Wednesday, July 23, 2014

Về Thăm Trường Xưa



VỀ THĂM TRƯỜNG XƯA

Một ngày cuối tuần vài người bạn rủ nhau đi ăn tiệm Thái, gần trường học ngày xưa. Tiệm ăn nhỏ nằm trong một khu shopping ở góc đường. Lúc đang đi học, một cô bạn người Thái tự nhiên mê tôi, chơi thân như ruột thịt, nhất định bắt đến thử tiệm này. Thời gian đó, chuyện lesbian chưa rầm rộ như bây giờ, nếu có, người ta nhìn vào có thể nói hai đứa "yêu" nhau. Viết đến đây, tôi giật mình. Có khi nào....? Có thể lắm chứ, tôi ngây thơ không bao giờ thắc mắc khi thấy cô gái Thái ấy có những cử chỉ quá âu yếm với tôi. Oh la la... May mắn thay. Trở lại chuyện tiệm ăn Thái, hai đứa trở thành khách hàng thường xuyên mỗi tuần trong mấy năm tôi học trường đó. Có đến 20 năm tôi không trở lại nơi này. Sau đám cưới tôi đến vài lần cùng bạn bè và người thân bên chồng rồi biến luôn đến nay.

Vào bên trong, mọi thứ đổi khác từ cách trang trí trên tường cho đến bàn ghế, sàn nhà.  Câu đầu tiên tôi hỏi người đến bàn lấy order, có phải chủ cũ từ 20 năm trước? Họ cười và cho biết họ làm chủ được hai năm nay, trước đó đã có chủ khác mười năm. Vậy là ba đời khác nhau rồi. Gọi thử vài món tiêu biểu của Thái, thêm món soft shell crab, gặp trúng món ngon ghê. Satay gà không có gì đặc sắc. PadThai ngọt quá. Thịt bò khô tôi không thích bao giờ, thêm gỏi đu đủ với tôm khô, cũng tạm tạm. Tôi thích gỏi đu đủ của Việt Nam hơn, có khô bò, có tương ớt...

Vài tấm hình cho vui: 







Rời tiệm ăn chúng tôi lái xe đi thăm trường xưa. Lâu quá không trở lại, đường xá không thay đổi chỉ có trí nhớ đóng bụi. Chúng tôi chạy qua nhiều con đường, quen quen nhưng cũng lạ lạ. Cứ mơ hồ nhớ nhớ hình như ngày trước trường nằm ở con đường này nhưng không rõ ở góc đường nào. Một lúc hơi lâu, người nói đi tiếp, người bảo đi lui. Cuối cùng phải ngừng xe vào hỏi trong tiệm tạp hoá ở góc đường. Chủ tiệm bảo rằng tiếp tục đi xuống vài khoảng nữa sẽ thấy.


Trường cũ nhìn lạ quá. Họ mở rộng thêm nhiều công trình xây dựng chung quanh. Thư viện ngày trước chỉ một gian nhà nhỏ bây giờ ba tầng đồ sộ. Computer lab chỉ một phòng học tối hù, giờ đây căn lầu rộng rãi thênh thang. Thêm những toà nhà lớn mới xây rải rác trong khuôn viên. Ba cái hồ bơi mới toanh đúng tiêu chuẩn Olympic và phòng tập thật lớn như trung tâm thể thao tư nhân. Có thêm sân đá banh cỏ xanh mướt và nhiều sân tennis được sơn phết lại. Bãi đậu xe trồng nhiều cây, hoa cỏ đẹp mắt và thêm nhiều chỗ đậu trong nhà nhiều tầng. Tôi nhớ bao kỷ niệm ở đây từ những ngày mới qua. Tiếc, không ai nói cho biết, cũng không có thì giờ để thong dong. Vội vàng xoay vòng với học, và làm, rồi gia đình, rồi con cái, và lại học và làm tiếp tục. Bây giờ nhìn lại thấy tiếc và thèm được sống lại, chậm rãi từng giờ phút. Tôi thường kể cho con nghe và bảo con tận hưởng những giây phút còn ngồi ghế nhà trường. Nhưng cũng như mọi đứa trẻ khác, con cũng phải vội vàng học, lợi dụng từng phút nghỉ để chơi game, để xem TV, làm sao có thì giờ để chậm rãi như ý mình muốn. Cứ thế, rồi cũng sẽ đến ngày con nhìn lại và tiếc nuối.


