mấy khi đều đặn tìm nhau
Kìa nhà em bông chi vàng ngõ ?
Ngập ngừng lòng quên bỏ lại sau.

o0o

Em yên ổn quanh đời che chở
Khoảng vườn xanh cửa khép im lìm
Một cây thông già lêu nghêu đứng
Chiều nay thêm một bóng lặng thinh.

o0o

Ở Pleiku buồn khi đêm xuống
Nghe rất thèm một mái nhà êm
Nghĩ rằng ở đây hoài cũng lạnh
Ta về buồn ấp ủ hơi đêm.

o0o

Tháng sáu Pleiku đầy hơi nước
Ta lang thang như kẻ cùng đường
Mới biết ta có thời tạo nghiệp
Ở Pleiku - tình tan như sương.


Phan Văn Quảng
17 July, 2008 16:07 


Friday, January 15, 2010

Trung Đinh Lưu Bút Lớp 11





  Trung Đinh - PK              

Nhắn tin: "Mười Một muốn biết tin của anh Mười, Trung Đinh.....       
hiện ở đâu xin nhắn tin về LTPK www.ltpleiku.com ;       
và nhờ LTPK website chuyển, rất mong tin"..       




Em gái Mười Một của anh Mười!

     Trận bão “hoàn cảnh” đã làm rơi rụng và thổi bay đi những “chiếc lá” còn xanh, đáng lẽ còn bám ở cành, còn ôm ấp những giọt sương mai, còn tắm nắng mặt trời và soi mình qua ánh trăng dịu hiền như một nàng tiên lạc giữa rừng “Bắc Pó”… Để rồi nàng tiên trong rừng “Bắc Pó” trải qua một đêm đầy tiếng chim chóc, có thể xen lẫn những tiếng gầm gừ của những “dũng sĩ” ở rừng hung hãn… Nàng tiên thú vị biết bao trước muôn chim vui hát líu lo như ngày hội, nhưng chỉ có tiếng chim hót không hay sao? còn vầng trăng sáng xuyên qua rừng, tiếng suối róc rách và những giọng “hát trầm trầm” dội vào vách đá, xuyên qua cây rừng của những chàng “chúa tể Sơn lâm” làm cho nàng ái ngại và dễ sợ…
     Qua một đêm tưởng như là mộng, nàng thửng thờ bước nhẹ trên lá khô nghe xào xạc, chiếc áo “trắng dài” của nàng bay bay trong sương mai, nàng vuốt lại mái tóc “tém đờ mi” của mình rồi mỉm cười nhìn gương mặt có khác đi trên dòng suối… rồi bâng khuâng hồi tưởng, nuối tiếc cho chuổi ngày chưa lạc bước xuống trần, ngày nàng còn làm “tiên học trò” vui đùa với áo trắng. Những ngày nhởn nhơ như cánh én đầu xuân, sắc hương như hoa bướm đầu thu, những ngày vui đùa ở vườn “thụy cúc 11B” với “Lựu Đen” thánh mẫu, những ngày nghịch ngợm trong “vườn đào 11A” với “Hương Quế Hạnh tiên”. Những ngày thật vui cũng thật bực mình với lũ thánh thần trong “vườn đào 11A”. Ôi dễ thương biết bao cái ngày còn đi xe “hoa thiêng hai bánh” đến cõi tu “cấp ba Pleiku” với những quyển sổ “tương lai” đầy ắp mộng. Nàng nhớ tới những ngày cùng “binh tướng” đi gieo rắc tình thương “hôm mì” ở An Phú, những ngày đi xây dựng “vườn tiên cà phê” ở Gia Châm, những ngày đi trồng vườn “đào lúa” ở núi đá…Vui là vui. Rồi nàng cũng không sao quên được những lúc đi chơi tung tăng bên người anh kết nghĩa, một ông thần “bấp bênh” giữ vườn đào 11A, một ông anh không chìu người em mấy. Nàng tiên chợt mỉm cười khi nhớ tới cái chuyện lăng nhăng với ông thánh “Phêrô Ngọc” một cái chuyện buồn buồn không chấm hết nhưng cũng rất thú vị, rất dễ thương của tuổi thần tiên. Nàng mơ màng nghĩ tới những lúc làm chức vụ “tổng biên tập” ở vườn đào, ôi cái dáng như chim, đôi chân như sáo…. Nhớ lại những trang thư trắng trợn của cái anh “thiên lôi” nghịch ngợm Minh Tuấn. Nhớ lại những ngày nàng được làm “nàng tiên tiên tiến”, với những nét chữ của cây “long thần bút” dịu hiền đáng yêu làm sao! Nàng nhớ lại nhiều thứ quá… lại thiếp đi. Ánh vừng đông hừng sáng, giọt sương long lanh trên tóc, trên mi, chiếc áo len xanh ôm thiết tha vạt vải trắng dài như không muốn bao giờ xa cách. Nàng mơ, mơ những ngày thật đẹp, thật hồn nhiên của những ngày làm tiên học trò tung tăng như chim, mắt như sao mai, vạt áo trải dài như giải ngân hà, những ngày cùng bạn cùng bè đồng ca bài “Tuổi thần tiên và ước mơ” với nhịp điệu của hoa, của hương học trò, của những suối tóc xanh, của bao trái tim hồng thắm, trí óc minh mẫn, đôi tay thon dài nhẹ nhàng, tâm hồn chưa vướng bụi…. Và bên tai bao lời chúc lành của mọi người như những chiếc phượng vĩ rót vào tầm mắt “Hãy tròn đầy bao niềm mơ ước, và như cánh chim tự thuở nào êm đềm và đẹp nhất.