Thế hệ của tôi sang đây vào tuổi lỡ cỡ, lớn không ra lớn và nhỏ cũng không còn nhỏ. Chỉ biết cắm đầu học và làm vì không còn cách nào khác. Thế hệ cha mẹ cũng phải vất vả để thích ứng với cuộc sống mới. Bao khó khăn từ ngôn ngữ đến phong tục tập quán. Tôi nhớ rõ, phải tự tìm lấy trường học, tự tìm lấy tuyến đường xe buýt và tự tìm kiếm thư viện, nhà thờ cũng như tự tìm thấy chợ nơi có bán thực phẩm người mình. Bao nhiêu lần đi lạc trên xe buýt, bao nhiêu lần đi muộn đến trường cũng như đi qua khỏi sở làm vì lỡ trạm ngừng ... Bao nhiêu lần ứa nước mắt trên xe buýt khi gặp những ánh nhìn kỳ thị vì họ tưởng mình người Chinese - những người trên xe buýt nói lớn tiếng và khạc nhổ bừa bãi. Để rồi mỗi khi có dịp ai đó hỏi, tôi luôn tự hào trả lời Tôi là người Việt Nam.

Có quá nhiều thứ để viết khi nhìn lại một phần đời đã qua. Từ chuyện đi ăn tiệm Thái, về thăm lại trường cũ đưa tôi trở lại khoảng ký ức không quên. Tôi đi qua nhiều trường khác nhau ở đây, nơi nào cũng cho tôi nhiều kỷ niệm. Chẳng có gì làm vốn liếng trong cuộc đời, tôi ôm ấp những mảnh ghép trong tâm về những nơi chốn đã qua, về những tình huống đã gặp, về những con người đã tiếp xúc và học được nhiều thứ về cái gọi là tình người. Tôi nghĩ rằng tôi giàu có hơn nhiều người lắm.



Tôn Nữ Thanh Dương
July 23, 2014



Monday, July 14, 2014

WORLD CUP - Thơ TRẦN KIÊU BẠC






KHI TRÁI BÓNG CÒN LĂN




(FIFA World Cup 2014 nhìn lại)


Một tháng trời trái bóng lăn không nghỉ
Lòng nôn nao chờ đợi cũng theo về
Ai đếm được số người gần một tỷ
Dán mắt vào trận đấu với đam mê

Những ngạc nhiên, lo âu rồi đau khổ
Truyền cho nhau những cảm xúc lạ thường
Khi đường bóng lao đi như xé gió
Màu da nào cũng chung một quê hương

Nào ai biết khối bê tông vẫn đổ
Và ai hay hoàng đế cũng băng hà
Đang trị vì, những ông vua áo đỏ
Để “ thần dân ái mộ “ những xót xa

Không ai ngờ sắc vàng xanh muôn thuở
Thường dịu dàng ôm khúc nhảy Samba
Bị nghiền nát dưới xe tăng cũ kỹ
Gởi ngàn năm mối nhục khó phai nhòa

Màu áo trắng xứ sương mù lãng mạn
Nơi hát đầu tiên bản nhạc bóng tròn
Chú gà trống Gaulois quên gáy sáng
Vẫy tay chào làm sân cỏ buồn hơn

Hạt ngọc đen Châu Phi đành giã biệt
Tim Howard cũng vội vã ra về (*)
Trong mưa lệ tiếng than dài không hết
Khán giả buồn Hè sao lạnh tái tê

Cúp Thế Giới cho ta nhiều bài học
Rằng vinh quang cũng có lúc suy tàn
Trong nụ cười luôn có thêm tiếng khóc
Có lúc bóng vào, khi vọt xà ngang

Cười reo vui đường bóng bay kẽ chỉ
Lệ lại rơi đau ở chấm phạt đền
Để thấy đời toàn những điều vô lý
Mãi xoay tròn theo hai chữ “xui hên”

Nếu quả bóng bỗng dưng mà nói được
Sẽ bảo: Đời có lúc đỏ lúc xanh
Buồn khi thấy bóng va vào cột dọc
Vui vỗ tay lúc bóng lọt khung thành

Những xảo quyệt không còn nơi để sống
Những tinh ranh sẽ ra khỏi đời thường
Sân cỏ luôn mang màu xanh hy vọng
Bóng là cuộc chơi, không phải chiến trường

Không cần biết ai đã thành vô địch
Áo sọc màu xanh hay cổ xe tăng
Chỉ biết đời có khi vầy khi khác
Thì nói chi đến thành bại thăng trầm

Bóng vẫn lăn mỗi ngày như hơi thở
Chân sút vẽ hình áo lụa vai thon
Niềm đam mê đầy theo từng nỗi nhớ
Như ngàn năm trái bóng mãi căng tròn!


(*) Thủ môn nổi tiếng của Hoa Kỳ ở World Cup 2014


TRẦN KIÊU BẠC
 (13/7/2014)


Vẫn Là Chuyện World Cup 2014



Vẫn Là Chuyện World Cup 2014


Sáng Chúa nhật, chúng tôi đi lễ sớm để về xem trận banh chung kết. Mười giờ đài truyền hình bắt đầu chiếu World Cup. Thỉnh thoảng nhìn vào màn hình thấy nhiều thứ hay quá, từ chuyện xưa cho đến chuyện nay. Những pha đánh đầu ngoạn mục, những cú sút tung lưới và những tay thủ môn điêu luyện, hình ảnh nào cũng làm người xem nôn nóng mong chóng đến giờ.

Bạn đến, người mua bánh từ Porto, người làm Devil eggs, người mang salad, người mua Pizza, các ông mang bia, mang rượu... Nước uống, trái cây, bánh ngọt. Chủ nhà có món chả thịt gà xay nướng, cá nướng cho món fish taco, salsa mận và xoài. Bày hết ra bàn, ai ăn gì tự phục vụ lấy cho tiện.




  Chả gà nướng - Devil Eggs - Salad


Halibut nướng làm taco




Anh chàng hàng xóm mê đá banh, sang xem chung, mang cho những trái fig lớn và ngon tuyệt vời từ cây nhà bên ấy.








 Trận banh tranh giải nhất nhì thật hay và hào hứng ... Hai bên cầu thủ chơi giỏi ngang nhau. Một bên tấn công và một bên phòng thủ. Toàn đội Đức chơi đẹp, hay và đồng điệu, Argentina đá hay không kém nhưng chơi xấu tệ. Những cầu thủ cột trụ của Đức bị đốn ngã liên miên. Trận banh kéo dài thêm giờ thêm sôi nổi. Vào phút thứ 113, cũng như chuyện cổ tích xảy ra cho đội banh Mỹ khi gặp Ghana; một cầu thủ trẻ người Đức mới được thay vào phút 88, làm một bàn lịch sử cho đội Đức đoạt chức vô địch.  Messi của đội Argentina - người được dư luận báo chí thổi phồng ca tụng như thần thánh - không làm gì được, có banh ít nhất ba lần, sút bay ra ngoài cả ba. Vây mà FIFA còn cho Messi giải quả bóng vàng, rồi còn giải best player ... Xạo quá đỗi. Có lẽ chỉ vì mục đích thương mại thôi.


Mời bạn - mừng Đức đoạt giải vô địch World Cup 2014,







Kết thúc World Cup 2014 của bọn mình như thế. Thật vui với bạn bè những lần ngồi chung la hét cổ võ.  Sẽ có những giải banh bóng khác nhưng lúc nào World Cup cũng làm mọi người thật sự hào hứng. Chờ bốn năm nữa để có lại những giây phút rộn ràng, biết có gì thay đổi khi thời gian qua?


Tôn Nữ Thanh Dương
July 14, 2014





Sunday, July 13, 2014

#WORLD CUP CHAMPION



 






Congratulation! 

#GERMANY #WORLD CUP 2014 #CHAMPION

Description of . Manuel Neuer of Germany celebrates with a German flag after defeating Argentina 1-0 in extra time during the 2014 FIFA World Cup Brazil Final match between Germany and Argentina at Maracana on July 13, 2014 in Rio de Janeiro, Brazil.  (Photo by Jamie Squire/Getty Images)
Manuel Neuer of Germany celebrates with a German flag after defeating Argentina 1-0 in extra time during the 2014 FIFA World Cup Brazil Final match between Germany and Argentina at Maracana on July 13, 2014 in Rio de Janeiro, Brazil. (Photo by Jamie Squire/Getty Images)


Germany's Mario Goetze shoots to score a goal past Argentina goalkeeper Sergio Romero during overtime in their 2014 World Cup final at the Maracana stadium in Rio de Janeiro July 13, 2014.
KAI PFAFFENBACH | REUTERS
Germany's Mario Goetze shoots to score a goal past Argentina goalkeeper Sergio Romero during overtime in their 2014 World Cup final at the Maracana stadium in Rio de Janeiro July 13, 2014.