     Tặng Mười Một với tất cả những gì của người anh.
     Anh Mười – Trung Đinh
     12-05-1977

Bị chú:
     Nàng tiên trong mơ thấy bạn bè lo lo lắng lắng, buồn rầu khi không thấy nàng trở về “vườn đào” nữa. Còn nàng cũng buồn và nhớ vô hạn tất cả kỷ niệm ngày nào. Đôi tay nàng co mạnh rồi nhè nhẹ ôm ngực mình như ôm chồng vở dưới ánh nắng mai nghiêng nghiêng nghe tiếng sáo suối rừng và hôn nhẹ hương đất bay lên. 




Tuesday, January 5, 2010

TKB Huế Một Lời Hẹn Chưa Thành



ﻺ Thơ: Trần Kiêu Bạc
§ Nghệ sĩ Hồng Vân diễn ngâm


              Chưa về thăm được đâu Huế ơi!
             Huế của ai, nào phải của tôi
             Sắc tím Huế thương rơi vào mắt
             Tôi gom tím lại, nhớ một đời


      Chưa về thăm được thơ trên nón
      Không đủ che ngang cụm tóc thề
      Trông chiếc eo thon đùa nghịch gió
      Lòng buồn theo tiếng guốc ai đi

         Chưa về thăm được Huế mưa rơi
         Dốc Phú Cam xưa ướt tóc người
         Nước xuống Kim Long như trôi ngược
         Một trời Hương Thủy khóc chia phôi


      Chưa về thăm được Huế mộng mơ
      Tiếng sóng sông Hương dội xuống đò
      Lắng câu hò Huế lòng ốt dột
      Chạnh lòng lữ khách, lạnh lòng O

         Nhớ lắm, chưa về thăm Huế được
         Đừng nghĩ tình quê hết mặn rồi
         Mai mốt về ôm lòng đất Huế
         Mượn Huế ai làm Huế của tôi.

               Trần Kiêu Bạc - Hồng Vân
                               2ngan10




Sunday, January 3, 2010

TKB - Gặp lại tà áo trắng năm xưa




Thơ: Trần Kiêu Bạc
Nghệ sĩ Hồng Vân diễn ngâm


 

Gặp lại em xum xoe tà áo trắng
Rất hồn nhiên bơi trong cõi hồn nhiên Như giấu thơ ngây trong chùm hoa nắng
Ngực trái em cài phù hiệu cười duyên

          


          
          
          Em lãng đãng trong “Ngày Xưa Hoàng Thị”
          Chân nhẹ nhàng dìu dặt lướt điệu Valse
          Thấy lại ngày thơ tận cùng suy nghĩ
          Chỉ một lần mà nhung nhớ ngàn năm

          Em đem hết những tháng ngày vất vả
          Đổi cho đời lấy vạt áo ngày xưa
          Đường tha hương vội mang đi tất cả
          Màu trắng còn ở lại bám vào thơ

            Ơi! Áo trắng mềm lòng ai một thuở
            Trong chiều nào mưa dột ướt vai thon
            Trang sách ướt mà tay em còn giữ
            Chút tinh khôi lãng mạn mãi trong hồn

    

     Xin chào em, những đường cong con gái
     Góp bâng khuâng từ gặp đến sau cùng
     Phút chia ly cầm tay chưa kịp hỏi
     Trong dòng đời, mai mốt gặp nhau không? 




Trần Kiêu Bạc & Hồng Vân                    




Source