Germany's Mario Goetze, right, scores the opening goal past Argentina's goalkeeper Sergio Romero during the World Cup final soccer match between Germany and Argentina at the Maracana Stadium in Rio de Janeiro, Brazil, Sunday, July 13, 2014. (AP Photo/Victor R. Caivano)


Description of . Germany's midfielder Bastian Schweinsteiger (L) conforts Argentina's forward Lionel Messi after the final football match between Germany and Argentina for the FIFA World Cup at The Maracana Stadium in Rio de Janeiro on July 13, 2014.         (ADRIAN DENNIS/AFP/Getty Images)



Friday, July 11, 2014

#WORLD CUP FINAL









#WORLD CUP 2014 FINAL


Gần một tháng rộn ràng với những trận banh hào hứng. Chỉ còn hai trận nữa là hết. Bốn đội vào bán kết cho kết quả bất ngờ. Xem xong trận Đức và Brazil chiều thứ ba vừa qua, bàn tán chưa xong, chiều thứ tư, trận đấu Hoà Lan và Argentina có thêm chuyện để bàn ra tán vào.


Khi Brazil gặp Đức, bên 9 bên 10. Cầu thủ Đức có kỹ thuật tấn công hiệu quả và chuyền banh chính xác. Cầu thủ Brazil giành và giữ banh lanh hơn ai hết. Vậy mà thua đến 7-1. Đau thật là đau cho đội banh nhất nhì thế giới.

Argentina gặp Hoà Lan, cả hai bên thủ kỹ quá nên trận banh thật nhàm chán. 45 phút, rồi 90, rồi 120 phút, chẳng có gì thay đổi. Bên nào cũng có cầu thủ hay nhất thế giới mà không làm gì được vì bị kềm chặt. Kết quả đá phạt luân lưu theo tôi chỉ là hên xui may rủi, không thể hiện thật sự tài năng của hai bên.

Sau mấy trận bán kết, tôi nhớ lại trận Costa Rica gặp Hoà Lan và Columbia gặp Brazil xem đáng đồng tiền bát gạo lắm, thật hay và cân xứng.


Chúa nhật này trận chung kết giữa một đội banh có kỹ thuật tấn công hay nhất thế giới và một đội có đường lối phòng thủ hay nhất thế giới (theo những bài viết trên internet). Tôi không hiểu hai bên sẽ chơi ra sao? Thoải mái chơi hết mình như trận Đức gặp Brazil (dù thua trước nhưng cầu thủ Brazil vẫn chơi tận tình cho đến phút cuối, tôi rất phục họ ở điểm này), hay là thủ kỹ quá, theo kèm chân cầu thủ sát rạt như trận Argentina gặp Hoà Lan? Nếu vậy chả có gì hứng thú để theo dõi. 

Trận đấu tranh giải ba tư giữa Brazil và Hoà Lan có thể sẽ hay hơn, hào hứng và thoải mái hơn. Hy vọng là thế.


Chưa biết sẽ ra sao, trái banh tròn sẽ lăn và khó có thể đoán được kết quả. Thôi thì bàn như bàn số đề một chút cho vui, thắng hay thua là chuyện của hai đội banh và của những người cá độ.


Tôn Nữ Thanh Dương
July 11, 2014






Thư mực tím - 14











Thư mực tím - 14


Vui thật vui khi nhận tin T. Vừa viết xong thư cằn nhằn sao T im bặt thì T gọi cho em. Chữ nghĩa em vượt không gian vượt thời gian nhắn nhủ T nơi đây có em đang nóng lòng và T bị nhột tai phải hay tai trái? hay nháy mắt trái mắt phải???

Thế là em yên tâm. Thì ra T bận rộn với cái mission bí mật. Tưởng như MI nên T im lặng để hoàn thành trước khi tin cho em biết? và T đã MIA trong suốt gần hai tháng... T cũng giỏi đó chứ, bây giờ mission complete rồi đó hả? Chúc mừng nha.


Từ đây cho đến lần tới, có lẽ T dừng lại và nghỉ ngơi, tận hưởng thành quả của mình? đúng lúc rồi đó T ạ. Thời gian và tuổi tác chất chồng, làm sao T có thể dong duổi mãi hoài được? Em nghĩ đến lúc T nên dừng chân là vừa. Hahaha, em nhỏ hơn T mà cứ nói như bà cụ, không khéo lại bị cú đầu.




Em ngừng ở đây, vui với tin nhận được và vui với công việc hoàn thành của T.


Nguyệt Hạ
Jul 11, 2014




Wednesday, July 9, 2014

Thư mực tím - 13






Thư mực tím - 13



Dần dần những tờ lịch rơi xuống, càng lúc càng nhanh. Hình như tâm lý của một người khi chờ đợi điều gì đó thấy như vậy. Nếu mong ngóng tin vui, cảm thấy ngày tháng đi chậm lại. Chờ trông lo âu, thời gian đi thật nhanh và càng lúc nỗi niềm đậm đặc hơn.

Gửi cho em món quà ngày lễ Mẹ và sau đó em bặt tin T. Không một chữ cũng không tin nhắn, không điện thoại gì cả. T làm em lo lắng lắm T biết không? Mấy tháng trước T bảo đang sửa soạn đi xa. Trả lời câu hỏi của em, T nói là cuối năm. Vậy mà đang giữa năm T biến mất.

Từ lúc em có tin buồn, T gọi em hầu như mỗi ngày, cho đến ngày lễ Mẹ. Lúc nào cũng an ủi, hỏi han, lo lắng cho tinh thần và sức khỏe của em. Ngay cả thời gian T ở bên kia một tháng, dù bận rộn T cũng nói chuyện với em thường xuyên.

T ơi, cũng như những năm trước, em lo lắng mỗi bận đi về của T. Lần nào cũng vậy, đi đường xa, lên xe bao giờ T cũng điện thoại nói chuyện với em. Lúc đi cũng như lúc về. Đến nơi và về nhà. Em là người T báo tin. Và em yên lòng.

Lần này thì ? T ra sao và đi đến đâu rồi? Em không biết T đang trên đoạn đường nào. Kiếp phiêu lưu, đời lữ thứ, ngừng nghỉ chưa bao lâu lại lên đường phải không? Mong sao lần này T tìm thấy bến đợi và dừng chân. Được như thế, em chúc mừng T.

Đang còn mùa hè ở đây, em và cả nhà mong tin T để đi thăm Cổng Trời đấy.

Bình an luôn nhé T.


Nguyệt Hạ
Jul 9, 2014

Friday, July 4, 2014

#WORLD CUP# FOODS





#WORLD CUP #FOODS




World Cup là thời gian chạy theo chân cầu thủ, trong những tuần qua, có món nào dễ làm và nhanh gọn, mang ra hết. Vậy mà đắt khách lắm, món nào cũng được chiếu cố tận tình.
Cuối tuần bày vẽ rườm rà hơn.



Tuần 1

Ngày đầu tiên của World Cup, lấy cớ phải đi sửa xe, một ngày phép, một công hai chuyện.
Có giờ nên bày ra nấu ăn.






Xong xuôi, vừa xem, vừa nhâm nhi, vừa la hét theo từng vòng banh.


Trong tuần, một ngày ba trận, thâu sẵn trong máy, chiều về là dán mắt vào TV, vừa xem vừa ăn, salad là nhanh nhất. Dù biết kết quả rồi nhưng xem cách đá, cách đấm, đốn giò, xô đẩy tận mắt cũng vui.






Cuối tuần làm siêng một chút. Ham coi, xém tí là cháy đen ...










Mỹ ra quân trận đầu gặp Ghana, mình ăn kiểu Mỹ ủng hộ gà nhà,
 
  Teriyaki Salmon & roasted veggies


Tuần 2


Thỉnh thoảng ăn cơm chắc bụng,

Thịt bò dầu mè


Món nhậu nhâm nhi,



Chúa nhật xem Mỹ với Portugal,

 Cá hố chiên, bánh phở và nước sốt me



Tuần 3 

Mỹ gặp Đức, bày món màu mè,


Cuối tuần bắt đầu vòng knockout, thật hay. Mười sáu đội ngang ngửa với nhau, năm trận đá thêm giờ, hào hứng...




 Dọn món này xem Mỹ - Belgium, cũng là một trận đá thêm giờ.



Tuần 4


Quên mất ngày lễ Độc lập của Mỹ, World Cup xem trước.


Đấu tứ kết, bắt đầu bằng Pháp gặp Đức, mời ly bia





Cá nướng và cơm gạo lức cho "healthy",

  

 
Chỉ còn vài trận nữa, rồi sẽ im ắng trở lại.



Tôn Nữ Thanh Dương
July 4, 2014



Wednesday, July 2, 2014

#WORLD CUP 2014 - #USMNT